Array
(
[text] =>
..
“Lee Taeyong! Vào đây chút.”
Taeyong phờ phạc nhìn mình trong gương, sửa sang một chút rồi lê bước vào phòng trưởng khoa. Cánh cửa vừa khép lại, ngài trưởng khoa đã ném về phía anh một trái quýt, cất giọng thương tình:
“Thằng Jinhyuk bỏ chạy ngay trước lễ, đúng là cái đồ không biết tình người. Chịu khó chút, thầy đề xuất tăng lương.”
Dân chúng đổ ra đường nghỉ lễ, tai nạn giao thông tăng vọt vào độ này hàng năm. Có tay bác sĩ chuyên khoa học hành vất vả bao nhiêu năm, sau cùng cũng không chịu nổi cái sự vất vả bèo bọt của nghề Y, dứt khoát chạy đi làm thầy giáo ngoại ngữ. Taeyong vừa bóc quýt vừa che miệng ngáp thầm, anh nói:
“Hay là bây giờ con cũng bỏ việc đi dạy tiếng Anh nhỉ? Con còn nói được cả tiếng Tàu.”
Ngài trưởng khoa rót nước trà, phẩy đi một tờ siêu âm tim, thủng thẳng đáp:
“Đố anh bỏ được nghề này… Người như anh đảm bảo ba ngày trước dứt khoát đòi đi, ba ngày sau khóc lóc xin quay lại.”
Taeyong cười khổ sở, ngài trưởng khoa cũng cười khổ sở. Hai thầy trò ăn quýt, bàn về bệnh nhân một chút, không chịu được sự bức bí của một đám người nhà quát tháo ngay nơi phòng cấp cứu nên chỉ lát sau là đã kéo nhau ra cổng bệnh viện ngồi.
Toà nhà cấy ghép nằm ở trục đường song song với bệnh viện đã được xây xong. Công nhân đô thị kéo hàng chục chiếc xe tải chở cây về thi công vườn tược, cây trụi hết lá mà bệnh viện bên kia đã có dấu hiệu xanh hơn bên này. Ông bán bánh mì mang một dĩa lòng dồi nướng sang mời, Taeyong biết điều ngay lập tức đi mua hai chai bia về để đĩa dồi khỏi cô đơn lẻ bóng.
Kể ra thì nếu mỗi cuối chiều tan ca, được thảnh thơi ngồi với đồng nghiệp vong niên để nhìn người qua kẻ lại thì cũng là hạnh phúc. Chỉ tiếc là hai thầy trò chỉ dám nhấm chút một chứ không dám dô trăm phần trăm như mấy vị bệnh nhân bàn bên cạnh, bởi không biết ai sẽ là người được cấp cứu gọi vào dù đã hết ca. Bác sĩ cũng không chỉ có chuyện đau ốm bệnh tật, hai thầy trò lần lượt bàn chuyện đất đai, chuyện tập đoàn nào bỏ cọc đấu giá, con trai gia tộc nào bị bắt trông cũng đẹp trai ngời ngợi, chuyện chiến tranh thế giới xoay mòng mòng, thêm cả chuyện hôm qua đồng bào trên kia gửi xuống cho Taeyong một tá măng khô. Nói chuyện từ khi đèn đường chưa bật cho đến khi đèn cao áp trong khu công nghiệp tỏa ra sáng choang, ngài trưởng khoa mới kéo hai ống quần lên, duỗi cổ chân dày mỡ ra, khuỷu tay khẽ huých Taeyong một cái:
“Tháng sau sắp xếp nhân sự rồi, nói trống chỗ thì thật ra không còn trống nữa. Nhưng mà nhà Medac nhúng tay một chút là êm.”
Taeyong gạt phắt đi:
“Con đâu phải đồ ăn hại, mắc gì thầy đuổi con đi?”
Ngài trưởng khoa bĩu môi khua khoắng miếng dạ dày:
“Cuộc đời không công bằng, nhưng nếu không chống lại được thì phải học cách thích nghi. Nghĩ cho đại cuộc sau này, đừng vì một hai giây bốc đồng mà lỡ mất sự nghiệp cả đời. Không chỉ giúp mình mà còn giúp người nữa. Quân tử phải biết cúi đầu.”
Taeyong nói:
“Thật ra con cũng không chắc chuyện nhà Medac.”
“Biết là cổng nhà giàu vừa sâu vừa đáng sợ, nhưng nếu muốn hay không thì cậu phải phản ứng cho dứt khoát”, trưởng khoa hớp lấy một ngụm bia. “Ông ấy đi khắp nơi gọi cậu là con trai. Nghe viện trưởng kể, một tay thì đặt túi quà cảm ơn y bác sĩ quan tâm chữa bệnh con trai tôi, tay kia đặt thêm tấm séc công ích bảo rằng mong anh quan tâm thêm cả con trai đang làm ở ngoại chấn thương, mấy năm nay được gửi sang bên cảnh sát. Nói câu nào chắc câu đó. Giống như bủa lưới vì sợ cậu lọt tròng.”
Nhà người ta có lòng như thế, anh lại gạt phắt lời cầu hôn của con trai người ta. Jaehyun buồn nhiều, kinh nghiệm nằm vùng bao nhiêu lâu chẳng thể cứu nổi ánh mắt bàng hoàng đau lòng của Jaehyun.
Taeyong nhớ Jaehyun từng nói rằng giữa bao nhiêu chuyện thì chuyện hai người cưới nhau là điều chắc chắn sẽ xảy ra. Taeyong không phải không muốn, nhưng trong lòng anh vẫn luôn hoài nghi. Nhà Medac giàu có đến mức dân thường như Taeyong chẳng bao giờ tưởng tượng ra. Tiền mua biển số cho chiếc xe phân khối lớn của Jaehyun cũng đã bằng lương bác sĩ của Taeyong mười năm dồn lại.
Tưởng rằng cái ranh giới người giàu quá cỡ và dân thường ăn cơm rau muống chính là rào cản lớn nhất thì đùng một cái, mười tấn ma túy rơi ngay vào giữa cuộc tình gập ghềnh lên xuống của hai người.
Taeyong thẳng thừng từ chối không phải vì Jaehyun không có nến, không có hoa tươi hay là không có nhẫn. Chiếc nhẫn khắc tên Jaehyun, Taeyong vẫn đeo hoài từ dạo đó. Anh không cần nhiều thứ phù phiếm như thế, tưởng tượng về câu chuyện cầu hôn của Taeyong từ trước khi gặp Jaehyun đã là một lời hẹn hò đơn giản vào buổi hoàng hôn, sau đó cùng dắt díu nhau đi ăn một bữa cơm chiều. Anh từ chối bởi vì vết thương của Jaehyun đã liền miệng rồi, nhưng vết thương của anh vẫn chỉ vừa mới được xẻ ra, còn chưa ai lắp lại. Mọi tổn thương cần thời gian, nhưng không ai có thể nói trước thời gian cần thiết để hồi phục một tổn thương tinh thần.
Có thể chỉ ngày mai thôi, Taeyong đã thấy ổn thoả nếu Jaehyun nổi tính anh hùng mà lao ra đường bắt cướp. Nhưng đôi khi mọi sự sẽ đi theo chiều hướng rất khác, mà Taeyong không thể sống trọn đời với cái xác chết treo trên cành cây lặp đi lặp lại trong giấc mơ một thời.
Kết hôn là chuyện rất khác với yêu đương, là chuyện bố mẹ anh có thêm một đứa con, mâm cơm nhà em có thêm bát đũa. Còn chưa kể đến những đứa con chưa ra đời hoặc đang chờ để được đón về nhà, hàng chục ngàn ngày nuôi con vất vả. Chừng đó thứ đã đủ khiến người trưởng thành nghẹt thở, thì ít ra cũng nên tìm một người giúp bớt đi nỗi lo phải đột ngột chống chọi thế giới một mình.
Jaehyun bình tĩnh hơn so với Taeyong tưởng tượng khi nghe anh từ chối lời cầu hôn. Cậu dịu dàng hỏi rằng có phải em đã lỡ mất anh rồi không, nếu không thì tốt, một ngày nào đó em lại nói tiếp. Taeyong không đếm nổi đó là lần cầu hôn thất bại thứ mấy. Chắc sẽ không có ai – kể cả Jaehyun – tưởng tượng nổi rằng hoàng tử lại phải chật vật khi cầu hôn như thế. Taeyong còn chuẩn bị tinh thần để nghe Jaehyun nổi nóng, nhưng cho đến tận khi nằm trên giường ngủ trong căn nhà ấm áp của cậu, Jaehyun chỉ choàng tay ôm rồi thả vào gáy Taeyong một tiếng thở dài.
-_-_-_-
Tin tức chấn động gieo xuống thành phố vào đúng kì nghỉ mùa xuân. Ai cũng rảnh rỗi, thành ra sự việc cứ như đám cháy bùng lên giữa kho xăng, người người nhà nhà đều bàn luận chuyện giám đốc công an thành phố cùng vợ và con gái nửa đêm bỏ ra nước ngoài tị nạn vì bị phát hiện đủ loại tội tham nhũng, rửa tiền lẫn làm lộ bí mật nhà nước. Còn lại đứa con trai cùng dinh cư trơ trọi, cảnh sát vào niêm phong tất cả, bế anh con trai vào trại tạm giam.
Lee Youngheum từ hoàng tử rơi xuống tầng lớp cùng đinh sau một đêm. Ngày Jaehyun vào thăm, Youngheum cũng chẳng buồn hờn trách gì dù cậu biết rằng Jaehyun chính là người moi móc một đống thông tin mật trong phòng tranh mà Eunchae dùng làm nơi giao dịch.
Không phải Jaehyun thì cũng là người khác. Cái kim trong bọc sẽ có lúc lòi ra, chẳng ai có thể một tay che trời.
Youngheum chịu gặp “kẻ thù”, nhưng từ chối gặp Youngho dù anh năm lần bảy lượt đăng kí vào thăm. Youngho nói chia tay cậu từ ít tháng trước đây, cũng chỉ là một trong những lần chia tay vớ vẩn mà người yêu nhau thường đùa trong lúc giận dỗi. Không ai biết trước ngày mai sẽ thành ra như thế, Youngho đủng đỉnh chờ em người yêu đặc biệt cứng đầu hạ mình xin lỗi, không thể ngờ Lee Youngheum đã cắt đứt là cắt đứt vô tình.
Youngheum nhìn Taeyong không mấy cảm tình. Nghĩ đến người yêu ngày đêm giải thích rằng Lee Taeyong giỏi giang thế này, suy nghĩ thấu đáo thế kia, Youngheum chép môi nói khẽ:
“Cũng may là chia tay trước. Còn hơn sau này bỏ thì thương, vương thì tội. Yêu đương gì nữa, tôi làm thẩm phán, tự biết đo tội trạng mà.”
Giọng nói của Youngheum ráo hoảnh, nghe ra còn có tí châm chọc. Không biết là mất bao nhiêu lâu mới xây được cho mình vẻ ngoài phớt lờ đó, Lee Youngheum mà hai người từng biết chính xác là thái tử của giới chính trị trong thành phố từ khi mới ra đời.
Thời buổi nhiễu nhương, đáng ra có thể nhờ giám đốc trại chiếu cố cho Youngheum nhưng Jaehyun lại lo tai vách mạch rừng. Hoàng tử ngủ giường gấm bây giờ phải nằm sàn bê tông trải chiếu cói, ngài giám đốc đi mất dạng thì đàn em cũng ngay lập tức ngoảnh mặt làm ngơ, Taeyong nín nhịn mãi rồi cũng phải chửi ầm lên một trận khi ra khỏi cánh cổng trại tạm giam lạnh lùng với hàng rào thép gai phủ kín.
Không thích Youngheum là một chuyện, chứng kiến người khác ăn ở bạc tình bạc nghĩa cũng không phải là thứ hay ho gì. Taeyong giận đến run người, Jaehyun cũng trầm lặng hẳn đi dù cả hai đều biết con người phần đông là như thế. Mấy ngày nay Seo Youngho khổ sở chạy ngang chạy dọc, buồn bực nhất là không biết chạy vào đâu. Youngho chỉ là dân thường, từ khi học hành xong cho đến khi đi làm chỉ toàn dựa vào sức bản thân, chưa một lần nhờ vả hay chạy chọt gì, cũng không có ông chú ông cậu nào để mà nhờ vả.
Cái không khí ẩm ướt buồn xo của trại giam ám theo Taeyong đến tận bữa ăn trong nhà hàng Nhật mà Jaehyun từng định đưa anh đến. Taeyong bực dọc ngắm những dĩa đồ ăn ngon lành đẹp mắt. Đến anh còn như thế, không biết Youngho phải khổ sở đến mức nào.
“Anh ăn nào”, Jaehyun thiếu điều đút miếng cá đã tẩm đầy đủ gia vị vào miệng Taeyong. “Mấy ngày nữa chuyện tạm yên, em sẽ nhờ người liên hệ lại.”
Taeyong nhai miếng cá ngon lành trong miệng, lúc này lại tự thấy có lỗi với Jaehyun. Jaehyun ngồi nhìn bạn trai loay hoay lo lắng cho người dưng, đột nhiên lại nói:
“Nếu lỡ như sau này em gặp chuyện như thế, anh cũng nên chia tay em đi.”
Taeyong lắc đầu quầy quậy:
“Nói nhảm gì đó? Em đừng nghĩ dễ trốn anh như thế, anh vác nhẫn vào trại giam cầu hôn, anh tranh thủ đi tuyên truyền pháp luật để làm lễ cưới.”
Jaehyun mim mím môi cười:
“Lúc bình thường lành lặn anh chê, lúc tù tội thương vong anh lại đòi cưới?”
“Con người mà đại úy”, Taeyong nói. “Chỉ khi mất đi thì mới tỉnh ra.”
Jaehyun nhặt đôi đũa dùng chung để gắp cho Taeyong thêm một miếng sushi, dùng giọng nói tường thuật thời sự để tuyên bố:
“Em yêu anh, em muốn cưới anh. Mỗi ngày mỗi giờ đều muốn. Không có ai trên đời có thể yêu anh nhiều như em yêu anh, tuyệt đối không có. Không cần chờ đến khi mất rồi mới tỉnh đâu.”
Trong một giây, Taeyong dường như xiêu lòng. Anh nhìn chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ của bàn tay thon dài, vừa định rục rịch rút nhẫn của mình để đeo vào tay cho Jaehyun thì phía cửa vào lại vang lên tiếng reo:
“Taeyongie kìa! Taeyong!”
Jaehyun quay đầu lại, đen mặt nhìn hai người lớn tuổi khoác tay nhau đứng trước cửa. Con trai sờ sờ ra đó không thèm gọi, gọi con rể làm gì?
Ngài Jung đủng đỉnh đi tới, kéo ghế ngồi cạnh Jaehyun dù chưa ai mời. Jung phu nhân cũng đã yên vị cạnh Taeyong. Jaehyun từng mong đợi được chứng kiến cuộc gặp gỡ giữa mẹ và bạn trai, nhưng cũng chính cậu là kỳ đà cản mũi không cho Jung phu nhân gặp con rể. Mấy ngày Jaehyun nằm viện, Jung phu nhân chỉ được ngắm nghía rồi chào hỏi Taeyong từ xa, nghe ngóng tình hình kỷ luật của anh qua kênh viện trưởng, còn người thật việc thật thì đã bị Jaehyun giữ rịt bên mình.
Mất quá lâu mới được gặp thần tượng kiêm bạn trai của con trai, Jung phu nhân nói năng nhiệt tình đến nỗi nhân viên phục vụ phải rón rén hỏi thăm xem ngài Jung có hay không cần thêm bát đũa. Ngài Jung điềm nhiên nhờ phục vụ mang ra thêm một ấm trà và hai chiếc cốc hạt mít, hai bố con uống cạn cả bình trà mà Jung phu nhân vẫn đang níu tay Taeyong nói không ngừng.
Vòng vèo một hồi, câu chuyện rơi ngay vào rãnh nước Taeyong đang hì hục lội bấy lâu. Đón lấy cốc trà từ tay chồng để uống cho cổ họng đỡ khô, Jung phu nhân nói ngay sau khi cốc trà vừa cạn:
“À, còn chuyện để con vào bệnh viện cấy ghép. Viện trưởng bên đó đang giục, con có muốn vào không?”
Taeyong nói:
“Chuyện này không phải con muốn là được. Ý con là, con muốn vào, nhưng con cũng muốn công bằng.”
Ngài Jung cười:
“Con nghĩ thế nào là công bằng? Con không được vào chính là không công bằng. Đây là xét về bằng cấp hay kinh nghiệm, chưa cần nói đến những thứ khác. Cái con cần là một ngón tay lách quy định, mà cái này bố có thể lo.”
Taeyong ho lên một tiếng, mắt tràn trề nước vì sặc ngụm rượu còn chưa kịp hớp xong. Ngài Jung đẩy kính, bình tĩnh phán:
“Không cần xúc động như thế.”
Taeyong không xúc động, Taeyong là đang sợ hãi. Ai lại gọi con xưng bố trơn tru mượt mà đến nỗi người ta không đề phòng kịp thế kia? Thiếu tá Jung thì vẫn đang thong dong khoanh tay lên đầu gối ngắm người yêu dịu ngoan hiền lành đột xuất, Taeyong đành nhặt giáo ra trận một mình:
“Dạo này con thấy người ta nói nhiều về chuyện ngài giám đốc công an thành phố, lạm quyền nhiễu nhương.”
“À”, Jung phu nhân bật ra một tiếng cười. “Không, Taeyongie không cần lo lắng. Vì xét riêng trong thành phố này, con là bác sĩ trẻ giỏi nhất, nên kể cả có chuyện gì xảy ra thì năng lực của con cũng làm cho mọi thứ trở nên đúng quy trình.”
Ngài Jung gật gù tính toán kịch bản ngay lập tức:
“Còn ai có phản ứng gì thì chúng ta lại cho lên bài bác sĩ ôm cánh tay, bác sĩ mổ ngực bóp tim. Thậm chí lên luôn bài bị phạt sau khi cứu Jaehyun sống lại. Chúng ta nắm truyền thông mà. Dân chúng mê anh hùng lắm.”
Taeyong thinh lặng tưởng tượng đến cảnh tên mình tràn ngập mặt báo, thậm chí trang chủ tờ lá cải Kênh Đào cũng sẽ ké một bài với cái tít “HOT: Chàng bác sĩ mở ngực bóp tim trực tiếp thì ra chính là con rể hào môn”. Anh còn chưa thoát khỏi những thứ lá cải lá khoai kia, ngài Jung đã nói:
“Con đừng ngại những thứ đó. Nếu nói sai nói quá thì con mới phải ngại, còn không thì đó là cách xã hội vận hành. Con phải tự hào vì con chứ? Đến bố còn tự hào.”
Taeyong quay sang Jung phu nhân, nỗ lực lờ đi chữ “bố” vừa tự hào vừa đáng sợ:
“Cô có thấy tầm nhìn kém đi không? Khói ra tai con cả rồi.”
Jung phu nhân phì cười, khẽ đánh vào cánh tay Taeyong.
“Điều này phải cảm ơn con. Cảm ơn con vì chịu khó học hành giỏi giang, sau đó còn chịu về làm con trai bố mẹ.”
Những chấm than và chấm hỏi vô hình liên tục hiện lên trong mắt Taeyong, đến lúc này Jaehyun mới chịu lên tiếng:
“Bố mẹ doạ Taeyong rồi kìa. Người ta đã chịu về làm con trai bố mẹ đâu?”
Jung phu nhân lắc đầu:
“Người ta không chịu về thì con lên đồn mà sống. Chuyện này đã quyết rồi, không bàn tới bàn lui.”
Jaehyun nhìn Taeyong, ánh mắt cười cười thay cho câu “em bảo em ít nói nhất nhà, anh còn không tin”, nhưng cuối cùng cậu vẫn thành công lùa được hai vị đại gia đi vào phòng khách VIP. Còn lại hai người với không gian lặng tờ vì thiếu đi giọng nói hào hứng của Jung phu nhân, Jaehyun lại chuyên tâm gắp thức ăn cho Taeyong, không biết là đang trấn an hay đang uy hiếp:
“Anh đừng sợ. Gia đình em không phải hào môn danh giá như trong phim đâu. Nhìn em là biết mà.”
Taeyong nhìn em, ngoài nghề nghiệp vào sinh ra tử thì từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, từ biệt thự cho đến xe sang đều ra dáng hào môn danh giá. Anh phá lệ uống hết một ly rượu lớn, nghĩ đến bố mẹ mình mà lòng rưng rưng.
Cậu hoàng tử này mà gặp phải bố anh, chắc chắn không có ngọt nhạt bố mẹ con trai như anh vừa trải nghiệm.
-_-_-
Nửa đêm, Jaehyun được gọi lên đồn. Từ khu tập thể cán bộ lên đồn chỉ cách một đoạn đường tắt, cậu thay đồng phục trong bóng tối, hôn Taeyong một chút rồi lặng lẽ rời đi. Taeyong ở ban công nhìn xuống, nhìn đến khi đèn phòng hình sự ở phía đồn bật sáng, anh chậm rãi thở ra một hơi dài.
Jaehyun được đưa vào chương trình bảo vệ nhân chứng trong chuyên án, hiện tại cậu chưa được sắp xếp công việc mới, phải chờ cho đến khi ngài cựu giám đốc công an thành phố ra toà. Phía đồn công an dường như hiểu ra lý do vì sao Jaehyun đột ngột bị chuyển từ phòng tham mưu sang đội ma túy, câu chuyện yếu sinh lý hay con rể hụt nhà giám đốc dần dần loãng ra. Tố cáo nội bộ không phải là chuyện đáng tuyên dương, nhưng cảnh sát chưa bao giờ là người được chọn hay không chọn nhiệm vụ để làm. Mỗi ngày Jaehyun đều lên đồn làm vài ba việc vặt vãnh, đi lấy lời khai của đám tội phạm đã được khuyến mãi vòng số tám cẩn thận, cậu bây giờ còn nhàn rỗi hơn cả Taeyong. Moon Taeil cũng không khác gì Jaehyun. Chuyên án ma túy vừa qua thu giữ đến hàng tấn heroin, nếu hoạt động buôn bán có muốn quay về náo nhiệt như xưa thì cũng phải mất ít nhất là dăm ba năm nữa. Đám ma cô trong thành phố tan đàn xẻ nghé, giá thuốc bị đẩy lên cao vì đã không còn nguồn cung sẵn, thỉnh thoảng Taeil cùng với Jaehyun mặc thường phục trà trộn vào quán bar này, club nọ, đi kiểm tra hàng trắng thì ít mà để Taeil đi hòa nhập với thế giới là nhiều.
Mọi thứ yên bình đến mức Taeyong có chút nghi ngờ về điều sắp đến.
Nhưng có lẽ sẽ chẳng còn điều gì khác. Sáng ra, Moon Taeil đi tập thể hình xong thì ở dưới sân í ới gọi Taeyong đi ăn sáng. Jaehyun bước vào cổng, mũ kepi cắp nách, miệng kêu Taeil đã thoát kiếp nằm vùng rồi thì ngay lập tức tìm đối tượng đi ăn sáng cùng đi. Tiếng cười đùa nhanh chóng ồn ã hẳn lên, nhất là khi Shin Yiseo ngơ ngác bước xuống, nhìn đồng phục của Taeil rồi buông ra một câu “chào chú” nghe rất đau lòng.
Taeyong ra đón Jaehyun với một vệt kem đánh răng còn trên má. Cậu vươn ngón tay lau sạch vệt kem đó, cúi đầu hôn anh nhiệt tình đến nỗi tà áo cảnh phục bị nắm nhàu nhĩ hẳn đi. Môi lưỡi quấn lấy nhau làm thành tiếng động ướt át trong căn phòng nhỏ, Moon Taeil ở bên ngoài vô tư gọi dồn:
“Taeyong ơi! Ăn sáng! Anh phá lệ mời cả Jaehyun!”
Jaehyun dồn Taeyong xuống tận giường, đàn ông mặc cảnh phục vẫn luôn là đàn ông phong độ nhất. Tuốt một đường để cà vạt rơi xuống, cậu chống một tay lên eo, ánh mắt lấp lánh nhìn người trước mặt mình.
Đáng tiếc cho tấm lòng và tô cháo lòng của ai kia, bác sĩ Lee và thiếu tá Jung bận ăn sáng bằng món khác. Chắc chắn là Taeyong cần thêm thời gian để quên đi, nhưng có lẽ thời gian đó không thể tính bằng hàng năm trời hay là cả cuộc đời.
Hết phần 42
[text_hash] => 378450b1
)