Array
(
[text] =>
Ahn Jaehyun đi tới cầm ô lên, lúc quay đầu lại, Lee Sanghyeok đâu còn đứng đó nữa, không biết đã đi từ lúc nào.
Ahn Jaehyun chửi thề một câu, vội vã lấy điện thoại di động gọi điện cho cậu.
Một lần rồi lại một lần, không ai nghe máy.
Hắn suy nghĩ một chút, vọt vào quán bar. Dae Huyn còn đứng ở quầy, rượu đã chia xong, hiện tại đang tựa vào quầy cầm điện thoại, hình như đang nhắn tin.
Ahn Jaehyun khí thế hùng hổ đi tới, Dae Huyn hoang mang ngẩng đầu, cho rằng tên trai thẳng ngang tàng này tức không nhịn nổi, muốn quay lại đánh cậu, cậu vội vàng khóa cửa quầy bar. Lại nghĩ một chút, nếu Ahn Jaehyun lật quầy bar lên, cậu có chạy cũng chạy không thoát.
Ánh mắt cậu nhìn vào vai Ahn Jaehyun, đôi vai cơ bắp rõ ràng, cậu chỉ cảm thấy nếu như bị đánh thật, có thể mất nửa cái mạng cũng không chừng.
Dáng vẻ run lẩy bẩy liếc trộm của cậu bị Ahn Jaehyun nhìn ra được, lập tức cảm thấy chán ghét.
Tâm lý vốn định tóm lấy cậu ta cũng vơi đi phần nào, chỉ lo món hàng này chiếm tiện nghi của mình.
Hắn lạnh mặt hỏi số điện thoại Jeong Jihoon.
Hắn nghi ngờ Lee Sanghyeok không nhìn lầm, cậu ta nhất định là chạy lung tung tìm người rồi.
Nếu xảy ra chuyện gì, đều là lỗi của Jeong Jihoon.
Thằng đàn ông sến súa, chia tay cũng chẳng dứt khoát, mẹ nó còn làm được cái chuyện đưa ô rồi biến mất.
Ahn Jaehyun thật sự không ưa nổi, chỉ muốn đưa điện thoại, bảo món đồ chơi này gọi cho Jeong Jihoon.
Nếu Lee Sanghyeok ở bên cạnh tên đó thì cũng vẫn được, nếu như không phải, Jeong Jihoon cũng mau mau đến đây giúp hắn tìm người.
Dae Huyn khuôn mặt trắng bệch, không chịu cho. Ahn Jaehyun tức giận cười lạnh, đem chuyện vừa rồi kể ra, ép cậu nhanh chóng cho số điện thoại, bằng không xảy ra chuyện, cậu và Jeong Jihoon, hắn sẽ tính sổ từng người một.
Sau khi nghe xong Dae Huyn cũng không nói gì, vừa lấy điện thoại ra, ánh mắt liền chằm chằm nhìn phía sau vai hắn.
Ahn Jaehyun theo bản năng quay đầu lại.
Chỉ thấy người anh em lúc nãy biến mất hiện tại đang an toàn nằm nhoài trên lưng Jeong Jihoon, trên đầu còn bị một cái áo khoác bọc lại, hai ống tay áo cột lại dưới cằm, trông có chút buồn cười.
Nhưng Ahn Jaehyun không cười nổi.
Lee Sanghyeok đang ngủ say, nằm nhoài trên lưng, tay còn nắm lấy góc áo Jeong Jihoon, đem quần áo vò đến nhăn nhúm.
Lúc Jeong Jihoon đem người vào phòng nghỉ của quán bar, Lee Sanghyeok vẫn không chịu buông ra, nhắm mắt cau mày, con ngươi không yên ổn run rẩy, nói sao cũng không chịu buông ra.
Ahn Jaehyun ngồi trên ghế sô pha phòng nghỉ nhìn hai người, trong lòng thở dài, muốn mắng người, lại không biết nên mắng ai.
Hắn thấy Jeong Jihoon nói nhỏ gì đó bên tai Lee Sanghyeok , cuối cùng lông mày Lee Sanghyeok giãn ra, tay cũng buông ra.
Đúng là ngủ thiếp đi, lại say rồi, thần trí đã không tỉnh táo.
Jeong Jihoon bung áo khoác ra, định đắp lên người cậu, một giây sau lại dừng động tác, mặc lại lên người mình.
Jeong Jihoon lấy ra một cái chăn, đem người bao lấy, rồi đi ra cửa.
Hắn rất cao, khí thế cũng đủ, Ahn Jaehyun theo bản năng mà lui về sau vài bước.
Jeong Jihoon lạnh nhạt liếc hắn một cái, trở tay đóng cửa lại.
Ahn Jaehyun hơi thừa lời: “Đi à?”
Jeong Jihoon gật đầu.
Ahn Jaehyun tiếp tục nói: “Không nhân cơ hội hợp lại?”
Jeong Jihoon im lặng một lúc, đột nhiên nói một câu: “Chăm sóc thật tốt cho em ấy.”
Ahn Jaehyun theo bản năng quăng trả lại câu còn cần mày nói à, anh em tốt của hắn, hắn dĩ nhiên sẽ chăm sóc.
Chờ Jeong Jihoon đi rồi, Ahn Jaehyun lúc này mới cảm thấy có chỗ không đúng lắm.
Cái quỷ gì vậy, Jeong Jihoon tên này dường như đang giao phó chuyện chung thân.
Hay là hắn suy nghĩ nhiều rồi?
[text_hash] => 2174c0d2
)