Không gian bao phủ bởi một lớp trắng xóa, ánh đèn trần sáng rực đến chói mắt. Hương thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến Minseok bất giác nhíu mày. Mí mắt nặng trĩu, đầu óc quay cuồng cậu cảm thấy cơ thể mình lạnh ngắt từng đợt rùng mình kéo đến nhưng thứ duy nhất chiếm trọn tâm trí cậu lúc này….. Là Minhyung
Hơi thở đứt quãng, Minseok giật bắn dậy khỏi giường bệnh
“Minhyung đâu?!”
Y tá chưa kịp phản ứng, Minseok đã lao thật nhanh ra ngoài. Cậu chạy dọc hành lang, mặc kệ đôi chân mình còn đang run rẩy, mặc kệ đầu óc quay cuồng vì dư chấn của vụ tai nạn
Minhyung…
Hình ảnh cậu ấy nằm bất động giữa màn mưa làn da trắng bệch, vết máu loang đỏ trên nền đất lạnh tất cả như một cơn ác mộng khắc sâu vào tâm trí Minseok
Làm ơn…cậu không được có chuyện gì xảy ra…Minseok vừa chạy vừa bật khóc
Cậu chạy đến trước phòng bệnh. Cửa kính trong suốt để lộ hình ảnh Minhyung nằm bất động ở bên trong. Toàn thân cậu ấy được quấn băng trắng toát, làn da tái nhợt không còn chút sức sống, hơi thở yếu ớt đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể làm tan biến
Tim Minseok thắt lại. Từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, rồi như vỡ òa, cậu không thể ngăn nổi những tiếng nấc nghẹn ngào
Tại sao lại là cậu ấy?
Tại sao lại chỉ có Minhyung là phải chịu đựng tất cả những điều này?
Cậu ấy đáng lẽ không nên ở đó, không nên lao ra như vậy…
Minseok tự trách bản thân mình, cảm giác bất lực đè nặng lên từng thớ thịt. Cậu đưa tay áp lên tấm kính lạnh lẽo, ánh mắt đỏ hoe đau đớn nếu có thể chỉ một lần thôi, cậu ước rằng người bị thương chính là mình
***
Một tiếng động khẽ vang lên từ phía sau. Minseok giật mình quay lại….Là cha của Minhyung. Người đàn ông trung niên khoác trên mình bộ vest tối màu, ánh mắt sâu thẳm như có hàng ngàn cơn bão cuộn trào bên trong
Ông nhìn Minseok, trầm giọng:
“Cháu tỉnh rồi à?”
Không để Minseok kịp thời đáp lại, ông liền quay người đi
“Đi theo bác”
Bầu không khí nặng nề bao trùm khắp dãy hành lang. Minseok liền bước theo, lòng bàn tay siết chặt đến mức móng tay hằn sâu vào da thịt
Họ dừng lại trong một căn phòng yên tĩnh. Cha Minhyung quay lưng về phía Minseok, đôi vai nặng nề như đang mang theo cả một gánh nặng vô hình
“Cháu… có biết vì sao bác gọi cháu đến không?”
Giọng nói ấy không hề giận dữ, không trách móc nhưng lại khiến Minseok lạnh sống lưng
Cậu nuốt khan, khẽ đáp: “ Cháu…Cháu không rõ ạ ”
Ông liền thở dài “Minhyung…vết thương của nó không hề nhẹ”
Minseok run lên
“Chấn thương ở đầu rất nghiêm trọng”
Ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp: