(Hoàn) Độc Sủng Xấu Phu – Quyết Tuyệt (Từ chương 104 trở đi) – Chương 118 Khâm sai tới chơi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(Hoàn) Độc Sủng Xấu Phu – Quyết Tuyệt (Từ chương 104 trở đi) - Chương 118 Khâm sai tới chơi

Array
(
[text] =>

Tác giả: Quyết Tuyệt

Edit cho suôn mượt như Rejoice: Bạch Đường

Tưởng Chấn còn rất chờ mong với việc triều đình ban thưởng, thưởng này tuy rằng không có khả năng cho nhiều tiền, nhưng ý nghĩa tượng trưng rất lớn.

Thời buổi này, hoàng đế ở trong mắt bá tánh là tồn tại chí cao vô thượng, hắn được hoàng đế ban thưởng, trong mắt những tiểu thương nhân và dân chúng, tiêu cục Kim Chấn khẳng định không giống như xưa nữa.

Cho dù là quan viên khắp phủ Hòa Hưng …… Biết hắn có danh tiếng trước mặt hoàng đế, về sau thuyền của tiêu cục Kim Chấn đi ngang e rằng sẽ không nghĩ các mục đòi tiền nữa.

Tưởng Chấn rất cao hứng, Trịnh Dật nói xong lại hỏi: “Tưởng Chấn, ngươi lần này đưa ta thiếp mời vì sao còn kêu không được mang Thẩm An Tân và Phùng Kính Nguyên theo?”

“Ta không thích hai người kia.” Tưởng Chấn nói thẳng.

Phùng Kính Nguyên không cần phải nói, người này tâm thuật bất chính, còn Thẩm An Tân, Tưởng Chấn đã hạ quyết tâm về sau sẽ không tiếp xúc với người này.

“Ta cũng không quá thích.” Trịnh Dật nói: “Phùng Kính Nguyên này ở cùng gã tuy là thoải mái, nhưng đó là do có việc sở cầu ta, thời điểm ta xảy ra chuyện…… gã tuyệt đối chạy nhanh nhất. Còn Thẩm An Tân, vốn đang tưởng có thể nâng đỡ, kết quả……” Trịnh Dật có hơi không biết đánh giá Thẩm An Tân thế nào, hắn nguyên bản còn nghĩ y biết tranh đua gì đó, tương lai có thể làm ăn buôn bán với hắn, kết quả……

Gần nhất rất nhiều người Trịnh phủ đều đang nói, y tương tư thành bệnh, bằng không cũng không cả ngày hốt hoảng.

Liếc mắt nhìn Tưởng Chấn một cái, Trịnh Dật cân nhắc Tưởng Chấn sợ là đã biết cái gì mới không muốn gặp Thẩm An Tân.

Hắn đã cố tình cùng Thẩm An Tân nói một ít sự tình của Tưởng Chấn và Triệu Kim Ca, Thẩm An Tân nếu lại luẩn quẩn trong lòng…… Trịnh Dật muốn đổi người hợp tác khác cho rồi.

Hai người cũng không tiếp tục đề tài này, mà cùng lúc tiệc mừng thọ phía trước đã bắt đầu rồi.

Ở nông thôn mặc kệ là đi ăn tiệc gì đều sẽ tùy ý mang lễ vật, mang chút tiền hoặc đồ vật đi qua kỳ thật chính là giúp đỡ gia chủ—— nhìn chung đa số gia đình làm yến tiệc đều sẽ đào rỗng của cải.

Bất quá, lần này tiệc mừng thọ Triệu Lưu thị, Tưởng Chấn không thu tiền.

Không cần đem lễ vật cũng có thể ăn một bữa không trả tiền, chưa kể toàn là món ngon rượu tốt…… Thời điểm mọi người gặp Triệu Lưu thị, đủ loại lời hay ý đẹp tuôn ra, từng câu khoe khoang tâng bốc làm Triệu Lưu thị cao hứng không khép miệng được.

Lúc này, người rời đi Thanh Phong Lâu -Chu Mậu Hòa đang mang theo hai hộ vệ đi thôn Hà Tây.

Ông ta muốn tới thôn Hà Tây nhìn xem tình huống nơi này.

Chu Mậu Hòa mướn một con thuyền đi đến, vừa tới liền thấy một bến tàu xây vô cùng khí phái.

Cho dù là bến tàu huyện Hà Thành đều không so được với nơi này, bất quá chỉ là một thương nhân vậy mà xây được bến tàu to như thế……

Chu Mậu Hòa luôn luôn không thích thương nhân, những kẻ này đầu cơ trục lợi lên giá ào ào làm giàu bất nhân, giàu đến chảy mỡ mặc kệ bá tánh chết sống, quả thực chính là sâu mọt Đại Tề!

Lúc này nhìn thấy bến tàu to lớn, nghĩ đến đều là tiền mồ hôi nước mắt mà bá tánh kiếm được, ấn tượng của Chu Mậu Hòa với Tưởng Chấn vốn kém đến mức tận cùng lại càng tồi tệ hơn.

Hôm nay Triệu Lưu thị mừng thọ, rất nhiều thủ hạ Tưởng Chấn đều đi Triệu gia, ở bến tàu thiếu rất nhiều người, những người còn lại đều có chuyện vội đi làm, không ai có rảnh đi quản Chu Mậu Hòa, cũng không ai đáp lời ông ta.

Chu Mậu Hòa nhìn chung quanh một vòng, càng thấy cảnh tượng náo nhiệt càng bất mãn, sau đó liền đi vào trong thôn.

Cùng lúc đó, Tưởng gia có một khách đến, đúng là hộ vệ bên người Thẩm An Tân, người nọ còn đem một phong thơ cho Tưởng Thành Tường.

Tưởng Thành Tường nhìn tin, cả người liền kích động lên: “Thẩm thiếu gởi thư, nói là vị khâm sai kia tới thôn Hà Tây!”

“Thật tới ư?” Tưởng Thành Tài cũng có chút cao hứng, nhưng rất nhanh liền lo lắng: “Chúng ta thật sự có thể cáo đảo Tưởng Chấn sao?”

“Đương nhiên có thể, có cái gì không thể?” Tưởng Thành Tường nói, nhưng trong lòng rốt cuộc có chút bất an.

Nếu không có Thẩm An Tân bảo đảm thêm một lần, gã tuyệt đối là không dám đi cáo Tưởng Chấn, Tưởng Chấn kia xưa đâu bằng nay.

Tiêu cục Kim Chấn hiện giờ tiêu sư đã có hai ba trăm người, nhiều người như vậy…… Muốn lộng chết một nhà bọn họ quả thực đơn giản như nghiền chết một con con kiến……

“Chúng ta hảo hảo mà sinh hoạt không được sao?” Tưởng lão đầu thở dài. Thái độ Tưởng Chấn cũng rất rõ ràng, chỉ cần bọn họ không đi tìm hắn gây phiền toái, hắn cũng chẳng thèm tìm bọn họ làm gì.

Cho nên chỉ cần bọn họ an phận, cuộc sống vẫn có thể trôi qua như thường.

“Như bây giờ có thể sống tốt sao? Ngày lành ở đâu ra?” Tưởng lão thái không chút nghĩ ngợi liền nói. Bọn họ toàn gia ăn không đủ no mặc không đủ ấm, Tưởng Chấn lại có thể ăn sung mặc sướng, bà chỉ nghĩ thế liền cảm thấy khó mà chịu đựng, suốt đêm ngủ không được!

Bà nhất định phải làm cho Tưởng Chấn xui xẻo!

Lòng người Tưởng gia đều là lo lắng, nhưng bọn họ rốt cuộc vẫn lần nữa thống nhất ý kiến, muốn đi cáo Tưởng Chấn.

Người Thẩm An Tân phái tới nói cho bọn họ diện mạo đại khái của vị khâm sai kia, Tưởng Thành Tường ngẫm kỹ tin tức của Thẩm An Tân, liền thay quần áo cũ nát nhất ra ngoài, xa xa nhìn thấy Chu Mậu Hòa. Sau khi xác định ông hẳn là vị khâm sai kia, gã còn lảo đảo một cái, trực tiếp té lăn quay trước mặt Chu Mậu Hòa.

“Vị tiểu huynh đệ này, ngươi làm sao vậy?” Chu Mậu Hòa lo lắng hỏi.

“Ta không có việc gì……” Tưởng Thành Tường giãy giụa bò dậy từ trên mặt đất, cười khổ nói: “Chỉ là đói lả.”

“Đói?” Trong mắt Chu Mậu Hòa hiện lên đồng tình, mà lúc này, Tưởng Thành Tường vừa mới bò dậy lại “Thể lực chống đỡ hết nổi” té ngã.

Tưởng Thành Tường còn rất nhỏ đã có thể tự biên tự diễn cáo trạng nói Tưởng lão đại khi dễ hắn, lúc này sớm có chuẩn bị, tự nhiên diễn đến càng tốt, Chu Mậu Hòa cơ hồ lập tức tin không chút nghi ngờ.

“Tiểu huynh đệ, nhà ngươi ở nơi nào? Ta đỡ ngươi trở về.” Chu Mậu Hòa nói.

Chu Mậu Hòa cuối cùng đi theo Tưởng Thành Tường, đi tới Tưởng gia.

Nhà ở của Tưởng gia nhìn vẫn không tồi, nhưng người bên trong đều dơ hề hề, ăn mặc rách nát, nhìn cực kỳ đáng thương, lúc này hai người Tưởng lão thái cùng Tưởng Thành Tài còn ôm đầu khóc rống……

“Con của ta a…… Êm đẹp, nó tại sao lại đánh ngươi?”

“Cũng không phải anh ta đánh ta, là thuộc hạ của anh ta nhìn ta không vừa mắt……”

“Còn không phải là nó phân phó sao? Nó sao có thể như vậy…… Ngươi là thân huynh đệ của nó, nó cũng không cho ngươi một đường sống?”

“Mẹ…… Cả mẹ anh ta cũng đánh……”

……

Chu Mậu Hòa lần này đến đây là muốn tìm xem cha mẹ Tưởng Chấn ở thôn Hà Tây thôn, không nghĩ tới nhanh thế đã tìm được nhà này.

Ông ta nghe xong liền hỏi: “Các ngươi có quan hệ gì với Tưởng Chấn?”

“Tưởng Chấn kia là nhi tử của ta.” Tưởng lão thái khóc ròng nói.

Không nghĩ rằng khéo như thế, nhanh đến thế đã tìm được người Tưởng gia…… Chu Mậu Hòa lập tức hỏi tình huống cụ thể.

“Tưởng Chấn kia là đại nhi tử của ta, trước một ngày khi nó sinh ra, cha nó liền đi tham gia quân ngũ, ta một nữ nhân mang theo nó cuộc sống cực kỳ gian nan, đối xử với nó cũng không được tốt……” Tưởng lão thái đem lời Tưởng Thành Tường cùng nàng nói qua, một bên khóc, một bên lại nói tiếp: “Nó sinh ra cuộc sống không tốt, lại làm người quái gở, ta cũng không thích nó, nhưng cũng nuôi nó lớn lên, không nghĩ nó thế nhưng ghi hận trong lòng với ta, bất mãn ta bất công nó với đệ đệ……”

“Thật là buồn cười!” Sắc mặt Chu Mậu Hòa tức khắc trở nên cực kỳ khó coi.

Con không nói cha sai, cho dù đương cha mẹ có điều không phải, làm người con cái cũng không nên ngỗ nghịch cha mẹ, còn Tưởng Chấn thì sao? Không chỉ đả thương cha mẹ huynh đệ, ép bức cha mẹ phân gia cho hắn, còn cướp đi muội muội, không dưỡng phụ mẫu……

Từng cọc sự tình quả thực lấy hết rừng trúc viết không đủ*!

Khánh trúc nan thư: Lấy hết cả rừng tre (làm thẻ sách) cũng khó viết ra cho đủ. Cựu Đường Thư: “Khánh nam san chi trúc, thư tội vị cùng. Quyết đông hải chi ba, lưu ác nan tận” 罄南山之竹, 書罪未窮. 決東海之波, 流惡難盡 (Lí Mật truyện) Hết cả tre núi nam, viết tội chẳng cùng. Khơi sóng biển đông, khó trôi hết ác. Ý nói tội ác quá nhiều, không thể viết cho hết.

Nhưng càng quá đáng hơn là người Tưởng gia muốn đòi lại công đạo cũng không được!

“Hôm nay là đại thọ năm mươi nhạc mẫu của anh ta, trong thôn ngoại trừ chúng ta đều được mời đi đi. Trái lại ta lúc trước đi đào rau dại, bất quá là đến hơi gần Triệu gia đã bị thuộc hạ của anh ta đánh.” Tưởng Thành Tài bổ sung, lộ ra vết đỏ tím trên mặt.

Gã đương nhiên không phải bị thủ hạ Tưởng Chấn đánh, mà là bị Hoàng Mẫn đánh, gã bất chỉ nói thử một câu lại đi làm buôn bán, đã bị Hoàng Mẫn đánh……

Chu Mậu Hòa đã nổi trận lôi đình, ông ta đột nhiên đứng dậy, liền đi đến nhà Triệu gia.

Triệu gia kia xây nhà ở bến tàu rất dễ nhận biết, Chu Mậu Hòa chỉ trong chốc lát đã đén, sau đó liền phát hiện cổng lớn có rất nhiều bàn, trên bàn gà vịt thịt cá đầy đủ mọi thứ, rất nhiều người ngồi ở chỗ kia ăn ăn uống uống, lại nhìn bên trong…… Chính giữa một cái bàn phủ vải đỏ, bên trên còn đặt tượng Quan Âm bằng vàng với một ít đồ khác.

Hết thảy vô cùng xa xỉ!

Cuộc sống mình thì xa hoa lãng phí, lại để cha mẹ trong nhà chịu khổ…… Chu Mậu Hòa lập tức hô to một tiếng: “Tưởng Chấn ở đâu?”

“Ngươi là ai?” Tưởng Chấn đang ở bên ngoài tiếp đón khách nhân, thấy Chu Mậu Hòa lập tức đi tới, nhíu mày hỏi.

Thấy bộ dạng Tưởng Chấn, Chu Mậu Hòa đã tin tưởng không nghi ngờ lý do thoái thác của người Tưởng gia: “Ngươi đúng là người bất hiếu với cha mẹ, khi dễ huynh đệ, quả thực không xứng làm người!”

“Ngươi nói bậy gì đó?” Tưởng Chấn chân mày cau lại: “Tưởng gia tìm ngươi tới?”

“Ngươi còn biết Tưởng gia? Ngươi còn biết bọn họ là cha mẹ huynh đệ ngươi sao?!” Chu Mậu Hòa cả giận nói.

“Người tới, quăng hắn ra ngoài cho ta.” Tưởng Chấn không chút do dự tỏ vẻ. Đây là tiệc mừng thọ Triệu Lưu thị, hắn không muốn bị người không liên quan phá hủy.

Tưởng Chấn vừa dứt lời, liền có thủ hạ tóm lấy Chu Mậu Hòa và hộ vệ ném ba kẻ bọn họ ra ngoài.

“Các ngươi dừng tay!” Chu Mậu Hòa bị người khác bắt lấy, mặt đều đen, ông ta chưa từng nghĩ đến mình cũng có ngày mặt mũi đem quét rác như này.

Nhưng mà thủ hạ Tưởng Chấn làm sao mà nghe ông ta? Trực tiếp liền ném ông ta văng xa.

Ném người đi xong, Tưởng Chấn liền vào trong phòng, ở buồng trong dành riêng hẳn một phòng cho người Triệu gia và Trịnh Dật ngồi.

“Làm sao vậy?” thấy Tưởng Chấn tiến vào, Trịnh Dật hỏi.

“Không có gì, xử lý một kẻ tới phá.” Tưởng Chấn nói, Tưởng Thành Tường bên ngoài nói bậy về hắn, Trịnh Bảo Ninh cũng nói với hắn rồi, người hôm nay hẳn là không sai biệt lắm với Tống Lập kia.

Hắn lười đi để ý người như vậy, cũng không thèm quản.

Tưởng Chấn hoàn toàn không đem chuyện này để ở trong lòng, Chu Mậu Hòa đã bị tức giận đến cả người run rẩy, ông ta sửa sửa quần áo mình xong liền đi bến tàu, nói với nhà đò: “Đi phủ thành, ta muốn đi phủ thành!”

“Vị lão gia này, phủ thành quá xa……”

“Ngươi đưa ta qua đi, ta cho ngươi một lượng bạc!” Chu Mậu Hòa nói.

“Lão gia, ngươi mau ngồi cho vững!” Nhà đò lập tức vui mừng lộ rõ trên nét mặt.

Chu Mậu Hòa lúc này bình tĩnh một chút, lại hơi đau lòng bạc, từ nơi này đi phủ Hòa Hưng hẳn là không cần tới một lượng bạc……

Chu Mậu Hòa rời thôn Hà Tây, hai người Tưởng Thành Tường cùng Tưởng Thành Tài nhìn theo ông ta rời đi.

“Người này thật là khâm sai?” Tưởng Thành Tài nhịn không được hỏi.

Tưởng Thành Tường biểu tình cũng có chút rối rắm, người này…… Thật có thể giúp bọn họ?

Trịnh Dật cũng không biết người ban đầu hắn vẫn luôn cho thuộc hạ nhìn chằm chằm – Chu Mậu Hòa đột nhiên tới huyện Hà Thành, lại rời đi.

Hắn có kêu thủ hạ hỏi thăm người này, nhưng thuộc hạ biết mặt Chu Mậu Hòa cũng chỉ có mấy người, những người khác cho dù thấy Chu Mậu Hòa cũng không nhận ra, tự nhiên không ai biết Chu Mậu Hòa đã từng xuất hiện ở huyện Hà Thành, còn đi thôn Hà Tây.

Đương nhiên, Thẩm An Tân biết, Chu Mậu Hòa vốn là y cố tình đưa tới.

Nghĩ đến mấy ngày trước đây thấy Trịnh Dật nghe nói, sắc mặt Thẩm An Tân trắng bệch một mảnh.

Con gái Tưởng Chấn chỉ là mọc răng, Tưởng Chấn liền quan tâm đến thế, còn y thì sao?

Còn có, chuyện đó có phải là Triệu Kim Ca an bài hay không? Mấy ngày nay Tưởng Chấn đột nhiên không tới huyện thành có phải bị y bày trò giữ lại hay không?

Tưởng Chấn và Trịnh Dật có phải đã biết cái gì không? Trịnh Dật vì sao lại nói những điều này với y?

“Thiếu gia, ăn cơm.” gã sai vặt từ bên ngoài tiến vào, nói với Thẩm An Tân.

“Ta không ăn, đem đổ đi cho ta.” Thẩm An Tân nói, y căn bản là không ăn không uống, lúc này cả người khó chịu, đau đầu tức ngực, chỉ một lòng âm thầm chờ kết quả.

“Thiếu gia, thân thể quan trọng, hay là ăn một chút đi?” Gã sai vặt lo lắng không thôi, lúc trước phát hiện kia Tưởng Chấn có tiểu thiếp, thiếu gia nhà gã liền bệnh nặng một hồi, sau đó thay đổi rất nhiều, lúc này là bị sao nữa?

“Ta kêu ngươi đi ra ngoài!” Thẩm An Tân ném nghiên mực trong tay ra ngoài.

Gã sai vặt bên người Thẩm An Tân không dám khuyên nữa, vội vàng rời đi.

Tiệc mừng thọ Triệu Lưu thị được tổ chức phi thường thể diện.

Sau khi ăn xong, đồ ăn dư lại trên bàn Tưởng Chấn đều cho người đến dự đóng gói mang đi, sau đó lại tìm thủ hạ thu thập bàn ghế chén đũa, chỉ trong chốc lát đã đem nhà cửa xử lý sạch sẽ.

Nhà bà làm yến tiệc, nhưng bà lại chẳng cần bận việc…… Triệu Lưu thị cảm khái không thôi, sau đó liền ôm Quan Âm vàng vui rạo rực về phòng.

Một lát sau, bà lại từ trong phòng ra tìm Triệu Kim Ca: “Kim ca nhi, Quan Âm này đặt đầu giường trong phòng ngươi đi, sau này nhìn nhiều chút!” Bà vẫn còn muốn có thêm cháu trai cháu gái nha!

“Mẹ……” Triệu Kim Ca có chút bất đắc dĩ.

Triệu Lưu thị nghĩ nghĩ, ước chừng cảm thấy thế cũng không ổn: “Từ từ, vẫn là thôi đi, cục vàng to như này lỡ có người muốn cướp……”

“Mẹ, không bằng mẹ đào cái hố chôn đi.” Tưởng Chấn thấy bộ dáng lo lắng của Triệu Lưu thị, liền ra chủ ý cho bà.

“Ngươi nói bừa cái gì? Đây chính là Bồ Tát, chôn gì mà chôn?!” Triệu Lưu thị lập tức phản bác, nghĩ nghĩ lại nói: “Thôi, vẫn là đặt đầu giường các ngươi đi, hẳn là không ai dám tới nhà chúng ta đoạt đồ vật.”

Tưởng Chấn: “……”

Đầu giường Tưởng Chấn và Triệu Kim Ca cứ thế nhiều thêm một Tống Tử Quan Âm rực rỡ ánh vàng, Triệu Minh Châu nhìn thấy, còn một lòng muốn chơi, không cho bé liền trông mong mà nhìn Tưởng Chấn, nhìn đến nỗi tim Tưởng Chấn cũng mềm thành một vũng nước.

“Bồ Tát kia còn nặng hơn con, chơi thế nào cũng bị đè cho xem.” Tưởng Chấn nghĩ nghĩ, tìm mấy cục gạch vàng gạch bạc, rửa sạch sẽ cho Triệu Minh Châu: “Tới, chúng ta tới chơi cái này, cha dạy con chơi xếp gỗ.”

Triệu Kim Ca: “……”

Sau tiệc mừng thọ của Triệu Lưu thị, hôm sau Tưởng Chấn lại đi huyện thành.

Tưởng Chấn hẹn Trịnh Dật ở Thanh Phong Lâu gặp mặt, hắn đến tương đối sớm, vừa đến đã nghe người trong Lâu nói với hắn một sự tình, ngày hôm qua có người tới nháo sự, kết quả bị các khách nhân mắng chạy luôn.

Tưởng Chấn nghe xong vài câu, liền rõ ràng ngọn nguồn: “Phỏng chừng là cổ giả nơi nào vào nhầm.”

“Vâng, đúng là đồ cổ, đều chọc Liễu cô nương cùng Triệu công tử sinh khí.” gã sai vặt có chút tức giận bất bình.

Tưởng Chấn nhìn bộ dáng tức giận của gã, không khỏi có chút buồn cười.

Hai người Liễu Thiên Thiên cùng Triệu Linh Hi tại Thanh Phong Lâu lăn lộn như cá gặp nước, còn có một đám fans……

Tưởng Chấn lần này tìm Trịnh Dật là muốn tìm xưởng đóng tàu đặt làm mấy cái thuyền lớn, còn có công nhân đóng thuyền, nếu có thể hắn cũng muốn một ít.

Vương Hải Sinh lúc trước nói hắn biết đóng thuyền, nhưng chỉ biết làm thuyền nhỏ, đối với việc đóng thuyền lớn kỳ thật là dốt đặc cán mai, ở huyện Hà Thành cũng không có người biết đóng thuyền lớn.

“Ta có thể giúp ngươi liên hệ một chút, giúp ngươi đặt làm thuyền lớn, nhưng mà công nhân thì không dễ tìm, những người có tay nghề đều bị Hải Thương niết trong tay.” Trịnh Dật nói.

Đại Tề kỳ thật có cấm vận biển, quy định phiến giáp không thể nhập hải. (?)

Chỉ là, Hải Thương quá dễ kiếm lời, bởi vậy quy định này vẫn luôn thùng rỗng kêu to, ở Giang Nam số lượng Hải Thương vẫn luôn rất nhiều.

Phủ Hòa Hưng kỳ thật còn tính là tốt, đi về hướng Nam thêm chút, chỗ đó Hải Thương càng nhiều hơn.

Mà sở dĩ tình huống phủ Hòa Hưng như thế là vì nơi này có Hồng Giang Diêm Tràng, chiếm hết phần lớn bờ biển, còn phong tỏa phần lớn hải vực.

“Như vậy cũng đúng.” Tưởng Chấn đồng ý, tạm thời không thể tự mình đóng thuyền cũng không sao, từ từ tới, hắn dù sao cũng sẽ tìm được công nhân thôi.

Tưởng Chấn nói xong chuyện với Trịnh Dật liền về nhà.

Mà lúc này ở phủ thành Hòa Hưng, Chu Mậu Hòa đang khắp nơi tìm người.

Ông ta tuy là khâm sai, nhưng bên cạnh mang theo không nhiều người lắm, Trịnh gia ở huyện Hà Thành rễ sâu lá tốt, ông ta chỉ có thể bàn bạc kỹ hơn……

Chu Mậu Hòa không được phần lớn quan viên trong triều yêu thích, nhưng vẫn có người tôn sùng ông ta, càng có rất nhiều người đọc sách đem coi ông như thần tượng, kính nể khí khái, một lòng muốn noi theo ông.

Ông ta còn có nhiều bạn chơi thân, trong đó có không ít người ở Giang Nam.

“Gà mái báo sáng, loạn quốc sát chân, hiện giờ triều đình bị song nhi kia cầm giữ không nói, trong triều còn có rất nhiều quan viên coi y như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, tương lai bệ hạ làm sao có thể tự mình chấp chính?”

“Đồ vật sử dụng trong cung mà họ Trịnh kia đem giao cho một đám thương nhân, không biết phải gọi là gì nữa!”

“Song nhi kia thế nhưng còn phong quan cho thương nhân, quả thực là quên nguồn quên gốc!”

“Trịnh gia này ở huyện Hà Thành còn một tay che trời……”

“Tưởng Chấn kia cũng thực đáng giận! Cả cha mẹ mình cũng không thèm để ý!”

……

Chu Mậu Hòa tìm được một ít người cùng chung chí hướng với mình, càng nói càng sinh khí, lúc này, ông ta không chỉ muốn đối phó một mình Tưởng Chấn, cả Trịnh gia cũng bị nhớ kỹ.

Bên người Chu Mậu Hòa không nhiều người có thể sử dụng, nhưng thân phận ông ta là khâm sai, tuyệt đối làm chơi ăn thật.

Chỉ cần ông ta tình nguyện tự nhiên có thể điều động không ít người.

Nếu là ở huyện Hà Thành huyện lệnh ra sức khước từ, không chừng ông ta gọi không được mấy người, nhưng hiện tại ông tới phủ thành.

Trịnh gia ở phủ Hòa Hưng cũng có một vài người…

Những người này không có thù lớn sống chết với Trịnh gia, hảo hảo, tuyệt đối không thể cùng Trịnh gia xé rách mặt đi trạng cáo Trịnh gia hoặc làm gì khác, nhưng có người một hai muốn đối đầu Trịnh gia, bọn họ lại không ngại quạt gió thêm củi một phen.

Vì thế, Chu Mậu Hòa ở phủ thành dạo qua một vòng, lại tìm được không ít tay chân.

Ông ta dẫn người đi gặp quan viên phủ thành, thay phục sức khâm sai thoạt nhìn vô cùng phô trương.

Chu Mậu Hòa cũng không trì hoãn, tìm đủ người, liền tiến thẳng về phía huyện Hà Thành.

“Ngươi nói Chu Mậu Hòa xuất hiện ở phủ thành?” Trịnh Dật nhìn hạ nhân trước mặt.

“Vâng thưa thiếu gia.” Hạ nhân kia nói: “Nghe Hồ lão gia nói, Chu đại nhân tựa hồ còn ở khắp nơi tìm người, hình như muốn làm gì đó.”

Trịnh Dật gật gật đầu, đang định lại phái người đi nhìn chằm chằm Chu Mậu Hòa, lại có người tới.

“Trịnh thiếu, Hồ lão gia phái người tới.”

Thê tử của Trịnh Dật họ Hồ, Trịnh gia hạ nhân nói Hồ lão gia, là đại bá của thê tử Trịnh Dật.

Hồ gia luôn có sinh ý lui tới với Trịnh gia, quan hệ rất tốt, chỉ là Trịnh gia vẫn luôn ở huyện Hà Thành, Hồ gia thì ở phủ thành.

“Mau kêu người tiến vào.” Trịnh Dật nói, hắn luôn luôn thận trọng trước sau, lúc này đã ẩn ẩn cảm giác được có điểm không thích hợp.

Thực nhanh liền có người từ bên ngoài chạy vào: “Trịnh thiếu, lão gia nhà ta kêu ta tới nói với ngươi một tiếng!” Người tới thở hổn hển mấy hơi mới nói: “Khâm sai đại nhân tựa hồ là phải đối phó Trịnh gia, sau khi tìm người ở phủ thành xong liền đi thẳng tới huyện Hà Thành!”

“Hắn muốn tới huyện Hà Thành?” Trịnh Dật nhíu mày.

“Hiện tại sợ là đã đi được nửa đường.” Người nọ nói.

Chu Mậu Hòa vì sao lại đột nhiên muốn tới huyện Hà Thành? Trịnh gia cũng không có nhược điểm để ông ta nắm!

Trịnh Dật nhíu mày, có chút không rõ Chu Mậu Hòa kia rốt cuộc muốn làm gì, mà lúc này, Chu Mậu Hòa mang theo người đã đi đến thôn Hà Tây.

Chu Mậu Hòa xác thật bắt không được nhược điểm của Trịnh Dật, nhưng ông ta tìm được cửa đột phá, đó là Tưởng Chấn.

Tưởng Chấn chính là phạm vào bất hiếu tội!

Trước bắt Tưởng Chấn, lại đi đối phó Trịnh Dật, tất nhiên là có thể rồi!

[text_hash] => 32f54db4
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.