Array
(
[text] =>
Tác giả: Quyết Tuyệt
Edit: Bạch Đường
Tưởng Chấn mấy ngày nay chưa đi huyện thành.
Thanh Phong Lâu ở huyện thành đã sớm vào quỹ đạo, cũng không cần hắn đi nhìn, bên phủ thành tạm thời lại không mở cửa được…… Nếu đã vậy, hắn cứ ở thôn Hà Tây coi chừng tiêu cục một chút là được.
Tiêu cục lại muốn nhận người, hắn vừa lúc có thể trấn ải.
Trước kia thuộc hạ của Tưởng Chấn một người đọc sách cũng không có, hiện tại đã có thể thoải mái mà nhận thành phần trí thức vào làm, bất quá hắn tuyển chủ yếu vẫn là tiêu sư.
Hắn chọn tiêu sư đều tìm người địa phương, hiểu tận gốc rễ có nhà ở phụ cận, thời buổi này không phải hiện đại, không có chứng minh nhân dân, tự nhiên không ai yên tâm tìm người bên ngoài.
Tưởng Chấn rất bận nhưng chỉ cần có khả năng, mặc kệ đến nơi nào đều sẽ mang theo Triệu Minh Châu.
Đây là đứa con đầu tiên của hắn, tuổi đã lớn mới có, quả thật thương đứa nhỏ này muốn chết. (Tuổi linh hồn của Tưởng Chấn đã hơn 30)
Bởi vì điều này, lúc Triệu Minh Châu “luôn luôn rất có tinh thần” đột nhiên trở nên yếu ớt, Tưởng Chấn liền bối rối.
Triệu Minh Châu xem như một đứa bé dễ tính, trước kia cho dù khóc nháo, chỉ cần có người ôm dỗ liền không có việc gì, nhưng lần này cho dù Tưởng Chấn và Triệu Kim Ca luôn ôm bé, bé vẫn luôn thể hiện mình hông thoải mái.
Không chỉ như thế, Tưởng Chấn còn phát hiện bé tựa hồ có chút nóng lên.
Đứa nhỏ này phát sốt!
Nếu ở hiện đại có thể lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cơ thể cho bé, đi bệnh viện kiểm tra một chút, nhưng nơi này cái gì cũng không có.
Ngay cả các bài báo sức khỏe nhảm nhí không đáng tin trên Google cũng không có luôn!
Tưởng Chấn tức khắc bối rối: “Làm sao bây giờ? Minh Châu hình như không thoải mái!”
Triệu Kim Ca cũng là tay mới 100%, Tưởng Chấn quýnh lên, y cũng nóng nảy theo, mà bọn họ hai người nóng nảy, Triệu Lưu thị tự nhiên cũng nóng nảy.
Ngay cả Triệu Phú Quý mấy ngày nay có chút bộ dáng của lão thái gia, mới vừa ăn mặc một thân quần áo mới đi ruộng “thị sát” xong trở về, cũng xoa xoa tay, bất an lên: “Này…… Này…… Kim Hổ cùng Kim Ca hai đứa nhỏ này khi còn bé không có việc này a!”
“Cũng không phải không có, chỉ là ngươi không biết.” Triệu Lưu thị liếc mắt nhìn Triệu Phú Quý một cái, bà sinh hai đứa con, khi còn nhỏ cũng không sung sướng gì mấy, khi đó cũng chẳng có mấy tiền, con trẻ bị bệnh cũng chỉ để vậy mấy ngày rồi cũng hết.
Tuy nhiên bà cũng không nhớ rõ rốt cuộc là chuyện ra làm sao.
Hơn nữa ở thôn Hà Tây, hài tử bị bệnh chỉ có thể chịu đựng cho qua, cũng có đứa chịu không nổi…… Triệu Lưu thị càng nghĩ càng lo lắng.
“Chúng ta đi huyện thành đi xem một chút.” Tưởng Chấn không chút do dự nói, mặc kệ ra sao cứ để đại phu nhìn cái đã.
Tưởng Chấn ôm gái cưng, liền vội vội vàng vàng đi huyện thành, tới huyện thành lại vội vàng đi y quán.
“Đứa nhỏ này bị bệnh? Có triệu chứng gì? Có bị nôn mửa hay không? Như vậy mấy ngày rồi?” đại phu nhìn bé con trong ngực Tưởng Chấn, liền liên tục hỏi.
Trung y chú ý “vọng, văn, vấn, thiết” đứa bé nhỏ như thế bắt mạch cũng không chuẩn, cũng không biết nói, chỉ có thể dựa vào miêu tả của cha mẹ.
(Vọng: quan sát triệu chứng; văn: nghe âm thanh; vấn: hỏi về thân nhiệt, mồ hôi; thiết: bắt mạch)
“Hôm nay bắt đầu, bé làm ầm ĩ lợi hại, còn bị nóng lên.” Tưởng Chấn nói ra tất cả triệu chứng của Triệu Minh Châu.
“Mới một ngày, nói không chừng là do trời lạnh nên bé khóc…… Các ngươi trước nhìn kỹ hẵng nói.” Đại phu nói, hắn cũng không phải đại phu dốc lòng cho khoa nhi, đứa trẻ nhỏ như vậy nhìn không có vấn đề gì lớn, tự nhiên cũng không dám tùy ý viết đơn thuốc cho bé.
“Đại phu, nhưng mà con nó có hơi phát sốt.” Tưởng Chấn bây giờ lo lắng cái này.
Đại phu dùng tay sờ trán Triệu Minh Châu, liền nói: “Không có gì nghiêm trọng, cũng không quá nóng, chỉ cần bé ăn uống được là ổn.”
“Bé có thể ăn, nhưng mà ăn ít.” Tưởng Chấn nói.
“Các ngươi đưa đứa nhỏ bị bệnh cho ta nhìn xem.” Đúng lúc này, đột nhiên từ trong phòng một nữ nhân đứng tuổi đi ra.
Tưởng Chấn không chút do dự gật gật đầu, để người nọ giúp nhìn thử.
Kia nữ nhân nhìn trong chốc lát, lại bảo Tưởng Chấn mở miệng Triệu Minh Châu ra.
Tưởng Chấn gật gật đầu, làm theo lời người nọ, sau đó nghe bà nói: “Không nghiêm trọng, chỉ là mọc răng thôi, làm đồ ăn cứng chút cho bé cắn là được.”
Mọc răng? Tưởng Chấn nhìn kỹ lại, quả nhiên phát hiện lợi Triệu Minh Châu có hơi hồng, phát hiện điểm này, hắn lập tức yên lòng.
Đám người Triệu Kim Ca cũng đều thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Nếu bé con chỉ mọc răng liền không cần quá lo lắng, Tưởng Chấn mang theo người Triệu gia đi cửa hàng lương thực mua chút bột mì tốt nhất cho bé con ăn, lại mua chút đường, lúc này mới trở về.
Trong lúc đó hắn còn gặp người Trịnh gia.
Ở huyện Hà Thành, chỗ có thể gọi tên đều có người Trịnh gia, Tưởng Chấn vội vội vàng vàng mà vào thành, còn trực tiếp đi y quán, tự nhiên có người báo với Trịnh Dật, vì thế Trịnh Dật liền sai người tới hỏi.
Biết được thế nhưng chỉ là con nít mọc răng, Trịnh Dật không khỏi có chút buồn cười, đem tay đặt sang một bên rồi hỏi: “Ngươi nói Chu Mậu Hòa mất tung tích?”
Vị Chu đại nhân này muốn tới Giang Nam là tin tức bên kinh thành Trịnh Nhị gia ra roi thúc ngựa đưa tới, trừ việc đưa tin Trịnh Nhị gia còn bảo Trịnh Dật trông coi vị Chu đại nhân này.
Vị Chu đại nhân này không rõ ràng sự tình bên ngoài triều đình, nhưng chán ghét quan viên cũng tuyệt không ngăn Trịnh Nhị gia; cho nên Trịnh Dật mới đầu cũng không lo lắng lắm, sau lại phát hiện Chu đại nhân quá mức ghét cái ác như thù, mới có thể tạm thời từ bỏ việc xây Thanh Phong Lâu bên phủ thành.
Đừng để vì hắn khai mộc động thổ ở huyện thành mà bị Chu đại nhân coi như nhược điểm công kích Nhị thúc hắn, hoặc cảm thấy bọn họ tham ô nhận hối lộ……
Trời đất chứng giám, Trịnh gia họ tuy rằng từ chỗ Nhị thúc đạt được rất nhiều chỗ tốt, nhưng nhị thúc làm quan vẫn luôn thanh liêm, rốt cuộc nhà mình có tiền, hơn nữa nếu quá tham…… cũng chẳng làm được chiến tích gì.
Trịnh Dật sợ vị khâm sai đại nhân này tìm tra, vẫn luôn thực chú ý ông ta, kết quả, lúc này lại có người nói cho hắn, vị khâm sai này đột nhiên mất tích.
Này là…… Cải trang vi hành hả?
Trịnh Dật cân nhắc trong chốc lát không có kết quả gì, cuối cùng chỉ kêu người chú ý tin tức của ông ta cẩn thận.
Hắn tự nhận chưa làm gì sai, tự nhiên cũng không sợ bị người tra xét.
Tưởng Chấn mang theo Triệu Minh Châu trở về thôn Hà Tây, liền tìm đồ vật cho Triệu Minh Châu cắn.
Chỉ là hiện tại trời lạnh, Triệu Minh Châu mặc nhiều quần áo, trong tay cầm đồ không tiện bỏ vào miệng cắn liền không vui, “rầm rì rầm rì” một hồi, đồ cứng quá Tưởng Chấn còn sợ bé tự làm mình bị thương.
Nghĩ tới nghĩ lui, Tưởng Chấn dứt khoát đem tay mình rửa sạch, sau đó cho Triệu Minh Châu cắn.
Có ngón tay Tưởng Chấn để cắn, Triệu Minh Châu thật đúng là không làm ầm ĩ nữa.
Bé còn chưa mọc răng, cũng không có lực, trên tay Tưởng Chấn lại tràn đầy vết chai, bị bé cắn hoàn toàn không đau miếng nào, ngược lại ngón tay ngứa hô hô.
Lúc Tưởng tiểu muội tới tìm Tưởng Chấn, liền thấy vị đại ca đã thay đổi rất nhiều của mình đem ngón tay cho Triệu Minh Châu cắn chơi.
Nhìn Triệu Minh Châu, nàng đột nhiên nhớ tới mình khi còn nhỏ…… Đại ca khi đó cũng giữ nàng, đối nàng cũng không tồi, nhưng vẫn luôn không nói chuyện, lúc nàng hơi lớn liền không vui vẻ đi theo người đại ca trầm mặc này nữa.
“Ngươi có chuyện gì?” Tưởng Chấn hỏi.
Tưởng tiểu muội cúi thấp đầu, có chút ngượng ngùng, nhưng thực mau ngẩng đầu nói: “Ta muốn thành thân với Trương Bách.”
“Trương Bách?” Tưởng Chấn sửng sốt, nghĩ nghĩ, mới nhớ tới lúc trước hắn mang về đôi phụ tử nung gạch xanh, Trương Bách là người nhi tử kia.
Hắn tiêu tiền mua đôi phụ tử đó về, nhưng vì khích lệ bọn họ nung nhiều gạch, hắn có khen thưởng họ.
Đôi phụ tử kia tích cóp tiền hắn thưởng, không lâu trước đây tìm hắn nói muốn chuộc thân, lại nói nguyện ý tiếp tục làm việc cho Tưởng Chấn, mà hắn cũng đồng ý rồi.
Bất quá hắn không nghĩ tới Tưởng tiểu muội sẽ coi trọng Trương Bách.
Hắn nhớ rõ, phía trước Tưởng tiểu muội hình như có ý với Tưởng Minh? Bất quá việc của hắn quá nhiều, liền không đi quản sự tình phát triển.
“Đúng vậy, chính là hắn.” Tưởng tiểu muội cúi đầu.
Nàng trước đây thích Tưởng Minh, cũng bất quá vì điều kiện nhà Tưởng Minh tốt mà thôi, bản thân chưa từng có tiếp xúc gì với Tưởng Minh, không coi là không phải quân không gả.
Nhưng thật ra mấy ngày nay mỗi ngày đi lò gạch làm việc, nàng với Trương Bách vừa mắt nhau.
Trương Bách có tay nghề nung gạch, về sau khẳng định sẽ không thiếu tiền, hơn nữa công việc của hắn tốt hơn khi so với Tưởng Minh cả ngày chạy ở bên ngoài, bọn họ thành thân rồi có thể luôn ở cùng một chỗ.
“Ngươi muốn thành thân với hắn liền thành thân đi, bất quá trước chờ tiệc mừng thọ của nương ta qua lại nói.” Tưởng Chấn nói, Trương Bách hắn có ấn tượng, chính là kẻ cả ngày nung gạch tự làm cho nguyên người đen thui, khác không nói, nhưng thật ra rất thành thật chịu làm.
Trước kia hắn chỉ ở thôn Hà Tây xây một cái lò gạch, nhưng sau lại không đủ dùng, liền đi thôn kế bên kiến một cái lò gạch giống thế, để phụ thân Trương Bách đi quản.
Hai cái lò gạch quy mô giống nhau, kết quả bên Trương Bách nung ra càng nhiều gạch hơn…… Nghe nói hắn trừ bỏ ăn cơm ngủ, cơ hồ đem thời gian toàn đặt ở bên lò gạch này.
Tưởng Chấn không ý kiến gì với người này, Tưởng tiểu muội phải gả gả, hắn cũng không để ý, lúc này, hắn vẫn là tính trước tiên làm tốt tiệc mừng thọ Triệu Lưu thị đã.
Thời điểm Tưởng Chấn và Triệu Kim Ca thành thân muốn đem tiệc cưới làm náo nhiệt một chút nhưng không được, bởi vì bạn bè thân thích quá ít, nhưng hiện tại không giống.
Lúc này, Tưởng Chấn có vô số thủ hạ, hoàn toàn có thể tìm một đám người tới dự tiệc mừng thọ cho Triệu Lưu thị!
Tưởng Chấn cuối cùng liền quyết định, làm tiệc mừng thọ cho Triệu Lưu thị phải làm lớn chút.
Ngày mừng thọ ánh nắng chói chang, còn không có gió.
Ở thôn Hà Tây có câu tục ngữ là “Nghèo thì mắc nợ, lạnh nằm trong gió”.
Một người nếu không thiếu nợ thì không tính là nghèo, nếu gió Tây Bắc không thổi cũng không quá lạnh.
Hôm nay mặt trời đẹp còn không có gió, tuy rằng là ngày mùa đông, nhưng cho người ta cảm giác giống hệt mùa xuân ấm áp.
“Bà xem, ngày mừng thọ bà ông trời cũng nể mặt.” thôn Hà Tây có người khen Triệu Lưu thị.
Tưởng Chấn tính toán làm cái tiệc, bởi vậy sáng sớm những người có giao hảo với Triệu Lưu thị ở thôn Hà Tây liền tới hỗ trợ.
Triệu Lưu thị mặc quần áo mới, mang theo trang sức bằng vàng, trên mặt tràn đầy tươi cười: “Ai, đều là Tưởng Chấn…… Ngươi xem cái thân già này của ta cũng sắp xuống lỗ đến nơi rồi, hắn còn một hai phải tiêu nhiều tiền thế mừng thọ cho ta, thật là……”
Triệu Lưu thị ngoài miệng nói thế, cũng ngầm cũng nói với Triệu Kim Ca làm như vậy quá phí tiền, trong lòng lại thật cao hứng, trên mặt tràn đầy tươi cười.
Thấy bàn nào cũng đã khai tiệc, còn có rất nhiều khách nhân lục tục tới cửa, bà càng cao hứng cười không khép miệng.
Đời này của bà chưa từng được thể diện thế bao giờ.
Triệu Lưu thị thật cao hứng, lúc này, lại có một nam nhân trung niên sắc mặt xanh mét từ trên thuyền đi xuống.
Người trung niên này bên người mang theo hai hộ vệ, ăn mặc như một phú thương, ông vừa xuống bến liền hỏi người gần đó: “Nghe nói nơi này có nơi gọi là tiêu cục Kim Chấn?”
“Đúng vậy.” Người đang dọn hàng đáp: “Có tiêu cục Kim Chấn, ngươi muốn tìm bọn họ sao? Phòng bên kia là phòng bọn họ thuê để kinh doanh đó.” Người này vừa nói vừa chỉ một cửa hàng cách đó không xa treo biển “Tiêu cục Kim Chấn”.
“Nga……” Người trung niên gật gật đầu, lại hỏi: “Nghe nói nơi này còn có Thanh Phong Lâu?”
Người này trừ việc tìm tiêu cục Kim Chấn, còn muốn đi Thanh Phong Lâu chơi? Người dọn hàng vội vàng trả lời: “Có có có, ngài ở trên phố tìm một tiểu tử, cho hai đồng tiền, chúng liền sẽ mang ngài đi! Tấm tắc, Thanh Phong Lâu kia, ăn chơi này nọ… nghe nói là đồ từ trong cung ra đó, là một nơi rất tốt a!”
“Cái gì?” người trung niên mặt mày đổi sắc. Đồ trong cung sao có thể bị lấy ra tùy tiện cho một đám thương nhân hưởng dụng?
Thật sự là buồn cười!
Nhìn đến sắc mặt khó coi của người trung niên, người dọn hàng kia hoảng sợ: “Vị lão gia này……”
“Không có việc gì.” Người trung niên phất phất tay nói.
Người trung niên này chính là khâm sai từ kinh thành tới – Chu Mậu Hòa.
Chu Mậu Hòa mấy ngày trước nhận được một phong thơ, bên trong nói, ở huyện Hà Thành có tiêu cục Kim Chấn, người cầm đầu không chỉ đánh cha đánh mẹ, còn mua được quan viên, làm cha mẹ hắn không cách nào báo quan đòi lại công đạo.
Chu Mậu Hòa sau khi nghe ngóng còn hỏi thăm ra càng nhiều sự tình, tỷ như huyện Hà Thành là địa bàn của Trịnh gia, ví dụ như Trịnh gia còn cùng với tiêu cục Kim Chấn mở Thanh Phong Lâu, tuy rằng mở chưa được bao lâu nhưng đã có vô số người biết đến.
Thanh Phong Lâu kia đi một chuyến tốn hết mười lượng bạc? Nhiêu đó tiền cũng đủ cho bá tánh bình thường sống một năm!
Nơi như vậy có thể là địa phương tốt sao?
Trịnh gia này không biết là đang làm gì!
Chu Mậu Hòa vẫn luôn có ý kiến với Trịnh đại nhân cả ngày nghĩ lấy lòng Thái Hậu, hiện tại nghe nói việc này lập tức liền quyết định đến đây nhìn thử.
Ông ta giấu thân phận tới, lúc này đang tính đi Thanh Phong Lâu xem.
Nơi mà người dọn hàng khen không chừng đang có hoạt động ghê tởn!
Thanh Phong Lâu huyện Hà Thành cũng có ngạch cửa sắt.
Muốn đi vào trước tiên phải trả ở cửa hai mươi lượng bạc, sau khi vào, ngoại trừ đồ cá nhân, tiêu dùng cá nhân đều trừ trong 20 lượng này, cuối cùng xài nhiều thì bù thiếu thì trả lại.
Việc này đối với khách hàng của Thanh Phong Lâu không xi nhê gì, ai tới nơi này mà không đem theo 20 lượng bạc?
Bất quá, Chu Mậu Hòa nghe vậy lại bị làm kinh ngạc: “Hai mươi lượng bạc?” Ông sinh ra trong nhà nghèo, trong nhà vẫn luôn không dư dả, ngày thường cho dù là ăn một bữa thịt cũng phải phi thường cẩn thận, lần này tuy rằng vì ra ngoài nên mang nhiều hơn chút tiền, nhưng không nghĩ đến tận 20 lượng.
Người này vậy mà muốn đòi ông 20 lượng!
“Vị lão gia này nếu không mang tiền, có thể lần sau lại đến.” người gác cửa cười nói với Chu Mậu Hòa.
Tuy rằng Chu Mậu Hòa nhìn không có tiền, nhưng Trịnh Dật công đạo, bắt bọn họ cho dù đối diện với người mặc quần áo rách nát tả tơi cũng phải đón chào bằng gương mặt tươi cười, bởi vậy thái độ rất tốt.
Không nghĩ tới hành vi đòi tiền của bọn họ cộng với thái độ như vậy, làm Chu Mậu Hòa càng thêm cảm thấy này Thanh Phong Lâu có quỷ.
Cắn răng một cái, Chu Mậu Hòa liền lấy ra hai mươi lượng bạc, sau đó đi vào bên trong…… Bởi vì ông ta không lấy ra đủ bạc nên hai hộ vệ phải ở bên ngoài.
Thanh Phong Lâu phi thường xa hoa, Chu Mậu Hòa tuy rằng cuộc sống thanh bần, nhưng nhãn lực vẫn phải có, càng xem càng hút khí, chỉ trong chốc lát ông liền bị đưa tới đại sảnh.
Đại sảnh là nơi chơi bài.
Ở giữa sảnh có một vài cái bàn hình cung quây thành một vòng tròn, mà bên trong là hai người Liễu Thiên Thiên cùng Triệu Linh Hi đang ngồi.
Lúc này thời gian còn sớm, Thanh Phong Lâu chưa có khách nhân, bọn họ cũng nhàn rỗi, chỉ xem người khác chia bài cho khách—— hai người họ hiện tại là chiêu bài của Thanh Phong Lâu, khách muốn được bọn họ chia bài còn phải xem tâm tình của người ta nữa kìa.
“Việc này thật không sai, chỉ là tuổi lớn thì không thể làm nữa.” Liễu Thiên Thiên nói.
“Sợ cái gì? Chờ già rồi chúng ta đã sớm tích cóp được một số tiền!” Triệu Linh Hi đáp. Thanh Phong Lâu cho bọn họ tiền công cũng không nhiều, một tháng được hai lượng bạc, nhưng khách hàng cho tiền boa đều là bọn họ cầm!
Khách chỗ này đều hào phóng, cho tiền thưởng cũng không đưa tiền đồng, cơ bản đều là bạc!
Mới không bao lâu, bọn họ đã tích cóp được thật nhiều tiền, lại nói tiếp, bọn họ hiện tại không đi chia bài phía dưới nữa cũng vì phát hiện như vậy có thể nâng giá trị con người lên, lấy thêm càng nhiều tiền thưởng.
“Lời ngươi nói cũng không sai…… Đến lúc đó, ta sẽ mở một nhà ở cho phái nữ, tìm bé gái về nuôi.” Liễu Thiên Thiên nói.
“Ngươi không gả chồng?” Triệu Linh Hi khó hiểu nhìn Liễu Thiên Thiên, hồi xưa Liễu Thiên Thiên chính là một lòng muốn gả chồng……
“Ta không ngại nói thật với ngươi……” Liễu Thiên Thiên nói: “Hồi ta còn ở hoa lâu đã bị đút thuốc, căn bản không thể có con được.” Đây cũng là nguyên nhân nàng trước đây một lòng muốn làm tiểu thiếp cho người ta, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới việc gả chồng, nàng không thể sinh, đứng đứng đắn đắn gả chồng, cuộc sống làm sao mà qua nổi?
Làm tiểu thiếp thì không giống, nàng lớn lên xinh đẹp có thể mê hoặc nam nhân, lại ngầm cùng chủ mẫu giao ra nhược điểm, nói mình không thể sinh…… Nhìn nàng không có phân lượng uy hiếp, đương gia chủ mẫu khẳng định có thể dung thứ cho nàng ở hậu viện sống tiếp.
Triệu Linh Hi nghe vậy sửng sốt, cuối cùng cũng không an ủi nàng, chỉ nói: “Vậy liền cố gắng tích cóp tiền đi, ta không chừng cũng gả không được, nếu là thật vậy, tương lai chúng ta liền làm bạn.”
Hai người nói, tâm tình đều có chút trầm trọng, lúc này, bọn họ đột nhiên nghe được có người lớn tiếng nói: “Thật là thói đời ngày sau! Thói đời ngày sau! Nữ nhân song nhi không ở nhà giúp chồng dạy con, vậy mà ra đây cùng một đám nam nhân quậy với nhau…… Đây là làm nhục văn nhã!”
Hai người cùng nhìn qua liền phát hiện là một nam nhân trung niên nói.
“Người tối cổ ở đâu ra vậy.” Liễu Thiên Thiên nhịn không được nhíu mày.
“Nơi này, là sòng bạc kết hợp kỹ quán đi! Trịnh gia hay lắm! Vậy mà dám kinh doanh kiểu này!” Chu Mậu Hòa bị tức điên.
Thanh Phong Lâu vậy mà nữ nhân mặc nam trang trêu đùa với nam nhân!
Một nơi dơ bẩn như vậy mà dùng tên “Thanh Phong Lâu” à?!
Bởi vì Tưởng Chấn đã từng dặn, nữ nhân làm việc ở Thanh Phong Lâu, kỳ thật cũng không nói nhiều với khách nhân.
Phải biết rằng, Tưởng Chấn ngay từ đầu đã nói rồi, bọn họ nếu thông đồng khách nhân, muốn xài âm mưu thăng chức, hắn sẽ lập tức “thả chạy” bọn họ…… thả chạy con khỉ, này không phải muốn đuổi việc sao?
Nữ nhân song nhi cũng có người dã tâm, nhưng dưới tình huống không có mục tiêu xác định, thật đúng là không dám có cái gì với khách.
Cho dù có mục tiêu…… Bọn họ cũng tính chỉ tìm đúng một người thôi—— bắt cá hai tay là muốn lật thuyền sao!
Đương nhiên, phần lớn bọn họ đã không nghĩ tới tìm mục tiêu nữa.
Tự mình có tiền tuyệt đối tốt hơn so với đi theo người khác sau đó xin tiền từ trên tay hắn xài.
Bởi vậy lúc này đúng là không có ai trêu đùa với khách, chỉ là trong mắt Chu Mậu Hòa, nữ tử ở nơi này vốn chính là không đúng.
“Ngươi khinh thường nơi này như vậy, tới đây làm gì?” Liễu Thiên Thiên tức giận mà nói, mới vừa đụng tới vết sẹo của bản thân, nàng vẫn còn đang tức giận!
“Tới chỗ này rồi, còn chuyên môn nhìn chằm chằm chúng ta, bộ dáng này của ngươi…… Tấm tắc.” Triệu Linh Hi hát đệm.
Hai người Liễu Thiên Thiên và Triệu Linh Hi tuyệt đối là người được hoang nghênh nhất nơi này, lúc này nam nhân trong đại sảnh ai mà không thích bọn họ?
Thấy bọn họ sinh khí, những nam nhân này lập tức nhìn về phía Chu Mậu Hòa, sôi nổi lên án công khai.
Hai người Liễu Thiên Thiên và Triệu Linh Hi bđã từng được dặn không thể đắc tội khách nhân, nên một câu thô tục cũng không dám nói; những nam nhân này lại không giống, bọn họ có chút tâm tư biểu hiện trước mặt Liễu Thiên Thiên và Triệu Linh Hi, đối với Chu Mậu Hòa một chút cũng không khách khí.
Tới nơi này phần lớn là thương nhân, bọn họ thô tục lên……
“Làm nhục văn nhã! Làm nhục văn nhã!” Chu Mậu Hòa càng thêm sinh khí.
Ông ta mồm mép rất lưu loát, trên triều đình có thể nói có sách, mách có chứng, nói người ta á khẩu không trả lời được, nhưng tú tài gặp nhà binh, có lý nói không rõ.
Ở đây thương nhân giọng to, dùng tiếng địa phương mắng chửi đặc biệt trôi chảy, đại gia còn nghe không hiểu lời Chu Mậu Hòa nói……
Chu Mậu Hòa cuối cùng bị người ta nói đến mức chỉ có thể rời đi, kết quả mới vừa đi, liền đụng phải một gã sai vặt.
“Vị lão gia này, mời ngài ra ngoài.” Gã sai vặt Thanh Phong Lâu nói với Chu Mậu Hòa. Người này vừa thấy chính là tới tìm tra, nhất định phải nhanh tiễn đi.
Chu Mậu Hòa không còn mặt mũi ở lại nữa, vung tay áo, liền đi ra ngoài.
Ông ta đi nhanh như bay, đi ra một đoạn đường rồi mới nghe được đằng sau có người kêu: “Vị lão gia này, ngài không cầm bạc của ngài à?”
Bước chân Chu Mậu Hòa dừng lại, cắn răng một cái lại trở về: “Bạc?”
“Ngài không tiêu xài ở Thanh Phong Lâu chúng ta, trừ một lượng bạc là phí vào cửa, còn lại trả cho ngài.” gã sai vặt ngoài cửa cười nói.
Gã sai vặt này cung cung kính kính, Chu Mậu Hòa lại có loại cảm giác bị vũ nhục xem thường, nhưng bạc kia……
Cầm bạc, Chu Mậu Hòa xoay người liền đi.
Đúng lúc này, Trịnh Dật đang ôm Tống Tử Quan Âm nặng trĩu mang tặng cho Triệu Lưu thị.
“Nặng ghê!” Triệu Lưu thị ôm Tống Tử Quan Âm, đôi mắt đều sáng, vội vàng kêu người đi lấy cái cái bàn lại đây, đặt Quan Âm đặt ở trên cho người ta xem.
Quan Âm vàng tục khí cuối cùng bị đặt trên bàn phủ vải đỏ, nhìn Triệu Lưu thị vẫn luôn giới thiệu cho người khác đây là Trịnh đại thiếu tặng bà, Trịnh đại thiếu sờ sờ cái mũi, có chút bất đắc dĩ.
Đời này của hắn chỉ duy nhất một lần đưa lễ vật thô tục đến thế, còn được người tuyên dương bốn phía ……
Cuối cùng Trịnh đại thiếu không muốn ở bên ngoài đợi nữa, vào phòng trong với Tưởng Chấn: “Tưởng Chấn, có tin tức tốt muốn nói cho ngươi.”
“Là cái gì?” Tưởng Chấn tò mò hỏi.
“Cái biện pháp khâu miệng vết thương ngươi nghĩ ra ấy, lúc trước có người thử qua, xác định hữu dụng, Hoàng Thượng liền ngợi khen!” Trịnh Dật nói: “Đây là tin tức nhị thúc ta đưa đến, sứ giả phỏng chừng đang ở trên đường.”
Trịnh Dật không nói, Tưởng Chấn cũng sắp quên chuyện này, lúc này nghe được có chút kinh ngạc: “Là khen ngợi kiểu gì?”
“Nghe nói là một ít tiền…… Nhị thúc cũng không nói tỉ mỉ.” Trịnh Dật có chút xấu hổ, Tưởng Chấn chỉ là một bình dân, cho nên không có khả năng cho hắn quá nhiều ban thưởng: “Bất quá, có ban thưởng này rồi, về sau địa vị của ngươi sẽ không như xưa.”
Tưởng Chấn gật gật đầu, Trịnh Dật nói không sai, có banthưởng như vậy việc kinh doanhchắc chắn sẽ tốt hơn nhiều.
[text_hash] => 1309f70c
)