JaeYong | Nắng Trời Hong Mây – 43 – End. có em tận đến những giây cuối cùng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

JaeYong | Nắng Trời Hong Mây - 43 - End. có em tận đến những giây cuối cùng

Array
(
[text] =>

1.

“Cho anh một ly…”, Moon Taeil nhìn xuống menu, chỉ đại vào một dòng. “Này đi.”

Cậu bartender đáp vâng, gọt đá rồi rót rượu xong thì bỗng ghé tới gần Taeil, thì thầm:

“Anh là cảnh sát đúng không ạ?”

“Gì? Không!”

Anh đi ngồi ở quán trứng lộn suốt bốn năm không ai phát hiện ra, mới vào quán bar nửa tháng thì đã bị chiếu tướng là cớ sự gì?

Cậu bartender cười cười:

“Bình thường người tới uống sẽ có gu riêng. Mỗi ngày anh gọi một thứ mà không bao giờ uống hết nên em đoán mò.”

Taeil liếc mắt nhìn sàn nhảy đông đúc, cầm ly rượu lên nhấm một chút, nhún vai:

“Anh mới ra tù ít ngày, phải nếm lại toàn bộ menu để xem có khác mười năm trước hay không.”

Một câu nói ra làm người ta im im rồi chết cứng, Taeil cười hiền lành, giả vờ kéo tay áo lên. Cánh tay anh có một vết sẹo sâu hoắm sau lần nhảy xuống biển kia, lúc vết thương kéo da non, anh còn cố gắng chén thật nhiều hải sản.

Cậu bartender mãi không cất được nụ cười như mếu, Taeil thảnh thơi quay hẳn về đằng sau. Dạo gần đây, công an thành phố đi quét quán bar và phòng hát, bắt được kha khá thuốc lắc cùng một tỉ lệ thành phần. Đoán là cùng một bên tuồn ra, đội ma túy lại chia nhau đi lùng tìm thủ phạm.

“Anh cho em… ơ… Chào chú.”

Shin Yiseo đứng chờ ly cocktail mình vừa gọi, mắt len lén liếc về phía Taeil. Đội trưởng đội phản ứng nhanh với ma túy mới lên nhận chức này hơi kì lạ, đã phân chia anh em đi khắp mọi nơi rồi chính mình cũng lang thang theo đồng đội. Mà Yiseo đã nói bao nhiêu lần không biết, thà rằng sắm cho Taeil cái áo rồng phượng, cặp dây chuyền vàng giả với đôi giày lười bóng lộn. Thiếu tá Moon ăn mặc rất thiếu tá, còn may là biết thay đôi tất đồng phục thành màu đen như dân văn phòng.

YIseo chìa thẻ ra để thanh toán, Taeil đè bàn tay không mấy mảnh mai kia lại, nghiêm túc nói:

“Tôi mời.”

Thủ trưởng mời trung úy ăn sáng trong căn tin thì thế nào cũng xong, còn đàn ông mời rượu người đẹp trong quán bar thì hơi sai trái. Yiseo cất thẻ vào ví, kéo ghế ngồi xuống cạnh Taeil, đôi chân đi giày cao gót chắc chắn là đang tự động tính toán xem liệu mình đi giày 10cm có phải là đã phạm thượng hay chưa.

Cậu bartender ra sức nháy Yiseo, chỉ hận không thể bỏ vị trí mà ra nói với cô rằng vị anh hào mới mời cô uống rượu có khả năng cao là dân anh chị trong ngực xăm hình trái tim rỉ máu, sau lưng xăm hình mãnh hổ vồ mồi.

“Hôm nay chú chiên thịt bị khét nhỉ”, Yiseo ghé tai Taeil nói trong tiếng nhạc. “Nhà chú còn thức ăn không? Sáng nay mẹ cháu mới gửi đồ ăn lên.”

Taeil bất mãn đáp lại Yiseo:

“Cô làm rơi vỡ một tá trứng rồi còn gì?”

“Thì cháu chỉ kể mẹ gửi lên thôi, cũng không nói là chia cho chú.”

Moon Taeil:

“…”

“Nhưng mà dù sao cũng mất ăn cả rồi, chút nữa chú có muốn đi kiếm gì đó ăn khuya không?”

Còn kiếm gì nữa! Đồng chí Shin Yiseo, lên đồ đi ăn trứng lộn với thủ trưởng thôi!

______________________

2.

“Một bát mì bò!”

Seo Youngho gọi vang lên từ ngoài cửa, Lee Youngheum cũng cau mày khi vị khách không mời kia lừng lững đứng chắn hết ánh sáng từ cửa.

“Hết mì rồi!”

“Một bát bò!”

“Hết bò!”

Youngho bước vào tỉnh bơ, gọi lớn:

“Một cái bát không! Anh mang đồ ăn tới đây.”

Youngheum loay hoay tìm chảo chiên cơm, muốn học theo công chúa tóc dài trong phim để mà choảng lên đầu Youngho một cái. Bên trong góc quán vẫn còn một cặp đôi đang ngồi đút cho nhau từng gắp mì một, Youngheum cố ghìm cơn bốc hỏa lại, lãnh đạm trả lời:

“Bát bẩn hết rồi.”

“Không sao!”, Youngho xắn tay áo lên. “Anh rửa bát cho!”

Đúng là hết thuốc chữa.

Youngheum đặt tô mì đánh cạch xuống bàn, tiện tay liệng vào đó ba cọng rau thơm.

“Quán sắp đóng cửa, ăn nhanh mà về.”

Youngho chà xát hai chiếc đũa vào nhau, khẽ nói:

“Anh cố gắng lắm mới cắt ca trực để tới đây kịp giờ, đừng đuổi anh thế chứ.”

Youngheum không nói gì, chỉ đặt xuống bàn thêm một bát nước dùng rồi rời đi.

Quán mì cậu mở đã một năm, công tâm mà nói thì nhờ có đám cảnh sát đẹp trai ra ra vào vào mà khách hàng cũng ra vào không ngớt. Tới khi Youngho ăn xong sợi mì cuối cùng, cặp đôi ở trong góc cũng đã dắt díu nhau ra khỏi cửa. Youngheum không thuê phục vụ, một mình cậu lúi húi rửa bát. Trên bàn bếp còn cả một sọt hành lá chưa nhặt rễ, người ở chợ vừa mới đem qua.

“Anh không mang tiền, ở lại rửa bát được không?”

Giọng nói của Youngho thì cợt nhả, nhưng bắt gặp ánh mắt của Youngheum, anh ngay lập tức rút điện thoại ra. Nhận thanh toán xong, cậu nói cảm ơn như một cái máy, lại tiếp tục nhặt miếng mút lên, quay về phía bồn rửa.

Lúc Youngheum bưng sọt bát đưa sang máy sấy, Youngho vẫn còn ở đó, yên lặng nhặt rễ hành. Ngón tay bác sĩ phẫu thuật nhón rễ hành có hơi vụng về, chốc chốc anh lại nhíu mày vì mùi hăng cay xộc lên mũi.

Youngheum nhìn cảnh đó, lẳng lặng mở khóa tủ đựng tiền, lấy ra mấy tờ tiền bằng đúng số tiền Youngho vừa trả. Đặt xuống sọt hành vơi chưa quá nửa, cậu nói:

“Anh cầm lấy, về đi.”

Youngho mím chặt môi, nhưng hai bàn tay thì vẫn không dừng lại. Youngheum quát:

“Anh điếc à?”

Phủi ba tờ tiền ra khỏi sọt hành, Youngho nói:

“Để anh nhặt nốt hôm nay thôi. Người nhà sắp xếp cho anh đi xem mắt rồi, sau này lại dẫn thêm khách tới ủng hộ em, đừng đuổi khách chứ.”

Youngheum thoáng tò mò tiêu chuẩn đối tượng của Youngho. Làm bác sĩ phẫu thuật lại cao ráo đẹp trai, đối phương chắc hẳn cũng không phải người bình thường, càng không phải là con trai của tội phạm truy nã, từng mặc áo phạm nhân, may mắn là án phạt tù bằng thời gian tạm giam nhưng vẫn còn đang bị quản chế. Không phải là người không thể tìm được việc làm vì bộ hồ sơ chói sáng dấu vết tội phạm, tên tuổi mặt mũi đã được hân hạnh bêu lên cho dân chúng toàn thành phố sỉ vả, đến quán mì cũng là mở bằng tiền mượn của Lee Taeyong.

Youngheum vâng lời cất ba tờ tiền đi, lấy từ hộc tủ ra hai phiếu giảm giá 50 phần trăm, thảy về phía Youngho.

“Đây là để cho anh hẹn hò. Khi nào kết hôn thì được miễn phí thêm hai bát.”

Bây giờ cậu chỉ cho anh được chừng đó. Cho anh ba bát mì và một con đường mới sạch sẽ trong lành.

____________________

3.

“Anh mua trà thảo…”, Yuta xoay chiếc cốc vòng quanh, lẩm nhẩm đọc. “Trà hoa cúc cam thảo đây. Uống đi cho ấm.”

Kim đồng hồ trên tường chỉ vào con số năm, đèn trong khu phòng phẫu thuật vẫn sáng trưng. Nhân viên y tế tỉnh táo tươi chong, mỗi bước đi là một lần người nhà ngẩng đầu lên dò xét.

Ban đêm ở bệnh viện lạnh lẽo, không biết là vì nhiều âm khí hay là vì gió chỉ việc lùa qua bãi đất trống. Jungwoo uống một hơi đã cạn sạch cốc nước thơm thơm nhàn nhạt. Na Yuta đưa cốc của mình cho cậu, Jungwoo cũng không khách sáo gì mà cầm lấy.

Ca phẫu thuật của Jaehyun đã qua hai tiếng, con số quá nhỏ so với vết thương Yuta nhìn thấy lúc người ta đưa cậu vào. Mất máu làm Jaehyun vốn đã trắng lại càng nhợt nhạt. Là người quen với máy móc hơn con người, Yuta ngay lập tức lên mạng tìm kiếm thông tin về mấy cuộc xoa bóp tim hở. Internet quay mòng mòng trả về hàng đống kết quả, đa số đều chỉ dẫn Yuta đến kết luận là Lee Taeyong nhất định sẽ bị kỷ luật, chỉ có một đoạn video ngắn cho anh thấy một ca tương tự, bệnh nhân ngưng tim lần thứ hai trong ca phẫu thuật rồi chết.

Cái chết thường ở rất xa cho đến khi nó bất thình lình ập tới. Yuta nhìn Jaehyun được đưa vào phòng mổ nhanh như một cơn gió, anh biết chắc chắn một điều mình nhất định phải làm ngay.

“Đi dạo chút không? Ở đây không biết đến khi nào.”

Jungwoo ừ hử không mấy mặn mà. Cậu cũng vừa từ chuyên án dưới bến cảng về, chân cẳng lẫn thần kinh đều mệt rã rời, may mà ban chỉ đạo có lòng thương không bắt cánh cơ động ở lại đào bới đám cháy để tìm đồng đội. Trang phục chống đạn có thứ mùi hôi rất khó chịu, Jungwoo đã kì cọ nhiều lần nhưng mùi hôi đó vẫn váng vất quanh mình.

Yuta dừng lại trước bức tượng y đức xấu xí, đột nhiên tính toán xem nếu biến thành tài sản NFT đem bán thì sẽ được bao nhiêu tiền. Anh đã chẳng phải lo lắng chuyện tiền bạc từ rất lâu rồi, chẳng qua chỉ muốn đầu não bớt nhận ra tính nghiêm trang của câu chuyện mình sắp nói.

“Jaehyun chắc sẽ sống nhỉ”, Yuta nói.

“Dĩ nhiên là sống rồi”, Jungwoo đáp. “Vài năm trước bọn em có bắt một ông thầy bói vì tội truyền bá mê tín dị đoan gì đó. Ổng nhìn rồi phán, Jung Jaehyun thọ ít nhất cũng đến chín mươi.”

“Chúng ta chia tay nhỉ.”

Yuta thường hay bẻ cua khét lẹt. Jungwoo quen anh đã lâu, quen luôn cả cách nói chuyện đó. Nhưng bẻ đến cỡ này thì cậu không thể lường trước, cốc trà cam thảo trong tay bị bóp đột ngột, nước văng tung tóe lên đùi Jungwoo.

Yuta vẫn cứ nhìn chằm chằm bức tượng y đức, cố gắng nhớ lại xem đám Bored Ape trên sàn hôm nay đã bán được bao nhiêu tiền.

“Công việc của em nguy hiểm như thế, em cần phải ở bên người em yêu đến giây cuối cùng chứ.”

Jungwoo ngẩn người nhìn Yuta. Yuta rất hay đùa, mỗi lần đùa cũng đều tỉnh bơ, nhưng cậu có cảm giác lần này không phải là đùa cợt.

“Sao lại ở bên anh làm gì.”

Yuta là loại cảnh sát chẳng bao giờ nếm mùi nguy hiểm, anh không mường tượng được rõ ràng công việc của Jungwoo. Chỉ cho đến chiều qua, anh được cắt xuống cảng để phong tỏa mạng lưới liên lạc của cảng vụ với tàu hàng, phá sóng toàn bộ mạng internet ở dưới kia, lập đường dây riêng cho chuyên án, anh mới nhìn thấy cách người ta đem cậu và Lucas và đồng đội ra làm hình nhân chắn đạn. Và rồi Jung Jaehyun bạc nhược nằm trên cáng, rồi một Lee Taeyong bây giờ không biết đang sống hay đã chết lòng.

Dấu kết nằm ở cách đây vài giờ đồng hồ, khi Yuta nghe tin đoàn xe cơ động đã về đồn. Chạy xuống tìm Jungwoo trong phòng cơ động, anh nhìn thấy Huang Lucas đang ôm chặt Jungwoo. Jungwoo bình thường cao lớn hơn nhiều so với tiêu chuẩn trung bình của cảnh sát, vậy mà đứng với Huang Lucas thì vẫn chỉ như một con mèo con nhỏ nhắn. Con mèo giương vuốt bám lấy lưng người, trông vừa đáng thương vừa đáng yêu lại vừa đáng ghen tị.

Phải ở cạnh người yêu đến giây cuối cùng, dĩ nhiên Jungwoo biết đạo lý đó.

Tiếng kèn ở doanh trại quân đội cách bệnh viện không xa ồn ã vang lên. Yuta đứng dậy, vỗ má Jungwoo một cái, nhẹ nhàng nói:

“Chúng ta hẹn hò không ai biết, nên từ nay về sau cứ như chưa từng bắt đầu thôi. Đừng sợ ràng buộc nữa, phải đi với người em không yêu mới là ràng buộc, còn với người em yêu thì không phải là ràng buộc mà là được ở bên nhau.”

Jungwoo ngỡ ngàng nhìn Yuta, vì anh không sõi tiếng nhưng lại phân tích chuẩn xác một vấn đề mà cậu vốn luôn né tránh.

“Sau này muốn ăn gì thì vẫn cứ gọi anh Yuta nhé. Anh lên Jaehyun trước.”

Lần đầu tiên yêu đương vừa lén lút lại vừa tội nghiệp, nhưng Na Yuta vẫn nhất định phải sắm vai người bình thường mà bước lên phòng phẫu thuật. 

Một mình ở lại với bức tượng lạnh lùng xấu xí, Kim Jungwoo chết lặng nghĩ xem mình đã làm gì trong mấy tháng hẹn hò để khiến Na Yuta chắc chắn rằng cái người cậu nghĩ đến trong khi bước chân lên con tàu chất đầy bom tự chế lại không phải là anh.

_________________________________

4. 

“Một bánh mì đủ nhân ít cay không rau rắc muối!”

Taeyong chìa tờ tiền nhàu nhĩ về phía xe bánh mì. Năm phút sau, ổ mì đầy căng như thể nứt đôi được đưa ra bằng một chiếc túi giấy nâu giòn rụm. Anh thỏa mãn gật gù, người đứng bán chần chừ một giây rồi nói:

“Anh ơi, chưa đủ tiền.”

Taeyong không tin nổi vào tai mình, anh vẫy vẫy tờ hai mươi nghìn xanh dương. Người kia vẫn chung thủy lắc đầu, giải thích:

“Ổ mì bình thường mười lăm nghìn, của anh là đặc biệt nên ba mươi.”

“Không có ủng hộ nhân viên y tế?”

Lại một nụ cười nhã nhặn, đôi bàn tay vẫn đang cầm dao thớt thoăn thoắt cắt một đòn chả mới, ân cần nói với Taeyong:

“Nghe nói bạn trai anh giàu lắm, anh không được giảm giá đâu ạ.”

Taeyong mò hết túi quần cho đến túi áo, mãi vẫn không thể tìm ra tờ tiền nào khá hơn một tờ hai nghìn đã bị rách làm đôi, được dính tạm hai nửa với nhau bằng băng dán. Mỡ từ trong phần nhân thịt nướng đã bắt đầu thấm vào tờ giấy gói, đoán chừng không thể trả lại nữa, Taeyong nói:

“Bạn trai anh keo lắm, không cho anh tiền bao giờ. Hay anh hôn cậu một cái, cậu giảm giá cho anh đi.”

Con dao cắt chả xỉa thẳng vào thớt rồi dừng lại, thanh niên bán bánh mì nín nhịn chỉ được chừng năm giây là hết nấc. Cậu phá ra cười lớn, kêu lên:

“Người ta chơi nhập vai ở quán bar! Ai lại đứng chơi với dân bán mì?”

Taeyong nhún vai:

“Tại bạn trai anh có đi bar bao giờ đâu. Sao, có chịu giảm giá cho anh không? A, mế mua bánh mì ạ?”

Bà mế dân tộc đứng chần chừ trước chiếc xe chất đầy những thịt thà bơ sữa, Taeyong ngay lập tức gạt phắt chuyện kì kèo giảm giá để giới thiệu loại nào dở loại nào ngon. Cậu bánh mì rảnh miệng lẫn tay, bàn tay cầm con dao cắt chả bao nhiêu năm qua vẫn đều đều như máy.

Có thêm cả trung tâm cấy ghép, quy hoạch thành phố đã chú ý hơn nhiều đến hệ sinh thái lề đường. Từng gian hàng nhỏ đều được phân lô, giá cho thuê rẻ bèo, không còn ai phải dọn bàn ghế ra ngồi lề đường hít bụi nữa. Ở ki ốt ngay sát cổng bệnh viện là xe bánh mì từ thiện, mỗi ngày đều phát ra một trăm phiếu mua bánh mì giá một nghìn đồng cho bệnh nhân nội trú và người già.

Taeyong hỏi Jaehyun một lần duy nhất, rằng một nghìn chỉ đủ tiền mua rau giá, sao cậu không cho không để được tiếng thơm. Thiếu tá Jung nói với anh, rất hợp lý mà cũng đầy tâm tư, cậu nói rằng một nghìn đồng chính là tiền để người ta mua lòng tự trọng. Vì sẽ có những người ăn năm mười bữa, và cực chẳng đã người ta mới phải nhận đồ từ thiện. Nếu ngày nào cũng chìa tay ra nhận thức ăn mà không có gì đáp lại, người ta sẽ xấu hổ với người cho bánh và với cả bản thân mình.

Bà con bán đồ ăn sáng ở xung quanh Jaehyun dù rằng bị mất đi một trăm đơn hàng sáng nhưng cũng chẳng có mấy lời cạnh khóe ra vào. Âm thanh của lòng tốt cứ im lặng mà lan ra, thỉnh thoảng bên xe bánh mì còn được để ké một thúng quýt hay là một rổ trứng lộn. Bà bán sữa đậu thì chính thức tới góp vui với cậu, mỗi lần đong cho người ta một lít sữa là một lần mỏi miệng giải thích thành phần và công dụng để người ta khỏi nghi ngờ.

Thêm hai ba người nữa từ trung tâm cấy ghép ra mua bánh mì rồi rời đi, Taeyong đã kịp ăn xong ổ mì nhân đầy ắp. Anh vo tròn tờ giấy ném vào trong bếp sưởi để người đứng đợi mua khỏi lạnh, một làn khói trắng nho nhỏ bốc lên. Hoa sữa trên cây còn chưa nở, mấy cụm hoa xanh xao đua nhau đung đưa trên cành cao, Taeyong khều Jaehyun một cái.

Jaehyun nhìn lên tán cây, sống mũi chun lại, hơi hơi mỉm cười rồi đập quả trứng vào chảo gang. Trứng gặp dầu sôi lên xèo xèo, phía khu công nghiệp vang lên còi báo mở van xả khói, bà bán trái cây kêu than về mấy lô hàng nào đang mắc kẹt lại cửa khẩu. Cậu kéo ống quần ngồi xuống cạnh Taeyong, thảnh thơi ngắm xe qua.

Jaehyun bị trượt bài đánh giá thể lực để vào chuyên án mới. Điều này quả thật rất lạ, Taeyong khấp khởi mừng thầm nhưng vẫn cảm giác như có một thế lực thần bí nào đó nhúng tay vào. Anh là bác sĩ hàng thật giá thật, ngày nào cũng tiếp xúc với Jaehyun, không thiếu ngày tiếp xúc thân mật với cậu, chưa có khi nào Taeyong thấy Jaehyun có biểu hiện gọi là thiếu sức khỏe. Cậu còn đi đánh bóng chuyền với Lucas, đi đua xe với Jungwoo, mỗi một việc Jaehyun đều hoàn thành xuất sắc. Kì lạ nhất là Jaehyun cũng có vẻ thản nhiên với quyết định điều chuyển về tổ điều tra tổng hợp, có ngày đi lùng bắt tội phạm, cũng có ngày chống cằm nhìn người ta cãi nhau vì mất trộm con gà.

Jung phu nhân ăn mừng con rể mổ chính ca đầu thành công rực rỡ – dù chỉ là một ca nối dương vật – một cách hơi quá lố, bà mở hẳn một quỹ từ thiện để hỗ trợ bệnh nhân nghèo. Cái lý lẽ “cảnh sát hình sự nhạy bén, không xét nhầm hoàn cảnh” nghe thì rất buồn cười, nhưng dần dần khi bà bận đi chơi còn con rể thì bận đi ghép cái này nối cái kia, Jaehyun đành đứng ra xem xét mớ hồ sơ xin từ thiện. Rồi lần lượt những chương trình khám bệnh lưu động, xe bánh mì cũng xuất hiện ở chục bệnh viện cơ sở, Jaehyun bước một chân vào sự nghiệp gây dựng thanh thế cho nhà Medac từ lúc nào đó không hay.

“Hôm nay anh có ca nào không?”

Taeyong khơi khơi bếp than, bên trong có một cây xúc xích đang dần xòe ra ở mấy đường cắt xéo. Anh nói:

“Hình như không. Chốc nữa anh đi họp báo một chút rồi về.”

Khoa ngoại chấn thương thỉnh thoảng vẫn mượn Taeyong về làm việc. Trung tâm cấy ghép ở giai đoạn đầu giống một bệnh viện dạy học hơn là tập trung khám chữa, xem ra hành trình nạp data cho chíp não của Taeyong vẫn còn dài. Cầm đôi đũa sắt gắp cây xúc xích ra, bẻ đôi đưa cho Taeyong một nửa, anh nói:

“Doyoung vừa hẹn tối về nhà cậu ta xem bóng đá, có đi không?”

Jaehyun nhún vai:

“Ra quán vui hơn.”

Taeyong nhăn mặt:

“Rồi nửa chừng các cậu lại bỏ mâm bỏ bát đi dẹp loạn?”

Taeyong và Doyoung xanh mặt chứng kiến không chỉ một lần, cả đám đang vừa ăn uống vừa xem bóng đá thì đột nhiên hai phần ba của cả đám đứng lên giải tán một vụ đá thúng đụng nia của hai nhóm khách ngồi cạnh nhau. Chuyện với người khác thì chấn động, nhưng với đám Jaehyun thì chẳng khác gì con ruồi bay ngang rồi rơi xuống ly bia.

“Vui mà”, Jaehyun nói. “Thấy việc bất bình chúng ta cần phải bỏ đi…”

Đồng chí Jung Jaehyun đứng dậy bỏ đi.

Nói thật đúng thì là đứng dậy bỏ xe bánh mì chạy đi. Ở ngay trước cổng bệnh viện, một tốp đàn ông lẫn phụ nữ đang nắm đầu một thai phụ, đám đông xung quanh chỉ đang dè chừng nhìn ngó.

“Trời đất ơi!”, Taeyong thất thanh kêu lên. “Mai đi ra phòng tư pháp rồi!”

Nhỡ đâu bị đấm bầm mặt, cán bộ tư pháp không đối chiếu giấy tờ được, không cho đăng klý kết hôn thì phải làm sao?

Nói xong, Taeyong bỏ lại miếng xúc xích cháy vàng ngon mắt, gấp gáp chạy tới chỗ Jaehyun vừa kịp lúc thai phụ nặng nề ngã xuống vỉa hè với một vạt máu trên chiếc bụng tròn xoe.

Thì chạy cùng nhau thôi, như một đôi trời sinh ra không thể nào chia cắt. 

HẾT. 

Chào mọi người! 

Vậy là cuối cùng Nắng Trời Hong Mây cũng tiến đến chữ hết sau khoảng gần 2 năm, từ 2020 đến bây giờ. 

Trong 2 năm qua, tất cả cốt truyện cho đến tận phần cuối cùng này đều nằm trong dự liệu của mình, điều duy nhất mình không lường được chính là mọi người đón nhận nhiệt tình như vậy. Vì mình bận làm việc nên thời gian hoàn thành fic kéo dài, có khi vài tháng mới đăng 1 lần, nhưng mọi người vẫn kiên trì đi tiếp cùng mình nên mình cũng đi tiếp luôn… 

Cảm ơn Jaehyun và Taeyong và những người khác vì các bạn là lý do câu chuyện này xuất hiện.

Cảm ơn T đã là người đầu tiên nghe mình kể chuyện xe bánh mì và cánh tay trên sàn bệnh viện.

Cảm ơn em Ng vì đã bỏ thời gian quý giá ra cùng chị nghiên cứu cách vớt đại úy từ vực lên một cách hơi hơi khoa học và tốn hơi nhiều vận mạch hehe

Cảm ơn tất cả những bình luận, lượt đọc và lượt yêu thích của mọi người, mình không thể trả lời hết nhưng mình nhớ rất rõ. 

Hẹn gặp bạn ở câu chuyện sau, chúc bạn một ngày vui vẻ tốt lành!

[text_hash] => f8f121b2
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.