Array
(
[text] =>
chương này có nhắc lại chuyện trong quá khứ nên nó có lẫn lộn 1 xíu, mng đọc từ từ thôi nhe.
—
Thời gian thấm thoát trôi, ngày thứ sáu đã tới, trận đấu diễn ra tại nhà thể chất thành phố, bảy giờ bắt đầu. Năm giờ Tử Du tan làm chạy đi, sáu giờ tới nơi anh phát hiện bên trong đã ngồi không ít người, hầu như đều là học sinh, khiến Tử Du kinh ngạc là khán giả đa số là nữ sinh, điều quan trọng là cổ động viên không giống đội cổ vũ nghiệp dư của một trường trung học phổ thông, các cô gái mặc đồng phục cổ động viên nhiệt liệt cổ vũ.
Tử Du nhìn thấy Dương Kỳ dáng người gợi cảm, khuôn mặt xinh đẹp khiến anh cảm thấy có chút không thoải mái. Anh không nghĩ tới cô nhóc vẫn ở đây, hơn nữa còn là đội trưởng.
Khi anh muốn đi nơi khác Dương Kỳ đã nhìn thấy anh. Cô nàng vẫy tay, cười với anh, Tử Du không thể làm gì khác là đứng lại, cũng cười cười.
Sau khi tập duyệt xong Dương Kỳ chạy về hướng anh, cười nói. “Anh là người sống cùng Điền Hủ Ninh đúng không, em nhận ra anh.”
Tử Du có chút cứng ngắc cười nói. “Đã lâu không gặp.”
“Lần trước cũng gặp anh ở nơi này, sau đó vẫn chưa có cơ hội gặp lại.” Dương Kỳ nói, cô nàng vỗ tay một cái. “Đúng rồi, hình như đã là chuyện từ hai năm trước, đúng không?”
‘Hai năm trước, Tử Du tốt nghiệp đại học ở thành phố này, anh tìm việc ở đây rồi thuê phòng. Điền Hủ Ninh là em trai cạnh nhà anh từ hồi tiểu học. Khiến Tử Du không nghĩ tới đó là Điền Hủ Ninh chuyển tới thành phố mình ở khi học trung học phổ thông. Thời điểm nhận được điện thoại của Điền Hủ Ninh, Tử Du vẫn còn đang buồn rầu không biết nên mua gì cho nhà mới.
“Anh, em có thể đến nhà anh ở nhờ được không?” Vừa kết nối Điền Hủ Ninh liền nói như vậy.
Tử Du cho rằng bản thân không nghe rõ. “Em nói gì cơ?”
Sau một hồi yên lặng, giọng nói Điền Hủ Ninh rõ ràng truyền đến. “Ba mẹ em ly hôn.”
Tuy Tử Du đã sớm nhìn ra ba mẹ Điền Hủ Ninh tình cảm không tốt, hai người chưa từng cùng nhau ở nhà, có khi còn không ai ở nhà, có mấy lần Điền Hủ Ninh không mang chìa khóa, Tử Du tan học về nhìn thấy hắn cô đơn ngồi trước cửa, anh không chịu được sẽ mang hắn về nhà mình, giúp hắn làm bài tập, còn cho hắn mượn nửa cái giường trong phòng.
Có lần Điền Hủ Ninh còn ở nhà anh nửa tháng ba mẹ hắn mới trở về. Vừa quay về hai người đã trách mắng đối phương tại sao không quan tâm con mình. Dù vậy Tử Du không ngờ tới hai người sẽ chọn thời điểm Điền Hủ Ninh vừa lên lớp mười ly hôn.
“Em có khỏe không?” Tử Du nhẹ giọng hỏi.
“Ừm.” Đối phương đáp một tiếng khiến cho Tử Du đau lòng.
Anh nhớ tới đứa nhỏ mình từng thu nhận lúc trước, khi đó hắn sẽ oan ức mím môi, buổi tối đi ngủ ôm chặt eo anh, muốn anh hứa hẹn không rời đi mới yên tâm nhắm mắt.
“Thật đấy, em không sao.” Thế nhưng hiện giờ Điền Hủ Ninh không còn nhỏ để làm nũng, dù khó khăn hơn nữa cũng sẽ không như lúc trước cầm tay anh nói nhỏ.
Đây dường như là việc không liên quan tới hắn, Điền Hủ Ninh nói tiếp. “Sau khi em thi xong hai người liền ly hôn, ba em cùng một người phụ nữ khác sống chung, mẹ em muốn di cư ra nước ngoài sinh sống, em muốn ở lại đây nhưng ba em đã có em gái, em không muốn sống chung với nó.”
Giống như những lần trước đó, Tử Du không oán giận câu nào thu nhận giúp đỡ hắn, đặc biệt khi biết trường Điền Hủ Ninh cách nhà anh không tới hai con phố Tử Du càng thấy quyết định của mình là đúng, thậm chí anh còn đắc ý nói. “Thật may là nhà anh có hai phòng, vừa lúc có thể để phòng còn lại cho em.”
“Cảm ơn.” Điền Hủ Ninh ngoan ngoãn trả lời, Tử Du cảm thấy đối phương giống như không vui lắm. Nhưng vừa nghĩ đến Điền Hủ Ninh trải qua chuyện như vậy Tử Du liền có chút đồng cảm.
Đương nhiên Tử Du không biết Điền Hủ Ninh không vui chỉ là chuyện chỗ ở, tại sao Tử Du lại dư tiền thuê nhà có hai phòng ngủ làm gì.
Khi đó Tử Du càng không nghĩ tới có một ngày tên nhóc ngoan ngoãn kia sẽ cùng anh có quan hệ thân mật như bây giờ.’
Chỉ vừa nghĩ tới đây, đối mặt với Dương Kỳ người đã từng hôn Điền Hủ Ninh, Tử Du có cảm giác rất lúng túng.
Anh cứng ngắc gật đầu. “Ừ, công việc của tôi rất bận.”
Dương Kỳ nghiêng đầu nói. “Đi làm thật sự rất khổ đi, có điều Điền Hủ Ninh rất hay nhắc tới anh. Quan hệ của hai người chắc chắn rất tốt.”
Đúng là quan hệ rất tốt..Nhưng không giống như cô tưởng tượng mà thôi..
Tử Du cảm giác cái cổ đã hoàn toàn căng cứng không thể động đậy.
“Vậy anh có từng nghe Điền Hủ Ninh nhắc tới…” Dương Kỳ cắn môi nói. “Bạn gái cậu ấy không?”
“Bạn gái?” Trong lòng nhảy lên một cái, Tử Du theo bản năng hỏi ngược lại.
“Vâng.” Dương Kỳ gật đầu, có chút rầu rĩ nói.
“Hình như cậu ấy rất thích cô gái kia, nghe nói đã thích rất lâu rồi, sau đó tỏ tình thành công, hiện giờ rất quý trọng tình cảm của cả hai.”
“A..Vậy, vậy sao?” Giống như nghe được chuyện lạ, vẻ mặt Tử Du mờ mịt hỏi.
“Anh không biết sao?” Dương Kỳ cảm thấy có chút kì lạ nhìn anh. “Trận bóng này cậu ấy không định tham gia, nhưng vì bạn gái muốn tới cổ vũ nên đồng ý ra sân thi đấu. Em muốn hỏi anh có thể chỉ người kia cho em được không..Nếu không em không cách nào hết hy vọng với cậu ấy.”
‘Nhìn cô nàng trước mắt thất lạc, Tử Du không khỏi nhớ về hai năm trước, cũng tại nơi này. Bởi vì đã qua lâu rồi nên anh không nhớ rõ có phải lúc đó bản thân cũng giống người này, đau lòng đến chút tia sáng trong ánh mắt cũng mất đi.
Đó là chuyện sau khi Điền Hủ Ninh tỏ tình với anh. Anh chưa từng nghĩ tới bản thân sẽ được đàn ông tỏ tình, đối phương còn là em trai nhà bên hồi nhỏ, trong đầu Tử Du kinh hoảng cùng mờ mịt, hoàn toàn không có tâm tư đi suy nghĩ những chuyện khác, ngay cả nhìn mặt Điền Hủ Ninh cũng khiến anh rơi vào trạng thái bất lực không biết làm sao.
Anh không biết sai lầm ở chỗ nào sẽ khiến một chàng trai trẻ tuổi ưu tú có tình cảm với mình. Nhưng mỗi ngày anh cũng chỉ giúp Điền Hủ Ninh nấu cơm và tán gẫu, thỉnh thoảng cuối tuần sẽ cùng nhau ra ngoài ăn một bữa, việc phụ đạo cũng vì hắn quá thông minh nên anh không cần giúp nữa. Nói chán ghét cũng không phải, chỉ là có chút không rõ, anh không hiểu ý Điền Hủ Ninh, cũng không hiểu chính mình.
Rõ ràng cả hai đều là đàn ông, tại sao khi nghe người ta nói ba chữ ’em thích anh’ tim lại đập nhanh, nhìn thấy mặt Điền Hủ Ninh sẽ căng thẳng hồi hộp, mặc dù lúc sau anh trốn tránh hắn nhưng khi làm việc nhớ tới ba chữ kia sẽ cười cười trong vô thức. Đó là việc không cách nào kiểm soát, khiến cho người ta cảm thấy bàng hoàng.
Vì lẽ đó Tử Du không cách nào đối mặt Điền Hủ Ninh.
Nhưng câu nói kia vẫn có hiệu lực trong thời gian nhất định, khi anh vẫn chưa nghĩ rõ, Điền Hủ Ninh đã muốn thu lại phần tình cảm này.
Điền Hủ Ninh mấy ngày nay vẫn chưa về nhà khiến Tử Du lo lắng, anh chạy đến trường học biết hắn mỗi ngày đều chơi bóng rổ ở trong nhà thể chất. Anh không nghĩ nhiều, anh chỉ không muốn nhìn người kia như vậy.
Thời điểm Tử Du tự nhủ với bản thân thì đã đi vào nhà thể chất, anh nhìn thấy một cô nàng xinh đẹp nhón chân hôn mặt chàng trai. Ánh mắt cô nàng đầy mong chờ nhìn anh. Nhưng Tử Du không biết trả lời như thế nào.
Tại thời điểm anh đang lúng túng toát mồ hôi lạnh thì có người gọi anh.
“Tử ca?” Giọng Triển Hiên có chút không xác định vang lên phía sau, Tử Du quay đầu, thở phào nhìn khuôn mặt tươi cười của Triển Hiên.
“Quá tốt rồi, hóa ra anh ở đây, Hủ Ninh vẫn luôn thắc mắc tại sao không nhìn thấy anh, nó đang ở phòng thay quần áo, anh đi nhìn cậu ấy một chút chứ?”
Anh ước gì bản thân có thể ngay lập tức thoát khỏi tình trạng lúng túng hiện giờ, Tử Du gật đầu, nói lời xin lỗi với Dương Kỳ liền vội vàng đi tới phòng thay quần áo.
Dương Kỳ nhăn mũi bất mãn nói với Triển Hiên. “Cậu tới thật không đúng lúc.”
Triển Hiên có chút ngượng ngùng gãi đầu, hắn ngây ngô cười nói. “Làm sao vậy, hóa ra cậu có hứng thú với đàn ông trưởng thành à?”
“Mới không phải vậy, tớ đang hỏi anh ấy bạn gái Điền Hủ Ninh là ai. Sắp đợi được câu trả lời thì cậu tới.” Dương Kỳ rất không vui nguýt hắn.
“Khụ…” Phản ứng của Triển Hiên có chút kịch liệt, hắn nghẹn họng nhìn cô nàng. “Cậu vẫn chưa hết mơ mộng ư?”
“Dù tớ muốn từ bỏ thì nhất định phải tận mắt nhìn xem người kia ưu tú tới mức nào.” Dương Kỳ cố chấp nói.
“Đây không phải vấn đề có ưu tú hay không, Điền Hủ Ninh chính là yêu người đó, vậy nên dù cậu có trở thành ai hay tài giỏi như thế nào cậu ta cũng không có cảm giác với cậu. Mọi chuyện cũng đã ba năm rồi, làm sao vẫn chưa chịu nhìn rõ hiện thực?” Triển Hiên nói. “Hơn nữa, trên thế giới này cũng không phải chỉ mình Điền Hủ Ninh là đàn ông.”
Lời nói có chút quá đáng khiến Dương Kỳ đỏ mắt, cô nàng mạnh mẽ trừng Triển Hiên một cái, cắn răng nói. “Vậy cũng không cần cậu lo!”
Cô nàng quay đầu chạy đi.
Triển Hiên nhìn bóng lưng cô nàng, phiền muộn cào cào tóc. “Tôi cũng không kém cơ mà!”
Ở bên kia, Tử Du đã đi tới phòng thay quần áo, anh gõ gõ cửa, không có ai trả lời liền gọi tên Điền Hủ Ninh.
“Đi vào.” Là giọng Điền Hủ Ninh.
Tử Du đẩy cửa ra, sau đó há miệng si ngốc đứng trước cửa.
Trước mắt là hình ảnh một người đàn ông đẹp trai ở trần.
Điền Hủ Ninh tựa vào tủ quần áo, quần áo trên người đã cởi sạch, cơ bụng cùng cơ bắp không biết vô tình hay cố ý hiện ra, tính khí đáng sợ đang nằm ngủ giữa hai chân khiến người ta ghen tị, cánh mông rắn chắc được quần lót bao chặt. Hai tay Điền Hủ Ninh để bên mép quần đang được kéo một nửa, hai tinh hoàn nằm giữa bụi rậm nửa kín nửa hở.
Trong cánh mũi như có luồng nhiệt muốn tràn ra, Tử Du theo bản năng ngẩng đầu lên cũng may vẫn chưa bị kích thích tới chảy máu mũi.
Điền Hủ Ninh cong môi cười với anh.
“Anh, trước đóng cửa lại.”
Tử Du như người máy nghe theo đóng cửa, nghe được tiếng vang khi cửa đóng kia thì dây thần kinh trong đầu Tử Du nhảy lên một cái.
‘Cảnh tượng này cùng hai năm trước giống nhau.
Sau khi thấy cô nàng nhón chân hôn chàng thiếu niên, trong chốc lát Tử Du cảm thấy chân tay tê dại, trái tim không ngừng nhảy lên tựa như không thể chịu nổi sự thống khổ này. Anh ngơ ngác nhìn hai người bên trong, mãi đến tận khi cô nàng đi ra, Điền Hủ Ninh xoay người tiến vào phòng thay quần áo.
Tử Du không kịp tránh đi, vừa vặn đụng mặt cô nàng.
Cô nàng thấy anh, kinh ngạc hỏi. “Anh là ai, tại sao lại ở chỗ này?”
Không biết tại sao anh bật thốt lên. “Tôi đến đón Tiểu Điền về nhà.”
“A, anh chính là người anh Hủ Ninh sống cùng sao?” Nữ sinh đáng yêu cười, sau đó có chút không rõ nói. “Nhưng không phải Điền Hủ Ninh đã dọn ra ngoài ở sao?”
Như bị người ta đánh tỉnh, vẻ mặt Tử Du ngây ngốc hỏi. “Cái gì..?”
“Gần đây cậu ấy đang nhờ em tìm nhà giúp.” Cô nàng nói. “Em còn tưởng cậu ấy đã nói chuyện với anh rồi.”
Trên mặt cô nàng hiện lên vẻ ngượng ngùng khiến Tử Du thấy chói mắt.
Giọng nói cũng vì vậy sắc bén trào phúng. “Em là bạn gái cậu ta?”
Tuy cô nàng lắc đầu nói không phải nhưng nhìn dáng vẻ xấu hổ ngượng ngùng đó cũng khiến Tử Du như bị ai đó đánh một cái.
Anh chưa từng nghĩ tới nếu như Điền Hủ Ninh có bạn gái sẽ khiến anh đau lòng như vậy, đau lòng tới mức muốn khóc lên.
“Anh sao vậy, không có chuyện gì chứ?” Giọng nói lo lắng của cô nàng vang lên, Tử Du ổn định tâm trạng bản thân đi vào phòng thay đồ của Điền Hủ Ninh.
Anh đẩy cửa phòng thay quần áo.
Tiếng cửa mở vang lên.
Điền Hủ Ninh cúi người xuống, bắp đùi cùng cơ bắp trên lưng đều hiện rõ, Tử Du không khống chế được nhìn hắn chằm chằm. Người kia như cố ý làm chậm động tác cởi quần lót, chân trái nâng lên rồi nhấc đùi phải, người anh em kích thước to lớn nhảy ra xuất hiện trong mắt Tử Du. Một dòng điện chạy khắp cơ thể, yếu hầu anh giật giật. Điền Hủ Ninh cầm quần lót vừa cởi trong tay nhìn Tử Du mỉm cười, như dụ dỗ nói. “Anh tới đây một chút.”
Tử Du ngơ ngác tới gần.
Điền Hủ Ninh cầm quần lót nặng mùi đặt vào tay anh, hắn khó xử nói. “Em không tìm thấy quần áo để thay anh giúp em tìm đi.”
“A, được.” Tử Du như người máy phản ứng lại, anh tìm đồ trong ngăn tủ của Điền Hủ Ninh, tủ đồ chia làm hai ngăn bên trong có rất nhiều đồ vật bị hắn tiện tay ném vào, muốn tìm đồ Tử Du phải cúi lưng nhìn xuống dưới, động tác này khiến mông anh bị quần bó chặt hiện ra.
“A, tìm được rồi.” Từ một đống đồ bên trong anh tìm ra bộ đồ bóng rổ quen thuộc, Tử Du cầm quần áo quay người, cái mông chạm phải một vật cứng rắn.
“Anh…” Giọng của người yêu vang lên phía sau, khàn khàn mà trầm ấm.
—
[text_hash] => f0765941
)