Array
(
[text] =>
Lễ cưới của Kang Min Joon được tổ chức vô cùng kỳ công, mặt trăng lớn bằng kim loại lấp lánh, thánh giá, xung quanh kết rất nhiều hoa, thậm chí còn có đài thiên nga xếp bằng hoa.
Lee Sanghyeok đưa tiền mừng, đi vào lễ đường, cũng bị rung động một lúc.
Trong lòng không phải không có hâm mộ, dù sao cậu đời này sẽ không kết hôn.
Chuyện hai người được mọi người chúc phúc, thề ước, xác định quan hệ, cậu không cách nào có được.
Kang Min Joon rất bận, nhưng cũng cẩn thận sắp xếp chỗ ngồi cho cậu.
Cậu gặp lại rất nhiều bạn bè thời cao trung, tán gẫu một hồi, Lee Sanghyeok lấy điện thoại di động ra. Bốn phía ồn ào, cậu ngán ngẩm xem bảng tin của bạn bè, mới phát hiện hóa ra Jeong Jihoon làm phù rể cho Kang Min Joon.
Quan hệ của hai người đó từ lúc nào mà trở nên tốt như vậy? Trong lòng Lee Sanghyeok vừa nổi lên nghi ngờ, lại cảm thấy buồn cười.
Quan hệ của hai người đó lúc nào mà không tốt.
Jeong Jihoon và Kang Min Joon sợ là chưa từng gián đoạn liên lạc, cũng do cậu tự cho là đúng, cảm thấy hai người họ đã nhiều năm không gặp mà thôi.
Mà cũng không biết Jeong Jihoon cảm thấy thế nào khi phải làm phù rể cho người mình yêu, đổi lại là cậu, cậu không thể nào rộng lượng như vậy, tự ngược đãi bản thân như vậy.
Nếu có một ngày Jeong Jihoon muốn kết hôn còn dám bảo cậu làm phù rể, cậu sẽ đánh Jeong Jihoon rơi răng.
Đang miên man suy nghĩ thì đám bạn cao trung bắt đầu cụng ly.
Lee Sanghyeok tâm trạng không tốt, cũng uống thêm vài ly.
Lễ cưới tiến hành rất rườm rà, thật vất vả cho cô dâu chú rể, Lee Sanghyeok từ ly rượu ngước đôi mắt mơ màng, cậu không nhìn Kang Min Joon đang kích động nâng micro, mà đang tìm ai đó trong đám phù rể.
Vóc dáng Jeong Jihoon rất cao, vô cùng nổi bật giữa đám người, một phù dâu đang khoác tay hắn, phù dâu gò má ửng đỏ, mỉm cười nói gì đó.
Jeong Jihoon hơi cúi đầu, dường như đang lắng nghe.
Lee Sanghyeok nhếch môi, vừa muốn cười, lại phát hiện Jeong Jihoon dù nghe người nọ nói, dáng dấp vẫn cứ thờ ơ, ánh mắt lại nhìn về phía trước, dừng lại trên người chú rể.
Trong chớp mắt, Lee Sanghyeok liền tỉnh rượu.
Trong đầu cậu dường như có một tiếng chuông, ong một phát.
Đinh tai nhức óc.
Cậu hoàn toàn tỉnh táo rồi.
Lee Sanghyeok đứng dậy, cậu chật vật rời khỏi chỗ, chạy đến phòng rửa tay, cậu rất muốn nôn, dạ dày đau đớn, dường như đảo lộn hết cả.
Lee Sanghyeok nhoài người trên bồn cầu, mất hết hình tượng, nôn ra rượu cùng rất nhiều thức ăn vừa nãy vô thức ăn vào.
Sau đó còn nôn ra một ít máu.
Vất vả lắm mới đứng dậy được, cậu đi rửa mặt súc miệng, lại nghe thấy cửa nhà vệ sinh nhẹ nhàng mở ra, người kia thấy dáng vẻ của cậu, vội bước nhanh đến, đỡ lấy cánh tay cậu.
Lee Sanghyeok từ trong gương thấy được khuôn mặt của Jeong Jihoon.
Anh tuấn như vậy, còn mặc âu phục, không phải là hắn thì là ai?
Lee Sanghyeok chớp chớp đôi mắt đã đẫm nước mắt vì trận nôn lúc nãy, đẩy Jeong Jihoon ra.
Đóa hoa trên ngực Jeong Jihoon rơi xuống, va chạm với sàn nhà, rơi rụng.
Đáng tiếc.
Đóa hoa đẹp như vậy.
Đáng tiếc.
Người đẹp như vậy.
Jeong Jihoon vẫn bước đến, lại bị lời nói của Lee Sanghyeok làm cho đứng sững tại chỗ.
Hắn chầm chậm mở to mắt nhìn, lần đầu hy vọng chính mình không nghe được, hoặc giả nghe lầm.
Hay hoặc là, cảnh tượng hiện tại, kỳ thực hắn đã nghĩ tới rất nhiều lần. Lee Sanghyeok sẽ nói những lời lẽ không giống nhau, nhưng ý nghĩa chỉ có một.
Lee Sanghyeok có lẽ sẽ nói chán rồi, bởi vì hắn rất vô vị.
Có lẽ sẽ nói hắn mặt dày, cảm thấy hắn vô liêm sỉ, bởi vì hắn nhận tiền của nhà cậu, nhưng trước giờ không dám nói ra.
Tất cả những thứ hắn sợ hãi, hôm nay thực sự đã xảy ra rồi.
Lee Sanghyeok ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu rất thờ ơ.
Cậu nói, chúng ta tách ra đi, Jeong Jihoon.
[text_hash] => d400cfac
)