JeongLee | Người đó không yêu tôi – Chương 29 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

JeongLee | Người đó không yêu tôi - Chương 29

Array
(
[text] =>

Lúc tỉnh lại, Lee Sanghyeok thấy đầu vô cùng đau. Đầu óc cậu mơ hồ, chỉ nhớ mang máng tối hôm qua hình như cậu đi tìm ai đó, sau đó lại được ai đó cõng về.

Lee Sanghyeok nhớ không nổi chi tiết, nhưng không ngăn được cảm giác khó chịu ê ẩm tràn đầy lồng ngực.

Cậu hoàn toàn tỉnh táo, bởi vì nơi này không phải là nhà, mà là khách sạn.

Cậu đã sớm không cách nào trở về ngôi nhà kia, cậu và Jeong Jihoon chia tay rồi.

Lee Sanghyeok ngây ngẩn nhìn chằm chằm cái chăn trắng như tuyết, trên có từng vết lốm đốm, rất mềm mại, sạch sẽ, không phải là chiếc chăn màu nâu cậu yêu thích.

Chăn là cậu cùng Jeong Jihoon đi IKEA chọn, đó là một cái chăn rất lớn, có thể che phủ cả hai người bọn họ.

Cửa khách sạn mở ra, Lee Sanghyeok đột nhiên nhìn về nơi đó.

Trong mẩu ký ức còn sót lại, cậu nhìn thấy Jeong Jihoon, Jeong Jihoon đến tìm cậu? Lúc Ahn Jaehyun xuất hiện tại cửa phòng, Lee Sanghyeok cả người đều suy sụp, chui vào trong chăn, không chịu đối mặt với hiện thực.

Ahn Jaehyun đem bữa sáng đi tới bên giường, cởi giày đạp người trên giường: “Dậy, mày tính chán chường bao lâu hả?”

Lee Sanghyeok không nhúc nhích.

Ahn Jaehyun lườm một cái: “Mày dứt khoát tìm nó rồi quay lại đi, nhìn mày y như chết rồi.”

Ahn Jaehyun cho dù đối với bạn thân cũng thật sự không nể nang.

Lee Sanghyeok dùng sức vén chăn lên, mí mắt đã sưng đỏ: “Mày phiền chết được! Nói anh ấy không tốt cũng là mày, bảo tao quay lại cũng là mày!”

Ahn Jaehyun đã chẳng hiếm lạ thói giận chó đánh mèo của cậu, đặt bữa sáng lên bàn: “Ai quản mày có quay lại hay không, ăn sáng đi, tao có việc đi trước.”

Ahn Jaehyun vừa mới xoay người liền dừng bước, nghiêng mặt sang một bên, dường như nhớ ra mà chỉ chỉ cái ô bên giường: “Ô của tiền nhiệm mày, nhớ trả cho người ta.”

Lee Sanghyeok nhìn chằm chằm chiếc ô, cả người như choáng váng, Ahn Jaehyun đi ra cửa: “Cũng không biết hai đứa mày đang làm cái gì, tính diễn phim truyền hình sao?”

Lee Sanghyeok rốt cục không có dũng khí đi trả ô, cậu liếc nhìn đồng hồ, là giờ Jeong Jihoon đang làm việc, bây giờ cậu qua đó chắc sẽ không gặp hắn.

Lee Sanghyeok như kẻ trộm gọi chiếc xe, lén lút đi nhà Jeong Jihoon.

Mật mã cửa còn chưa đổi, là sinh nhật Lee Sanghyeok .

Lee Sanghyeok kỳ thực đã chuẩn bị tâm lý mật mã đã bị đổi, nếu vậy cậu sẽ đặt ô ở cửa rồi bỏ chạy.

Thế nhưng mật mã không đổi, cậu rốt cục lại thở phào.

Cậu đẩy cửa, hết thảy mọi thứ so với lúc cậu chưa đi không có gì khác biệt.

Lee Sanghyeok bỏ ô vào cái ống tròn bên cửa, đổi giày đi vào nhà. Dép lê của cậu còn đặt ngay ngắn ở lối vào, mũi dép quay vào trong, tựa như đang đợi người về mang.

Lee Sanghyeok vừa đi vừa nhìn, mỗi một chỗ trong cái nhà này cậu đều quen thuộc, tâm huyết cậu tiêu tốn cho ngôi nhà này không hề ít.

Ghế sô pha là cậu mua, rèm cửa sổ là cậu chọn, đèn là cậu đổi.

Lee Sanghyeok nhìn thấy trên thành bếp có một cốc nước uống dở, quả táo bị ăn vài miếng, còn có vài viên thuốc vứt lung tung.

Cậu nhặt thuốc lên xem, thuốc dạ dày.

Lee Sanghyeok khẽ cau mày, Jeong Jihoon sức khỏe tốt hơn cậu nhiều, sao lại phải uống thuốc dạ dày?

Cậu mở tủ lạnh ra kiểm tra, không ngờ lại phát hiện có thêm vài chai bia.

Bên trong góc còn có một túi nhỏ da sủi cảo, đã khô nứt từ lâu, bởi vì không ai để ý tới.

Lee Sanghyeok có chút hoảng hốt nhớ tới, trước khi cãi nhau, cậu từng nói với Jeong Jihoon rằng muốn Jeong Jihoon làm sủi cảo.

Khi đó Jeong Jihoon bận rộn, nói chờ rảnh rỗi đã.

Hiện tại cậu đi rồi, hắn còn mua da sủi cảo làm gì.

Cậu đã không muốn ăn nữa.

[text_hash] => cd1b6ef3
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.