[Hoàn – Abo] Từ Bỏ – Trần Ai Ký Khách – Chương 9 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn – Abo] Từ Bỏ – Trần Ai Ký Khách - Chương 9

Từ bỏ – Chương 9: Tất cả những điều này đều không đáng.

Vài ngày nữa tôi có việc phải ra ngoài mấy tháng, thu dọn đồ đạc xong là rời khỏi thành phố A.

Tôi chạy đến thành phố G rồi dừng chân tại đây. Đó là nơi kinh tế kém phát triển, an ninh cũng không tốt lắm, cả thành phố trông khá xập xệ và xuống cấp. Thực ra đây là quê cũ của tôi, sau khi học hết lớp bảy thì tôi đã rời đi. Dù gì cũng từng ở đây nên không mất quá nhiều thời gian để làm quen lại.

Đến nơi, tôi đi quán bar uống rượu nhưng không cẩn thận nốc quá nhiều, trên đường về nhà thì đúng là chếnh choáng say. Tửu lượng của tôi cũng không tệ nhưng hôm nay uống quá đà, thật sự không chịu nổi nữa. Lúc về còn lảo đảo ngã xuống, nhưng ngoài dự kiến là đầu tôi không đập xuống đất vì có người đỡ kịp. Sau khi đứng vững, tôi ngẩng đầu cảm ơn đối phương, rồi tự mình lê bước về trước cửa nhà.

Tôi có một tật xấu đó là cứ uống rượu vào là run tay. Mở khóa cửa mà làm rớt chìa đến mấy lần, cuối cùng bực mình quá nên tôi quăng mạnh nó xuống đất. Chìa khóa có thể vứt… nhưng nhà thì vẫn phải vào. Tôi ngồi xổm, ngẩn người nhìn chìa khóa, định chờ tay bớt run rồi nhặt lên nhưng không ngờ có một người mặc đồ đen bước đến, cũng ngồi xổm xuống nhìn tôi rồi nhặt chìa khóa lên.

Cơn bực của tôi lại dâng lên, tôi mắng: \”Anh bị điên à, trả đồ của tôi đây.\”

Chắc mọi người sẽ hỏi tôi có quen người mặc đồ đen đó không à? Quen chứ. Gương mặt này, dù đặt ở đâu tôi cũng nhận ra — Sở Ngôn lại tìm đến tôi rồi.

Hắn tự tiện mở cửa rồi bế tôi vào trong. Tôi muốn vùng vẫy nhưng chẳng còn bao nhiêu sức lực, giãy không ra. Chờ hắn đặt tôi xuống ghế sô-pha, bàn tay hắn lạnh buốt chạm lên trán làm tôi khó chịu quay đầu né tránh rồi lại mắng:

\”Đồ biến thái dám theo dõi tôi, đừng có đụng vào tôi, tay anh lạnh quá.\”

Hắn phớt lờ những lời mắng chửi, tự ý cởi giày tôi ra. Tôi chịu không nổi nên đá hắn một cái. Đầu óc bị rượu làm tê liệt, tôi không kiểm soát được cảm xúc nữa, vừa nấc to vừa bắt đầu nói nhảm.

Hắn bị tôi đá văng ra rồi vẫn tiếp tục nhào đến, định cởi nốt chiếc giày còn lại.

\”Sở Ngôn, tôi ghét bạo lực, anh mà đụng vào tôi thêm lần nữa, tôi khóc cho anh xem.\”

Đã bao lâu rồi tôi chưa khóc nhỉ? Nếu tôi khóc, hắn có thấy đau lòng không?

Nhưng mà câu \”tôi khóc cho anh xem\” này dường như chẳng có tác dụng với hắn, nên tôi vẫn bị lột sạch sẽ.

Tâm trí tôi rối bời theo bản năng giãy giụa, gào lên: \”Đừng có động vào tôi! Tôi khó chịu! Tôi muốn nôn! Anh cút ra ngoài ngay lập tức cho tôi!\”

Nói xong, tôi thực sự không nhịn được nữa mà bật khóc, nước mắt rất nhanh làm mờ tầm nhìn trước mắt. Hắn lau sạch nước mắt cho tôi, sau đó lấy chiếc áo khoác đen của mình phủ lên người tôi rồi mới rời đi.

Tôi khóc đến mức suýt nghẹn thở, dùng chiếc áo khoác dày đó lau sạch nước mắt, rồi nôn hết đống thức ăn trong dạ dày lên áo trước khi ném nó xuống sàn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.