Array
(
[text] =>
———Sự Kiêu Hãnh của Hắn———
Đi ngang qua cái bảng thông báo trên hành lang, nó thấy một tờ giấy có đóng mộc đỏ với dòng chữ to đùng đề “tuyển thành viên cho đội tuần tra” và một tờ giấy kế bên có ghi rằng “đã hết hạn đăng kí” chỉ sau một giờ mới treo cái biển lên, và nó biết thời điểm đã đến. Hogwarts không niềm vui sắp trở thành Hogwarts bất hạnh.
“Đây rồi! Đột trưởng đội tuần tra Hogwarts đây rồi!”
Khi Draco mở toang cánh cửa ác mộng kia ra, nó thấy hai đứa Goyle và Crabble đang oai nghiêm đứng bên cạnh ông thầy giám thị, trên áo chùng có đính một cái huy chương y hệt cái nó đang có trong túi cùng một sớ giấy cam kết trên tay. Cứ như một lễ thụ phong nghiêm trang, lão giám thị và mụ thanh tra trông có vẻ ăn diện hơn bình thường.
Nó ngẩn ngơ nhìn hai đứa bạn rồi nhìn mụ Umbridge “không phải chỉ có mình tôi thôi ư?”
“Tất nhiên! Làm sao mà ta có thể gọi đây là đội tuần tra nếu không có trên một người?” Mụ kéo Draco vào cái hàng và lấy ra cái huy hiệu của nó.
Draco biết mọi việc đã rắc rối hơn, nếu nó không được hoạt động một mình chẳng khác gì việc phải vừa trông chừng cho cái nhóm kháng chiến kia mà vừa phải canh chừng hai tên béo ục ịch này không cho tụi nó đến gần khu vực Phòng Cần Thiết.
“Được rồi, chụp một tấm đi thầy… giám thị.” Bả xuất hiện đằng sau ba đứa nó, cười toe toét và bấu chặt vào vai Draco đang đứng giữa.
“Được rồi, tuyệt! Giờ thì đến tiết học đi! Ta cần nói chuyện với trò Malfoy.” Mụ đột dưng đẩy ba người kia ra, không cho họ lấy một chút thời gian để hiểu tình hình hiện tại.
“Vậy, ta nói chuyện chứ?” Mụ đẩy nó vào bàn.
Không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu nó ngồi trong cái phòng toàn màu hồng như hộp quà cho lũ con nít này. Sự bí bách cùng với mùi trà nồng sộc lên mũi còn ghê hơn mùi bụi trong phòng để chổi. Cái đồng hồ mèo tích tắc qua lại lặp đi lặp đến khiến cho thần kinh của nó bỗng giãn ra không lí do.
“Một hay hai?” Mụ đưa ra một hộp đường và cái nhíp xinh xinh để gắp.
“Tôi muốn pha sữa vào cơ.” Nó lườm bà, cánh tay run được nó cẩn thận che lại sau cái tay áo chùng dài luộm thuộm.
“Mới đây ta vừa thấy trò Crabble và Goyle lẻn ra ngoài sau giờ giới nghiêm.” Mụ vào thẳng vấn đề, dù gì cả hai cũng đã “làm việc” với nhau đủ nhiều để bỏ qua mấy lời hỏi thăm rườm rà rồi.
“Có liên quan đến trò chứ?”
Draco ngẩn người, đã hơn một tuần kể từ khi nó gặp hai tên bạn lần cuối, dến cả lúc ở bàn ăn nó cũng chỉ có thể thấy Parkinson và Zabini chứ không bắt gặp bóng dáng Goyle hay Crabble. Tiếng mài răng vô tình vang nhẹ lên như tiếng máy móc đang hoạt động trong đầu Draco.
“Có, tụi nó đến gặp Snape lấy đồ dùm tôi.” Nó cuối cùng cũng nói. Vì nếu bây giờ nó không nhận, hai đứa bạn có lẽ sẽ bị mời đến đây và bị khắc chữ lên lớp mỡ đó mất, nó chỉ đang cố tỏ ra cao thượng, hẳn thế.
“Vậy ta e mình phải bỏ qua lần này rồi.” Tiếng muỗng lách cách va vào cái cúp sứ hoà lên với giọng của bả “đây là lần thứ hai rồi.”
“Tôi biết, tôi đã giúp hết sức để tìm mọi thông tin từ Harry Potter để đền –
“Ta Không Cần Trò Hết Sức! Ta cần kết quả! Chẳng mấy chốc Fudge sẽ đến kiểm tra! Ta cần chứng minh rằng Dumbledore đang âm mưu phản động!” Mụ ghim cái đũa vào cổ tay của Draco khiến nó giật ngược lại, nhưng chỉ khiến cây đũa ghim chặt hơn. Cái da của nó lại cháy bỏng rát lên như tro đốt thành một dòng chữ to bằng ba cái mạch máu cộng lại “trung thành”.
Thằng nhỏ co giựt, nó thành thực muốn hét lên nhưng nó không muốn cho bả thấy sự đau đớn của mình. Cái người nó bám chặt vào ghế, chỉ giựt lên mỗi khi có một chữ mới bị khắc. Và sau 10 phút, bả cuối cùng cũng xong một hàng chữ.
“Mày đang biết ơn tao phải không! Mày nên đẩy nhanh cái tiến độ lên! Tao không có thời gian xem mày khoe mẽ với tụi Máu Bùn ngoài kia.” Bả nắm lấy tóc của Draco, kéo ngược nó ra sau và dí sát cây đũa vẫn còn bốc hơi vào cái mạch máu xanh ngay giữa cuống họng nó “đừng để tao thấy mày vô dụng! Đi ngay đi!”
Ngay khi mụ vừa thả tóc nó ra, vài cọng tóc yếu ớt chỉ vừa rơi xuống sàn, Draco đã phóng ra khỏi căn phòng, chạy như bay trên hành lang cho đến khi nó chẳng thể thấy căn phòng đó nữa. Nó giấu nhẹm cánh tay vào trong, chạy một mạch đến lớp Độc Dược.
Nhưng nó không phải người đầu tiên, cả lớp thậm chí còn đang trong khâu sơ chế nguyên liệu, việc mà đáng lẽ ra giữa giờ mới làm.
“Nó đi muộn kìa thưa giáo sư?” Harry, Ron, hai người cũng đi muộn y hệt Draco bắt đầu bắt bẻ nó, cố làm nó bị trừ điểm.
“Đó là điều đáng học hỏi, trò Malfoy đây chắc chắn đã ở trong thư viện học bài chăm chỉ.” Snape vỗ vỗ vào lưng thằng nhỏ đang toát mồ hôi ướt đẫm cái áo chùng. Dù thầy vừa cứu nó trước một bàn quê trông thấy, nhưng nó không hất mặt lên nổi.
“Làm sao thế?” Thầy giả bộ lấy vở để thì thầm với trò cưng.
“Không…” Nó lắc nhẹ đầu và đi xuống cuối lớp trong ánh mắt thù ghét của hầu như nửa lớp học, nó vẫn tỏ ra thật kiêu hãnh.
“Malfoy! Thuốc mỡ!” Cô Máu Bùn đặc biệt ở bàn kế bên thảy cho nó một tuýp thuốc. Nhưng nó giả vờ như không nghe thấy, sâu trong thâm tâm, nó sợ người ta thấy nó giao du với một đứa Máu Bùn nhơ nhuốc.
“Dẹp cái vẻ kiêu hãnh quá quắt đó đi! Ta đang ở bàn cuối mà, có hai để ý ta đâu.” Hermione phóng luôn qua bàn của thằng nhỏ, chộp lấy tuýp thuốc vừa quăng qua rồi vén cái tay áo trùng của nó lên. Thằng nhóc gạt cô ra va rụt tay lại, vừa vì ghét, vừa vì vết thương đau âm ỉ làm nó mẫn cảm.
“Mày lại lầm lì rồi…” Cô nàng vẫn đứng bên phía bàn của nó, nhẹ nhàng, từ từ và vèo! Cô chộp được tay nó, dùng bùa trói chặt cánh tay lên bàn. Mọi chuyện diễn ra chỉ trong vài giây, im tĩnh đến nỗi người khó tánh và thính tai như Snape cũng chả nghe thấy.
“Mày!” Cuối cùng nó cũng mở miệng ra để nói chuyện, tay giựt giựt, rút về nhưng hoàn toàn bất lực.
Hermione lật tay nó lại, gần như vì quá quen nên chẳng cần nhìn mà bôi ngay thuốc mỡ lên. Thằng Draco nó thở phào vì nghĩ cô cũng không để ý đến nội dụng câu chữ. Nó không hiểu sao mình lại muốn giấu việc này đi.
Quay qua quay lại cuối cùng cũng đến sớm hôm sau, Draco giở chăn ra khỏi giường thật từ tốn, nhón gót đi để không phát ra tiếng động rồi thành công đi đến hành lang, chỗ mà có một cánh cửa ngang ngược vẫn đang chờ nó. Nó mở cửa ra và thấy tất cả những thành viên trong hội đều đang ngồi trên những chiếc ghế khác nhau, có vẻ ai đó đã chỉ họ cách căn phòng hoạt động.
“Nó đến rồi, bắt đầu chứ?” Hermione vỗ vỗ tay, tập trung sự chú ý lại.
“Tụi mày đợi tao sao?” Draco có phần ngạc nhiên ngồi xuống tay của cái trường kỉ mà Neville đang ngồi, cậu Gryffindor có hơi sợ sệt xích qua khi thấy nó ở gần mình.
Harry trầm ngâm nói với mọi người “mình đang nghĩ đến những việc ta nên thực hiện trước hết.”
“Vậy ta nên làm gì đây Hermione?” Một cánh tay đưa lên.
“Không! Không, đừng hỏi mình, hỏi Harry ấy, bồ ấy là thủ lĩnh.” Cô kéo cậu bạn đến kế bên mình, tự tin tuyên bố với mọi người. Khỏi cần nhìn cũng biết mặt Harry đang nóng ran lên như cái chảo rán trứng.
“Ta cần một cái tên cho hội, đâu thể cứ gọi là hội bí mật này, hội bí mật nọ được nhỉ.” Lần này, Harry lên tiếng.
“Vậy thì Hội Những Người Muốn Chống Lại Umbridge thì sao?” George hào hứng nêu ý kiến.
“Không… ta nên lấy Hội Những Người Coi Bộ Pháp Thuật là Lũ Đần.” Ông anh sinh đôi đón lấy trò đùa của đứa em thật hài hoà.
“Có lẽ một cái tên nào đó không nêu rõ cho mọi người mục đích của ta thì hay hơn.” Hermione lắc đầu và nhún vai “một cái tên mà ta có thể dùng thật an toàn ngoài những buổi họp ấy.”
“Thế… thế còn Đội Quyết Dụng? Viết tắt là Đ.Q.D.” Cho Chang từ trong góc bảo. Giờ chỉ có Hermione là đủ minh mẫn để quyết định mọi chuyện thôi, Harry nhũn ra vì thấy Cho Chang rồi.
“Hay đấy nhưng nếu nó viết tắt cho Đoàn Quân Dumbledore thì sao? Thầy ấy là nỗi khiếp sợ lớn nhất của Bộ nhỉ.” Đầu não của cả hội lại nói và lần này không có ai tỏ vẻ không đồng tình nữa, mọi người đều gật đầu lia lịa, hài lòng với cái tên mới của hội. Hermione tự dưng nhìn đến nét mặt của Ron, bồ tèo không quan tâm lắm về chuyện này nên cô chỉ quay đi.
Và Draco thấy hết biểu cảm của hai đứa từ đằng xa.
Rồi đột nhiên một tấm bạt trắng rơi từ trên không trung rơi xuống phía tụi nó cùng mấy lọ mực được bày biện ở kế bên. Chẳng biết ai đã ước thứ này nhưng nó làm mọi người tương đối hoang mang.
“Hãy viết tên của hội lên đi, ta sẽ treo nó ngay giữa phòng!” Harry cầm lọ mực và phát cho mọi người, mỗi người một cây cọ vẽ.
Quân đoàn đặc biệt của Dumbledore chính thức có tên gọi.
“Tao thấy cách mày nhìn Weasley.” Draco cầm cây cọ vẽ trên tay, còn chả thèm nhúng mực và giúp mấy người đang cặm cụi dưới kia. Trong khi Hermione kế bên thì đang chật vật leo thang để dùng đinh đóng vào tường.
“Ý mày là tao không được nhìn bồ ấy ư?”
“Không, đấy là cách lũ con gái Slytherin nhìn tao.” Nó ngước mặt lên và bảo “mày thích Weasley có phải không?”
[text_hash] => 3e907057
)