His Pride and Prejudice|Dramione|Wattpad – Chap 10: Đi Vào Hoạt Động Ngày Đầu Tiên. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

His Pride and Prejudice|Dramione|Wattpad - Chap 10: Đi Vào Hoạt Động Ngày Đầu Tiên.

Array
(
[text] =>

——Đi Vào Hoạt Đng Ngày Đu Tiên——

Hermione đơ ra, Draco còn có thể nghe thấy tiếng bánh răng trong đầu cô kêu lên lạch cạch để suy nghĩ cách trả lời câu hỏi của nó. Nhưng trái với suy đoán của nó, lúc này, cô đột nhiên quay ngoắt lại sau cái ghế đang ngồi, chộp thật nhanh lấy cái cà vạt của thằng nhỏ, kéo nó lại gần mình. Mặt của hai người cách nhau đúng một gang tay ngắn, mắt của cô thì nhìn thẳng vào mắt của nó, bảo

“Tao đâu có đèo Ron trên xe đạp, tao đâu có bôi thuốc mỡ cho cậu ấy, tao đâu có đi năn nỉ cậu ấy nhập hội với tao. Sao mày nghĩ tao thích Ron trong khi người tao tốn công nhất lại là mày?”

Không khí thì nồng nặc mùi súng như mọi cuộc cãi vã của hai con rắn và sư tử, nhưng lần này,  mấy người đâu hiểu, không khí bây giờ đối với thằng Malfoy mà nói, có lẽ còn đáng sợ ở gần Voldermort.

Nó nuốt cái ực, không hoàn toàn muốn hiểu câu trả lời của Hermione “sao cơ?”

“Mày đần thật ấy, tao vẫn chưa đủ rõ ràng sao?”

Hermione cười khẩy, nhưng Draco cũng cười nửa miệng, cái vẻ ngơ ngơ ban nãy vụt tắt trong nhát mắt. Nó cụng trán mình vào trán Hermione “vậy thì tốt thôi chứ sao.”

“Hả… Hả?” Đến lượt Hermione, mới mấy giây trước cô vẫn còn là người đang kiểm soát tình hình, vậy mà bây giờ bản thân lại rơi vào tình cảnh thế này. Cú sốc làm cô thả vội cái cà vạt của nó ra, chao đảo đứng dậy. Rồi cảm thấy một bàn tay thô ráp đang từ từ đặt vào lưng cô làm điểm tựa giúp cô đứng thẳng người lên.

Hermione vẫn bàng hoàng nhìn về phía sau, tất nhiên là không phải nhìn thẳng vào mắt Malfoy nữa rồi.

“Granger bảo kế hoạch tiếp theo đầu tiên là gì này.” Draco rạng rỡ đặt tay lên vai Hermione, thông báo.

“Phải rồi, ta vẫn còn khá nhiều thời gian mà.” Ron hứng khởi gác chân lên ghế.

“Ta sẽ học gì đầu tiên?” Neville hỏi Harry.

Expelliarmus (gii gii)” Harry đáp gọn ghẽ, nhưng dường như cả hội chẳng phục lắm. Tụi nó bắt đầu xì xào với nhau khiến Harry sầu cả não. Đúng là cậu dùng cái phép này thường xuyên đến nỗi ai cũng nghĩ cậu học mỗi nó, nhưng Harry đảm bảo chỉ cần thông thạo bùa chú Giải Giới, tụi nhỏ chắc chắn sẽ có thể tự bảo vệ bản thân.

“Hơi sơ đẳng xíu nhưng mà-” Ron khoanh tay, định giải thích, nhưng bị chặn họng ngay tức thì.

“Chẳng phải ta nên học thứ gì đó cao cấp hơn sao?” Parvati Patil nói.

“Phải, mấy cậu đùa tôi đấy hả? Thứ đó thì cứu ta khỏi thứ gì được chứ?” Smith nhà Gryffindor lên tiếng và đứng dậy, tỏ ý muốn rời đi.

“Đây là bùa chú đã giúp mình thắng Voldermort đấy!” Harry có phần tổn thương vì nhiều người vẫn còn chưa hoàn toàn tin vào cậu. Dù thế, lời khẳng định của cậu đã làm cho chàng Smith kia ổng định lại chỗ ngồi.

“Neville, tấn công mình đi.” Harry gọi cậu bạn thật vô tư, cứ như đang mời Longbottom đi chơi vậy.

“Sao cơ?” Chàng trai ngơ ngác đứng lên khỏi cái trường kỉ, chầm chậm lấy cây đũa ra. Từ khi cây đũa mới chỉ ló ra từ túi quần của Neville, Harry đã nhanh chóng phất đũa và đọc thần chú thật nhanh, nhanh đến độ Neville còn chưa cầm chặt cây đũa thì nó đã va vào tường kêu lên tiếng đốp thật lớn.

“Như mọi người thấy, nếu mấy bồ có một phản xạ tốt và bùa chú vừa đủ, mấy bồ đã có thể xử lí kẻ địch thật gịn gàng.” Hermione nhún vai rồi búng tay. Đột nhiên xung quanh cả căn phòng trải đều những hình nộm rơm và vài cái kệ sách nhỏ. Tụi nó ai cũng ngạc nhiên, phần vì Hermione bỗng dưng quá thuần thục với căn phòng, phần vì vụ đấu đũa nhanh hơn một cái chớp mắt ban nãy của Harry và Neville.

Hermione hất tay Malfoy ra, chạy lại cái hình nhân gần với Ginny trong khi Draco vẫn cười khà khà ở ngoài. Ron có phần ngứa mắt, liền “lỡ” tay Accio quyển sách trên kệ sượt qua đầu Draco, đập vào mặt nó rồi giả bộ như không có gì. Fred với George thì nhận ra thằng em của mình đúng là thằng em của mình.

“Hermione, bồ đi đâu thế?” Harry níu tay cô lại.

“Đến gần chỗ Ginny.” Cô nhún vai và nhìn quanh “nè, chẳng phải bồ nên đi quan sát mọi người sao?”

“Ai cũng nói đây là bùa chú dễ mà. Bồ đổi chỗ chứ? Mình muốn cái hình nhân gần Cho.” Cậu hất hất tay Hermione nhưng chưa nói thêm được một câu thì một cái hình nộm bay xoẹt ngang qua khoảng trống kế bên Harry, đâm thẳng vài đống sách trên kệ khiến chúng ngã xuống theo kiểm domino. Rồi một cái kệ sách chợt lệch sang một bên, kéo sập cái đèn treo trên không.

“Xin lỗi, vung đũa quá tay.” Luna vẫy vẫy đũa, anh chàng Corner, người đứng kế cái hình nhân của Kuna mặt tái mét như bị đậu rồng.

“Mình thấy chị Angelina sắp đốt tóc của bản thân, bồ lo Luna đi.” Hermione vội trốn trách nhiệm.

Ngoài vụ Luna quá trớn và chị Angelina bằng cách nào đó, tự đốt một lọn tóc của bản thân. Vẫn còn nhiều người tệ hơn thế cơ. Draco Malfoy chẳng bao giờ làm tia sáng chạy theo đường thẳng, một là đống sách trên kệ bị rớt, hai rằng Ron sẽ liên tục né đòn dù cả hai đứng dùng hướng với nhau. Chàng Neville chẳng thể thi triển nổi một lần, cậu chàng dù vậy vẫn rất chăm học. Còn Dean có một… con gà.

Chỉ mới 15 phút đầu tiên, Harry cảm thấy mọi thứ đang dần dần vụt quá tầm kiểm soát của cậu. Mọi thứ thật hỗn loạn, thật lộn xộn. Cậu chỉ mong sao bây giờ có một cái còi nho nhỏ để tập trung mọi người lại. Và kì diệu sao, thứ y hệt màu đỏ liền xuất hiện trên tay cậu.

Harry hít một hơi, tiếng tuýt ngân dài ra từ cái còi, dừng mọi sự hỗn loạn lại ngay khi chưa có ai bị thương “làm ơn! Mọi người, tập trung lại đây đi.”

“Sao thế Harry? Có chuyện gì nữa vậy?” Fred hỏi.

“Mình thấy mọi người hình như vẫn còn rất nhiều lỗi, có lẽ ta sẽ không thể học thêm được gì hôm nay nhưng mình vẫn khuyến khích mọi người hãy về và tập với bản thân.” Cậu chàng nói với giọng thanh tao, tay đan vào nhau nhưng vẫn thấy bài phát biểu đã làm cậu run nhẹ lên. Vì người nhìn cậu, từ cậu Smith hay nghi hoặc đến cậu Corner nhát cáy, ai ai giờ cũng chăm chú khiến Harry cảm thấy thật không tự nhiên.

Hermione có thể thay vị thủ lĩnh tiễn mọi người về, trong khi Ron vẫn đang lên lại tinh thần cho cậu.

Tối hôm đó về, ai cũng mệt lử vì buổi họp dài đằng đẵng, chỉ riêng Neville là căng mắt đến nửa đêm, toàn bộ thời gian ấy cậu ta chăm chỉ luyện phẩy đũa sao cho chuẩn. Điều đó dẫn đến việc Longbottom đã đến muộn lớp Độc Dược vào sáng hôm sau.

Đoán xem hôm nay ai bắt đầu ngày hoạt động đầu tiên với tư cách là thành viên đội tuần tra đi. Phải, Draco đã bắt đầu công cuộc “cải cách” Hogwarts cùng với gã Filch và hai tên béo lẽo đẽo theo sau. Nhưng ngoài việc nhắc nhở mấy cặp đôi đứng cách xa nhau và không được hôn hít thì hình như lão giám thị vẫn còn một mục đích khác.

Mới đây Umbridge đã bổ sung thêm một điều luật, chính là cho mọi người chơi Quidditch trở lại, nhưng lại không cho họ đến sân Quidditch vào lúc 6 đến 9 giờ sáng, 11 đến 17 giờ chiều. Và kinh khủng nhất là luật cấm tuyệt đối việc đi lại trong trường sau 8 giờ tối.

Đó là lúc Draco nghĩ Quân Đoàn Dumbledore chính thức có gián điệp.

Trong lúc tuần tra đến hành làn có căn phòng kì diệu của tụi nhỏ, lão Filch thường xuyên gõ gõ vào mấy cái tường, áp sát tai mình vào rồi cố nhìn qua kẽ hở giữa bức tường và mấy cái tranh chân dung. Draco tò mò hỏi ổng “thầy tìm gì sau mấy bức tường thế?”

“Lũ chuột nhắt, tao thấy một lũ phù thuỷ sinh lẻn đi ngang qua hành lang này vào tối hôm trước, sau đó tụi nó biến mất ngay khi tao vừa chớp mắt một cái.” Lão vừa rít vừa dùng đầu ngón tay gõ gõ mạnh lên cái tường dày đặc. Đúng lúc Hermione đang đi đến để kiểm tra Phòng Cần Thiết.

“Nhìn kìa! Potter đang chạy đằng kia kìa!” Draco xoay cái đầu hói của Filch qua hướng đối diện, đẩy ổng đi theo mục tiêu không tồn tại.

“Malfoy? Sao lão ta ở gần căn phòng thế?” Hermione hốt hoảng thò đầu ra khỏi cái góc khuất.

“Hôm qua lão ta thấy chúng ta đi đến nơi này.” Draco bình tĩnh bảo, không có lấy chút hấp tấp nào trong khi Hermione đã bắt đầu sôi sục ruột gan “tao phải đi báo mọi người.”

“Chờ đã, nghe nè Granger, tao nghĩ ai đó trong nhóm đã kể với mụ Umbridge về Đ.Q.D, chẳng thể nào luật cấm lại được áp dụng nhanh đến thế.” Nó cho hay, nhìn quanh rồi lại lẩm bẩm “cẩn thận đấy.”

“Ừ.” Hermione nắm cẳng tay của Draco, cô giựt người lên như chợt nhớ chuyện gì, lùng sục tròn túi mình, miệng lẩm bẩm “Tay mày ổn lại chưa? Tao vẫn còn ít thuốc mỡ, mày cầm hết đi. Kiểu gì ba má tao cũng sẽ gửi thêm.” Hermione lấy trong túi quần ra lọ thuốc, dúi vào túi Draco.

“Tối nay tạm thời đừng đến Phòng Cần Thiết, tao, Ron và Harry sẽ nghĩ giải pháp.”

“Ừ, cẩn thận.” Nó lại bảo.

[text_hash] => 51569f68
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.