Array
(
[text] =>
Lee Sanghyeok chạy vội qua đường, chui vào xe Ahn Jaehyun.
Cậu vừa ngồi xuống đã bảo Ahn Jaehyun lập tức lái đi. Ahn Jaehyun đỡ vô lăng, liếc nhìn Jeong Jihoon ở bên kia đường vốn định đuổi theo, lại bị một chiếc xe chở hàng lớn cản đường, hắn dập tắt điếu thuốc, đạp ga.
Không lâu sau, điện thoại Lee Sanghyeok lập tức rung lên từng hồi, khiến lòng Lee Sanghyeok vừa hoảng hốt lại phiền muộn.
Cậu nhìn chằm chằm số điện thoại của Jeong Jihoon, cuối cùng vẫn nhấn nút nghe.
Bên kia hơi thở nặng nề, một lúc lâu sau mới khàn giọng nói: “Lee Sanghyeok , về nhà đi.”
Lee Sanghyeok đột nhiên nổi nóng: “Anh vẫn chưa trả lời tôi.”
Anh rốt cục vì sao phải gặp Kang Min Joon, vì sao lại không nói cho tôi biết? Jeong Jihoon biết rõ cậu muốn nghe gì.
Thứ cậu muốn nghe chính là Jeong Jihoon bảo từ lâu không còn thích Kang Min Joon, hắn bây giờ chỉ thích cậu, chỉ có cậu. Không nói cho cậu biết, là sợ cậu hiểu lầm. Dù cho chỉ là nói dối, cậu cũng sẽ bằng lòng nghe, chỉ cần Jeong Jihoon nói.
Nếu Jeong Jihoon nói, cậu sẽ lập tức bảo Ahn Jaehyun dừng xe, cậu sẽ bằng tốc độ nhanh nhất mà về nhà, ôm lấy Jeong Jihoon, không suy nghĩ chuyện trước đây thêm nữa.
Giống như buổi tối hôm ấy, chỉ cần Jeong Jihoon đồng ý lui một bước, mua cho cậu cốc trà sữa, ôm lấy cậu, cậu sẽ xem như không có chuyện gì cả.
Jeong Jihoon thở dài, cảm giác mệt mỏi cùng chịu đựng từ trong điện thoại lọt vào tai Lee Sanghyeok .
Hắn nói: “Tôi và cậu ấy chỉ là bạn bè, tôi không muốn em gặp cậu ấy, Sanghyeokie, nghe lời được không?”
Cái gì gọi là nghe lời, đến giờ, Jeong Jihoon vẫn cảm thấy cậu đang tùy hứng chơi đùa sao, hắn căn bản không hiểu được nguồn cơn vấn đề giữa bọn họ.
Lee Sanghyeok cũng cảm thấy mệt mỏi, trước nay cậu chưa từng mệt mỏi như vậy, cậu nói: “Jeong Jihoon, tôi ở bên cạnh anh mệt mỏi rồi.”
Vò đã mẻ lại sứt, cậu vậy mà vẫn có thể nở nụ cười: “Tôi cũng thấy kỳ lạ, anh vì sao lại có thể ở bên cạnh tôi lâu như vậy.”
Cậu suy nghĩ một chút, vẫn là chọn từ thích hợp, cậu nói: “Là bởi vì anh tôi đầu tư cho anh sao?”
Kỳ thực chuyện này cậu cũng không chắc chắn, chỉ là thăm dò mà nói ra.
Nếu như Jeong Jihoon thấy cậu nói không đúng, thấy buồn cười, hay tức giận, hắn phản bác cậu cũng được, mắng cậu cũng được, cậu nằm mơ cũng hy vọng chuyện này là cậu hiểu lầm, hết thảy mọi chuyện không tệ như vậy, cậu và Jeong Jihoon lúc trước vẫn là tình cảm đơn thuần.
Nhưng không có gì xảy ra cả, khi cậu gần như cho rằng Jeong Jihoon đã cúp điện thoại, âm thanh bên kia mới vang lên, khàn khàn: “Em biết hết rồi?”
Câu nói này như đem Lee Sanghyeok một gậy đánh rơi xuống nước, cậu cảm thấy cả người đau đớn, Ahn Jaehyun bên cạnh thấy vậy đã sớm dừng xe, có chút lo lắng nhìn Lee Sanghyeok .
Lee Sanghyeok không biết, lúc cậu nghĩ sao mình vẫn còn có thể cười được, cậu đã sớm khóc đến chẳng ra dạng gì, khuôn mặt vặn vẹo, khóe miệng miễn cưỡng cong lên, nước mắt thì không ngừng rơi.
Lee Sanghyeok nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, tôi biết rồi.”
Âm thanh bên kia toàn bộ im bặt, tín hiệu báo máy bận truyền đến.
Jeong Jihoon cúp điện thoại của cậu.
Lee Sanghyeok không đổi sắc mặt cầm điện thoại di động, có tin nhắn đến, người gửi là Kang Min Joon.
———— ngày mai là hôn lễ của tôi, cậu đừng quên đó.
[text_hash] => 1927553c
)