Hủ Nhĩ Du Sinh – Người Tình Hoàn Mỹ (CaoH) – 6. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Hủ Nhĩ Du Sinh – Người Tình Hoàn Mỹ (CaoH) - 6.

Array
(
[text] =>

Điền Hủ Ninh thật sự thực hiện như lời hắn nói, rất nghiêm túc hành động.

Tử Du mỗi ngày khổ cực đi làm rồi chăm chỉ tập yoga, về nhà còn bị người yêu tinh lực dồi dào đè xuống giường, dù có từ chối cũng vô dụng, người yêu sẽ đem anh kéo lại, sau đó kích thích những điểm mẫn cảm trên thân thể anh, thế nào đi nữa anh cũng không nói được, thời điểm tính khí bị nắm chặt, Tử Du chỉ có thể tước vũ khí đầu hàng, hắn hôn ngực sẽ chủ động ưỡn ra đáp lại.

Tử Du chỉ bất lực thở dốc, tiếp nhận từng lần xỏ xuyên mãnh liệt của người yêu, đến khi rít gào lên đỉnh. Mỗi ngày vận động cường độ cao như vậy khiến ngày thứ hai Tử Du đến công ty là dáng vẻ uể oải.

“Tử Du, gần đây cậu ở cạnh bạn gái suốt sao?” Vẻ mặt của đồng nghiệp ám muội, cậu ta đáng giá anh từ trên xuống dưới.

“…Không có.” Tử Du cẩn thận đặt mông ngồi xuống ghế, phần xương đuôi truyền đến đau nhức khiến anh đau khổ nhăn mặt.

Sáng sớm trước khi ra ngoài, Tử Du đang cúi người xỏ giày, đột nhiên người yêu phía sau đè anh lên cửa, cách cửa có thể nghe thấy tiếng mẹ con nhà đối diện nói chuyện rời nhà, Tử Du vội vàng muốn đi làm nên từ chối lại bị người yêu vỗ mạnh lên mông một cái.

“Đừng giả bộ, đối xử thô bạo như vậy không phải càng khiến anh có nhiều khoái cảm hơn sao?” Giọng nói không kiên nhẫn cùng âm trầm của Điền Hủ Ninh vang lên, hắn đặt anh lên cửa, nửa người dưới tàn nhẫn va chạm.

“Rõ ràng bên trong cắn em rất chặt.”

Người yêu không dịu dàng khiến Tử Du không thoải mái, anh nhíu mày đè xuống tiếng rên rỉ.

Gần đây mỗi khi làm tình đều mang lại cảm giác bị ép buộc, bước dạo đầu làm rất qua loa, có lúc bên dưới chưa chuẩn bị tốt đã bị đâm vào. Thành thật mà nói cảm giác của anh rất không tốt, nhưng dù tâm trạng không thoải mái, bị hắn đối xử thô bạo như vậy nhưng thân thể theo bản năng vẫn sẽ phản ứng.

Lần làm tình vội vàng kịch liệt vào sáng sớm cứ như vậy kết thúc, cho tới khi Tử Du bị đồng nghiệp hỏi thăm.

“Đừng che giấu.” Đồng nghiệp xua tay. “Ai cũng thấy dáng vẻ miệt mài quá độ của cậu rồi, bạn gái của cậu cũng thật lợi hại.”

“Có thật không?” Tử Du kinh hãi biến sắc, gần như từ trên ghế nhảy xuống. “Rõ ràng như vậy sao?”

“Ồ, đây là thừa nhận rồi sao.” Mặt đồng nghiệp hiện lên tia trêu chọc. “Thành thật thừa nhận không phải tốt hơn à, có gì đâu mà che giấu.”

“….” Tử Du bây giờ mới phản ứng được bản thân mắc câu, thở dài một hơi, cảm giác rất bất lực. “Anh không nên tuỳ tiện doạ tôi như thế.”

“Tôi không có doạ cậu.” Anh bạn đồng nghiệp xấu xa cười nói. “Tuy cậu chưa tới mức tinh tẫn nhân vong nhưng mỗi ngày đều mang mấy dấu vết mờ ám như vậy tới công ty, dù là người không để ý cũng có thể thấy cuộc sống về đêm của cậu sống động như thế nào đi.”

“Anh có ý gì?” Tử Du có dự cảm không tốt. Nhờ anh đồng nghiệp không có thiện ý nhắc nhở Tử Du mới phát hiện sau gáy mình rõ ràng có một dấu hôn bị cắn ra, bởi vì ở phía sau gáy nên trừ anh ra những người khác đều có thể thấy được.

“Cũng không phải mình hôm nay, hai ngày trước trên vành tai của cậu cũng có vết cắn sậm màu sắp chảy máu.” Đồng nghiệp trêu ghẹo nói. “Dữ vậy, bạn gái cậu không phải là mấy cô nàng hung dữ trong truyền thuyết đó chứ?”

“…” Tử Du xấu hổ không nói nên lời, thật sự muốn đem mặt mũi chui vào văn kiện không cần đi ra.

Tối về đến nhà, Tử Du hướng người yêu oán giận chuyện này. “Em để mấy dấu hôn rõ như vậy, anh làm sao có thể nâng nổi đầu ở công ty?”

Tử Du nhớ lại cô nhóc ở văn phòng sáng nay, vừa thấy mình đã lúng túng chuyển mắt. Nghĩ lại anh có chút khó chịu trách cứ.

“Chuyện này cũng không phải việc không thể lộ ra ngoài, có gì mà anh phải sợ chứ.” Người yêu liếc anh một cái, lạnh nhạt bắt đầu cởi quần áo.

“Bị người khác nhìn thấy rất khó giải thích.” Tử Du nghĩ nếu thật sự như em nói không phải thần kinh quá thô đi.

“Người ta nhìn thấy thì nhìn, có gì đâu mà phải giải thích.” Điền Hủ Ninh bắt đầu cởi cúc áo, nói. “Làm tình cùng người yêu là chuyện bình thường.”

“Nhưng không cần thiết phải để tất cả người xung quanh đều biết.” Nếu gặp người lại để họ biết rõ tối qua bản thân làm gì thật sự khiến bản thân rất lúng túng.

“Tại sao không thể để cho người khác biết?” Đối phương tức giận vì không cởi được cúc áo, hắn thẳng tay kéo mạnh, từng chiếc cúc rơi xuống và đi lạc dưới sàn nhà.

“Quan hệ hiện tại của chúng ta đương nhiên không thể công khai với mọi người.” Người yêu vẫn chưa tốt nghiệp trung học phổ thông lại ở cùng một người đàn ông, nếu như bị truyền ra ngoài, sợ rằng sẽ bị đuổi học.

“Tại sao, anh cảm thấy chuyện này rất mất mặt ư?” Người yêu lạnh giọng nói, hắn tới gần anh, vừa đi vừa cởi quần áo vứt xuống sàn nhà. Sau đó cởi lưng quần.

“Vấn đề không phải là chuyện có thể diện hay không…”

Tử Du ngẩng lên phát hiện đối phương đã cởi sạch chỉ còn lại một chiếc quần lót, cái mông còn đau khiến anh sợ tới run lên. “Chúng ta nói chuyện bình thường, đừng cởi quần áo được không?”

Người yêu nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy ác ý. “Dù sao anh cũng không nghe lời em, vẫn là làm tình tốt hơn.”

Thời điểm bóng dáng hắn đổ tới, anh căn bản không thể tránh thoát.

So với cái mông cả người anh còn đau hơn, Tử Du không muốn làm tình chút nào, một bên bị hắn hôn đầy thô lỗ, một bên thở dốc không thể nói chuyện, Điền Hủ Ninh hoàn toàn coi việc anh phản kháng trở thành chuyện tình thú, hắn cởi quần áo của anh, vùi đầu trước ngực anh hút cắn, mấy ngày nay đều bị gặm cắn quá độ nên hiện giờ anh chỉ cảm thấy đau xót, Tử Du cau mày kêu rên.

“Em nhẹ chút, thật sự đau quá…Ưm…”

Điền Hủ Ninh như không nghe thấy, đầu lưỡi ướt át từ hai bên ngực liếm xuống, đi tới vùng bụng bằng phẳng, Tử Du bị hút đến tê dại, bụng dưới dâng lên một dòng điện nóng bỏng, khí lực chống cự dần dần trôi mất, Tử Du bi thảm nhận ra một chuyện, chỉ cần Điền Hủ Ninh muốn, sợ rằng dù như thế nào đi nữa cuối cùng chính anh vẫn nghe theo.

Nhưng mà ngay khi Tử Du thả lỏng thân thể, cái mông nâng lên để cho Điền Hủ Ninh dễ dàng đâm ngón tay vào thì động tác của hắn dừng lại.

Điền Hủ Ninh rút ngón tay đã đâm vào miệng huyệt, bàn nắm chặt eo Tử Du khiến anh đau đến kêu lên.

“Tại sao chỗ này lại tím?” Điền Hủ Ninh kiềm chế âm thanh, trầm giọng hỏi.

Tử Du nhớ tới lúc huấn luyện chiều nay trong phòng tập có một người cũng là nhân viên trong tòa nhà anh đi làm, tính cách của cậu ta khá nóng nảy nhưng quan hệ của hai người cũng không tốt, khi Tử Du nín giận nâng tạ lên lại bị cậu ta đấm vào bụng một cái, Chu Nghị bị tuột tay suýt nữa tạ rơi vào chân. Một lần đánh của tên kia cũng quá tàn nhẫn, khiến anh đau vô cùng, vết sưng tím này chắc chắn tạo ra lúc đó.

Tử Du do dự không biết nên giải thích thế nào.

Chưa kịp nghĩ ra lý do, Điền Hủ Ninh đột nhiên cúi đầu cắn lên phần da thịt tím sậm.

.

Ngày hôm sau dù thế nào đi nữa Tử Du vẫn không thể cậy mạnh, anh gọi điện xin nghỉ ở công ty.

Bản thân vẫn đang lo lắng suy nghĩ lý do xin nghỉ, không ngờ quản lý nghe giọng anh khàn đặc như bị phá hỏng, anh chưa kịp nói gì đã được sếp phê duyệt cho nghỉ, còn khuyên anh uống nhiều nước rồi đi bệnh viện khám, sức khỏe tốt hơn hãy đi làm. Quản lý bình thường cứng đầu cũng cảm thấy anh nên đi bệnh viện thì có thể biết được giọng anh thảm tới mức nào.

Tử Du nằm trong chăn, mái tóc ngổn ngang, mí mắt sưng lớn, bờ môi bị cắn phá, thân thể dưới chăn càng thêm thê thảm, thân dưới bị xé rách, đau đớn khiến anh hoài nghi có phải bản thân đang bị bệnh trĩ không. Nghĩ tới việc nếu bản thân cứ như vậy đi bệnh viện, tới khi bị mọi người hỏi không biết nên trả lời như nào, chẳng lẽ anh lại bảo bản thân bị làm ác quá tới không thể xuống giường sao.

Mà tên đầu xỏ tạo ra chuyện này thế nhưng ăn mặc chỉnh tề đi vào, trong tay bưng một bát cháo. Tử Du đem đầu quay sang hướng khác, tâm tình anh lúc này ác liệt cực đoan, căn bản không muốn nhìn thấy người này.

Đêm qua thật sự là một lần cường bạo. Nhìn thấy dấu vết xanh tím trên người anh, Điền Hủ Ninh như phát điên mặc kệ anh khóc hay đánh, Điền Hủ Ninh vẫn giữ chặt chân anh, sau đó thậm chí còn dùng cà vạt trói tay anh lại, dùng tư thế ép buộc mười phần xâm phạm anh.

Ký ức để lại không chút vui vẻ, cảm giác đau đớn khi bị đâm vào khiến Tử Du chỉ muốn ngất đi. Thế nhưng dù anh thật sự ngất đi cũng sẽ bị từng lần đâm xuyên kịch liệt thức tỉnh, Điền Hủ Ninh muốn hôn môi anh, Tử Du trốn hắn càng bạo lực xâm phạm, đến lúc sau Tử Du có thể ngửi thấy mùi máu.

Lần làm tình đầy bạo lực này vẫn kéo dài đến rạng sáng, bởi vì tối qua gào khóc xin tha cùng mắng hắn, ánh mắt Tử Du sưng đỏ không mở ra được, cổ họng đau rát.

Vị trí bên người lún xuống một chút, Tử Du tuy rằng tức giận nhưng nghĩ tới việc kệ hắn cầm bát như vậy cũng rất đáng thương. Nếu như hắn có thể nói rõ lý do thì anh liền tha thứ.

Tử Du nghĩ như vậy nhưng đợi nửa ngày, anh đợi được là lời Điền Hủ Ninh nói chúng ta chia tay đi.

Tử Du tưởng bản thân nghe nhầm, không để ý đau đớn dưới thân ngồi dậy, vẻ mặt anh trống rỗng trừng mắt nhìn Điền Hủ Ninh, anh chỉ nhìn thấy phần cằm lạnh lẽo cứng rắn của hắn, đôi môi mỏng nói ra lời vô tình.

“Em nghĩ bản thân có thể chịu đựng nhưng em phát hiện bản thân không làm được.” Điền Hủ Ninh nói. “Em cũng sắp phát điên rồi, nếu tiếp tục như vậy, em sợ em không nhịn được sẽ giết anh.”

Sắc mặt Tử Du trắng bệch, môi cũng run run.

“Em, em đừng đùa…”

Nhưng Điền Hủ Ninh chỉ nhăn mặt nhìn anh.

Tử Du biết hắn không nói đùa, nguyên nhân chính là như vậy, toàn thân anh lạnh buốt. Tối hôm qua hai người còn làm chuyện thân mật nhất, thân thể dán vào nhau không có kẽ hở, tuy quá trình không quá vui vẻ nhưng không phải Điền Hủ Ninh thích thì mới làm như vậy sao?

Chính anh vẫn chưa tha thứ cho hắn, thế nhưng hắn chỉ cần xin lỗi, dịu dàng dỗ anh một chút, anh chắc chắn sẽ không giận, Nếu như, nếu như bất mãn anh không phối hợp với hắn, vậy lần sau dù hắn muốn làm gì anh cũng nghe theo không phải mọi chuyện đều tốt sao?

Dù hiện tại hắn muốn làm, chính anh cũng có thể thuận theo.

Tử Du cắn chặt môi, lòng anh đầy hoảng loạn, trong nháy mắt chuyện này đúng sai do ai anh không biết nữa, anh chỉ muốn biết làm sao mới giữ người yêu ở lại được. Anh biết bản thân không có ưu điểm gì, thứ duy nhất khiến Điền Hủ Ninh yêu thích chỉ có cơ thể này, dù tối qua mới bị hắn đối xử thô bạo, hậu huyệt có khả năng đã bị rách. Thế nhưng nếu có thể dùng nó khiến người yêu đổi ý, vậy thì không có gì là không thể.

Tử Du run rẩy vươn tay, tay Điền Hủ Ninh nắm chặt. Cả người Đièn Hủ Ninh căng cứng, ánh mắt mang theo khát vọng nhìn Tử Du.

Đừng nói chia tay như vậy…Anh không chịu được, anh không thể vượt qua nó. . .

Tử Du há miệng, mọi thứ như bị nghẹn lại trong cổ họng, anh không thể nói ra lời.

Anh nắm tay Điền Hủ Ninh, kéo bàn tay hắn xoa lên da thịt trên người.. Anh, anh yêu em như vậy. . .

Anh run rẩy, cầm bàn tay kia đặt lên thân dưới của mình. Nếu như em thích nó, dù chơi tới hỏng cũng không sao…

Chỉ cần không vứt bỏ anh…

Đầu ngón tay chạm tới miệng huyệt nóng bỏng, bởi vì đêm qua làm mạnh khiến nơi đó nứt ra.

Điền Hủ Ninh như bị điện giật rút tay về.

“Sao, sao vậy…” Tử Du bị hắn từ chối, không biết làm sao, ấp úng nói.

“Em, em không muốn gặp anh nữa.”

[text_hash] => d17c11f5
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.