Array
(
[text] =>
“..Được, cậu đọc số điện thoại của người yêu cho tớ đi.”
Không biết qua bao lâu, Dương Kỳ ở ngoài cửa giả vờ kiên cường, giọng nói hoạt bát vang lên.
Di động bị người yêu nhét vào trong tay, bàn tay anh hồi hộp tới phát run, anh vẫn còn do dự, nhỏ giọng trách. “Thật sự muốn như vậy phải không?”
Di động rất nhanh rung rung, Tử Du sợ đến suýt chút nữa không cầm được điện thoại.
Dưới sự thúc giục của người yêu Tử Du chịu đựng thân thể bị đang bị gây rối, nghe điện thoại. Yên lặng một lúc.
“Alo..Xin chào.” Tử Du miễn cưỡng lên tiếng.
Điền Hủ Ninh mỉm cười, như khen thưởng hôn hôn khóe môi anh.
“A? Sao là giọng của đàn ông?” Dương Kỳ cảm thấy khó hiểu.
Tử Du hoàn toàn không biết nên giải thích như thế nào, anh nhìn Điền Hủ Ninh cầu cứu, hắn ôm eo anh, chậm rãi đâm vào trong mấy lần.
Tử Du thiếu chút nữa rên rỉ ra tiếng, anh đưa điện thoại ra xa một chút, hé miệng thở dốc, không tiếng động lên án người yêu đang làm bậy.
Điền Hủ Ninh dùng khẩu hình nói với anh: Nhanh một chút.
Sau đó như cố ý đẩy đẩy eo hông.
Tử Du không thể làm gì khác hơn, vẻ mặt đau khổ, anh đưa điện thoại đến bên tai, cố gắng nói. “Xin chào, xin hỏi ai vậy?”
“A, xin chào, em là bạn học của Điền Hủ Ninh.” Dương Kỳ nói bừa, đột nhiên cô nàng bình tĩnh lại, hỏi. “Xin hỏi đây có phải số điện thoại của người yêu Điền Hủ Ninh không?”
“A..Chuyện này..chuyện này…” Tử Du thực sự không nói ra được, Điền Hủ Ninh híp mắt, đưa tay nắm chặt thân dưới của Tử Du. Anh hít sâu một hơi.
“Vậy anh là ai?” Dương Kỳ nghi ngờ hỏi.
Điền Hủ Ninh dùng lòng bàn tay xoa xoa tính khí, nơi đó bị kích thích không ngừng chảy nước, không chỉ như vậy lực chuyển động bên dưới càng ngày càng lớn, Tử Du không nhịn được thổn thức nâng eo, tiếng hít thở ồ ồ vang lên.
Tiếp tục như vậy anh chắc chắn không cách nào nhịn được, dù là phía trước hay đằng sau, Điền Hủ Ninh nhất định khiến anh rít gào bắn ra.
“Tôi, tôi là…” Tử Du nhìn môi Điền Hủ Ninh, run giọng nói. “Tôi là Tử Du, là người yêu sống chung với Điền Hủ Ninh ba năm…”
Sau khi nói xong bởi vì có cảm giác bản thân có lỗi, Tử Du lập tức tắt điện thoại. Anh không muốn biết Dương Kỳ trả lời như thế nào. Cùng lúc đó anh khóc ra, nước mắt chảy xuống, lần đầu anh cảm thấy an tâm như vậy. Người yêu chỉ là của riêng mình anh.
Ý nghĩ này khiến trong lòng hay thân thể Tử Du đều nóng lên, anh ôm chặt người yêu, vội vàng hôn môi cảm nhận hương vị của đối phương. Người kia càng kịch liệt hơn đè chặt đầu anh.
Anh bị người yêu ôm ấp bắn tinh, tinh dịch nóng bỏng bắn vào thịt huyệt, trước mắt một trận trống rỗng.
Âm thanh rên rỉ căn bản không cách nào khống chế, không biết Dương Kỳ ở bên ngoài có nghe thấy không, từ lúc vừa ném di động không còn nghe thấy tiếng của Dương Kỳ nữa, chắc hẳn cô nàng đã rời đi rồi. Nếu như vẫn còn ở đây, nghe được tiếng vang như vậy chắc chắn cô nàng sẽ không yên tĩnh như bây giờ.
Tiếp theo Tử Du nghe được tiếng vang đinh tai nhức óc. Anh hoảng sợ, cái mông vội vã kẹp chặt dương vật mềm xuống chuẩn bị lui ra ngoài của người yêu, Điền Hủ Ninh thở gấp, vui vẻ xoa mông thịt của anh. “Anh không nỡ rời xa em như vậy sao?”
Tử Du không để ý hắn cố ý trêu chọc, kinh hoảng hỏi. “Xảy ra chuyện gì? Thi đấu đã bắt đầu rồi sao?”
“Có lẽ bắt đầu rồi.” Người phải vội nhất lại nhãn nhã đem người anh em rút ra lau khô, sau đó còn muốn giúp anh lau sạch bên trong.
“Chờ chút nữa, trận đấu bắt đầu rồi! Em không nhanh lên.” Tử Du nắm lấy tay hắn, thái độ thờ ơ của đối phương khiến anh tức giận.
“Nếu không làm sạch sau đó anh chắc chắn khó chịu.” Điền Hủ Ninh nháy mắt mấy cái, dáng vẻ vô tội. “Anh muốn ngậm lấy nó đi cổ vũ cho em sao?”
“Anh..” Lần thứ hai bị người yêu trêu chọc không cách nào phản bác, Tử Du dùng ánh mắt ướt át trừng hắn, Điền Hủ Ninh cảm nhận được một dòng điện chạy xuống thân dưới, hắn vừa ôn nhu vừa vô lại cười cười. “Em vào sân ở hiệp sau, còn chút thời gian, anh không cần lo lắng.”
Tử Du nhất thời thở ra một hơi, kỳ thật Điền Hủ Ninh không cần anh lo lắng, thế nhưng loại tâm tình này dù đối phương có cường đại tới cỡ nào vẫn luôn tồn tại. Nghe Điền Hủ Ninh nhỏ giọng lầm bầm. “Dù là trận sau nhưng thời gian cũng không đủ, không thể làm gì khác hơn trước cứ nhịn một chút.”
Câu nói không đầu không cuối khiến Tử Du cảm thấy khó hiểu.
Anh giục hắn. “Em nhanh mặc quần áo đi ra ngoài đi.”
Điền Hủ Ninh ngoan ngoãn đứng lên, nhặt quần áo trên đất cùng quần lót của Tử Du bị cởi ra lúc này, từng cái từng cái mặc vào.
Chiếc quần lót này là đêm qua tắm rửa anh thay, mặc một ngày chắc chắn đã có mùi, Tử Du cảm thấy có chút xấu hổ.
“Ồ, quả nhiên là hơi chật, người anh em đau quá.” Điền Hủ Ninh vừa nói vừa xoa hạ thể, Tử Du trợn mắt nhìn hắn, hắn cười cười nói. “Em đùa thôi mà:3.”
Tử Du hừ một tiếng, dù anh nhỏ một chút cũng không chật tới mức đó đi, có những lúc tên nhóc này thật sự quá ác liệt.
Có điều nói đi nói lại..Quần lót của anh đưa cho Điền Hủ Ninh vậy anh thì làm thế nào bây giờ?
Hiện giờ Tử Du mới cân nhắc tới vấn đề này, Điền Hủ Ninh mỉm cười cầm chiếc quần lót dính đầy tinh dịch đi tới.
“Bởi vì không có cái nào khác, không thể làm gì hơn là anh chịu khó mặc cái này đi.” Điền Hủ Ninh vẻ mặt rất chân thành. “Chỉ cần cố gắng một giờ đồng hồ là được rồi, thi đấu xong chúng ta liền đổi lại.”
Tuy rất bất đắc dĩ nhưng không còn cách nào khác.
Mặc quần lót của người yêu trẻ tuổi, Tử Du giống như bị đả kích mạnh: Không phải chứ..nó cũng quá rộng đi…
Người yêu nói có chút chật chẳng qua là để anh yên lòng mà thôi.
Tâm trạng Tử Du uể oải, thậm chí anh quên xấu hổ khi mặc quần lót của người yêu, chờ anh phản ứng lại là khi cảm nhận dịch thể đáng ghét khiến anh khó chịu thì người yêu đã ra sân đấu và ghi ba điểm.
Người yêu anh đang dưới sân thi đấu, mồ hôi nhỏ từ cằm tới xương quai xanh trượt vào trong cổ áo, mà anh ngồi đây mặc quần lót dính tinh dịch của người yêu, Tử Du đột nhiên cảm thấy sau lưng tê dại, rõ ràng bản thân đang ở giữa đám người anh cũng không biết xấu hổ có phản ứng, cơ thể nóng lên, anh kẹp chặt hai chân, thân dưới yếu ớt tiếp nhận quần lót dính dịch của người yêu.
Mỗi lần ghi điểm Điền Hủ Ninh sẽ nhìn quanh khán đài trong sân. Những cô gái xung quanh Tử Du đều kêu lên mỗi lần Điền Hủ Ninh nhìn về phía các nàng.
“Aaa, không phải cậu ấy đang nhìn mình đó chứ?”
“Làm sao bây giờ? Đẹp trai quá đi, đẹp trai chết mất! Tim tớ sắp không chịu nổi rồi!”
“Trời ạ! Cậu ấy đang cười kia! Ai đỡ tớ với, tớ sắp ngã rồi!”
“Trời ơi, được cậu ấy ôn nhu nhìn như vậy, dù lập tức bảo tớ chết tớ cũng cam tâm tình nguyện!”
Mặc dù có phóng đại nhưng Tử Du kích động không khác mấy cô nàng, một loại cảm giác tầm mắt tương giao với người yêu khiến anh cảm giác từ đầu tới chân đều bị hắn thấy rõ, thân thể nhớ lại những lần bị đối xử như vậy thoải mái tới mơ màng, thêm cảm giác tê dại mỗi lần được lấp đầy khiến anh cảm thấy thân thể ngày càng nóng, tính khí bị quần lót người yêu bao lấy trướng đau.
Ánh mắt lo sợ nhìn Điền Hủ Ninh ngày càng rõ ràng, bởi vì mỗi lần Điền Hủ Ninh quay đầu nhìn anh sắc thái trong mắt âm trầm thêm.
.
Lúc nghỉ giữa giờ, Điền Hủ Ninh ra ngoài sân đấu uống nước, hắn vặn chai nước, khi ngẩng đầu lên uống nước hầu kết theo động tác của hắn lên xuống, không ít nước tràn ra khóe môi chảy xuống, Tử Du cách đám người nhìn thấy ánh mắt người yêu đang nhìn anh chằm chằm.
Dục vọng bắn tinh ngày càng mãnh liệt, sợ rằng hiện tại anh chỉ cần vừa dùng tay chạm vào nó sẽ bắn ra, thế nhưng anh chắc chắn không dám làm như vậy, Tử Du chỉ có thể hạ eo, tận lực che giấu sự khác thường của bản thân.
Nếu như ai đó quay đầu lại nhất định có thể nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng kì lạ của anh, vô thức cắn chặt môi, dáng vẻ quyến rũ phong tình bị tình dục dằn vặt. Điền Hủ Ninh vừa nhìn anh vừa uống hết chai nước, sau khi ném chai rỗng đi, Điền Hủ Ninh vẫn nhìn anh, trong ánh mắt hiện lên tia sáng, sau đó hắn cố ý vươn đầu lưỡi đỏ tươi liếm liếm môi dưới.
Trong nháy mắt Tử Du cảm thấy trước mắt trắng xóa, chờ anh phản ứng lại Tử Du đã vì run chân ngồi xổm xuống.
Anh bắn tinh. Chất lỏng ẩm ướt ấm nóng chảy xuống trong quần lót khiến anh xấu hổ, nó cùng tinh dịch đã lạnh đi giao hợp, cảm giác dính ướt kề sát da thịt, chỉ cần anh vừa nhúc nhích, vải vóc ma sát khiến thân dưới của anh cảm nhận được khoái cảm dị thường.
Cảm giác xấu hổ mãnh liệt khiến Tử Du không ngẩng đầu lên nổi, dưới tầm mắt của mọi người anh vậy mà chỉ cần nhìn mặt người yêu liền không nhịn được cương lên rồi bắn tinh.
Đồng thời anh hầu như mang theo tuyệt vọng nhận ra một điều.
Anh phải làm sao bây giờ? Anh đã điên mất rồi. Anh đối với người con trai kia đâu chỉ yêu sâu đậm, rõ ràng là điên cuồng si mê.
Anh nên làm gì? Nếu Điền Hủ Ninh không cần anh nữa, anh nên làm gì đây?
Đột nhiên nghe thấy âm thanh ồn ào xung quanh, Tử Du chống đỡ hai chân như nhũn ra đứng lên, không khỏi giật mình mở to hai mắt.
Điền Hủ Ninh không để ý đồng đội ngăn lại, hắn nôn nóng nhảy qua vành đai bảo vệ, chạy về phía khán đài.
“Điền Hủ Ninh, đang thi đấu cậu muốn làm gì?!” Triển Hiên ở phía sau hô to.
Điền Hủ Ninh đi thẳng không quay đầu lại, hắn chau mày hướng Tử Du đi tới.
“Cậu ấy, cậu ấy đang đi về phía tớ!”
Bên cạnh có cô gái giả vờ té xỉu, xung quanh mọi người bắt đầu hỗn loạn làm Tử Du bị chen lấn đến lảo đảo, anh cố gắng để bản thân đứng vững một chút thì một đôi tay đặt lên vai anh.
“Anh không sao chứ?” Là giọng nói lo lắng của Điền Hủ Ninh.
“Không, không có chuyện gì…” Tử Du có chút khó hiểu. “Tại sao đột nhiên lại chạy tới đây?”
Vai Điền Hủ Ninh thả lỏng. “Vừa nãy anh đột nhiên ngã xuống, em cho rằng anh vì việc lúc nãy…”
Ánh mắt anh chuyển chuyển. “Thân thể không thoải mái?”
Trong nháy mắt hiểu ý của đối phương, Tử Du lập tức đỏ mặt. “Không, không phải vậy.”
Người bên cạnh nhỏ giọng hỏi người kia là ai, Tử Du mới phản ứng được, toàn bộ người trên khán đài đều nhìn họ chằm chằm, mà anh thì đang bị Điền Hủ Ninh nửa ôm vào ngực, anh vội vàng giãy ra, nói: “Anh không có chuyện gì, em mau quay lại sân đi.”
“Anh thật sự không sao chứ?” Nhưng Điền Hủ Ninh vẫn không yên lòng.
“Thật sự..” Nghĩ đến tại sao vừa nãy mình ngồi xuống, Tử Du xấu hổ vô cùng, tóc gáy toàn thân cũng muốn dựng lên.
Thế nhưng vừa nghĩ tới đối phương chỉ thấy anh ngồi xuống thôi cũng đã lo lắng không để ý tới trận đấu từ trên sân chạy tới đây, tuy biết suy nghĩ này rất ngây thơ nhưng Tử Du vẫn có loại hạnh phúc khiến trái tim run rẩy.
“Nếu như không thoải mái, nhất định không cần miễn cưỡng. Em mang anh về nhà.” Điền Hủ Ninh vươn tay muốn sờ mặt anh, kiêng kỵ nơi đây quá nhiều người, Tử Du rụt đầu lại.
Điền Hủ Ninh hiện ra vẻ mặt đau lòng, nhưng rất nhanh lại nở nụ cười: “Trận đấu cũng sắp kết thúc rồi, đợi em một chút.”
Tử Du nhìn bóng lưng Điền Hủ Ninh, vì sao lại hạnh phúc như vậy đây, hạnh phúc đến mức khiến anh bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Nếu như có một ngày, Điền Hủ Ninh thật sự không cần anh nữa, vậy thì anh có thể chết đi được rồi.
Hoàn chính văn.
[text_hash] => 2b61bdf8
)