[Guria•Abo] Pheromone Lưu Luyến – Dây tơ hồng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Guria•Abo] Pheromone Lưu Luyến - Dây tơ hồng

Trở lại quá khứ

Buổi chiều muộn, hoàng hôn nhuộm đỏ cả vùng trời, ánh nắng yếu ớt len qua kẽ lá, phủ xuống khu công viên một màu vàng cam ấm áp, gió thổi nhẹ, lay động những tán cây xanh um. Giữa không gian yên ắng đó, một tiếng khóc khe khẽ vang lên

Minseok-một cậu bé sáu tuổi, đang trên đường về nhà sau khi ra ngoài nhặt món đồ chơi rơi mất hồi chiều. Đôi chân nhỏ dừng lại khi cậu nghe thấy một âm thanh

Có ai đó đang khóc ở đây

Cậu bước chậm lại, nhìn quanh rồi bắt gặp một cậu nhóc tóc đen đang ngồi co ro sau một gốc cây lớn. Cậu nhóc đó trông nhỏ hơn Minseok một chút, đôi mắt đỏ hoe, gương mặt lấm lem nước mắt. Nhìn ánh mắt đỏ hoe, gương mặt lấm lem nước mắt ấy trái tim bé nhỏ của Minseok chợt siết lại

Cậu bước tới, cúi người xuống chìa bàn tay nhỏ xíu ra phía cậu nhóc nhẹ giọng nói:

“Đừng sợ, mình sẽ đưa cậu đến nơi an toàn\”

Cậu bé kia chớp mắt nhìn Minseok một lúc lâu rồi khẽ gật đầu bàn tay nhỏ run rẩy đặt vào lòng bàn tay Minseok. Minseok siết nhẹ tay cậu nhóc này cảm giác ấm áp dần lan toả. Như thể, hai bàn tay bé nhỏ ấy đã siết lấy nhau từ khoảnh khắc đó một sợi dây vô hình đã kết nối hai đứa trẻ lại và không buông ra suốt những năm tháng sau này

***

Suốt những năm tháng tuổi thơ, Minseok luôn là người chạy theo những trò nghịch ngợm của Minhyung. Một đứa trẻ bướng bỉnh, hiếu động và chẳng bao giờ chịu ngồi yên

Nhưng điều đặc biệt nhất, Minhyung cũng luôn là người đầu tiên dang tay bảo vệ Minseok và không cho ai bắt nạt cậu

Có lần, một đám nhóc lớn hơn giật mất hộp bút của Minseok, trêu chọc cậu đến mức suýt khóc. Ngay lúc đó Minhyung từ đâu lao tới, không nói không rằng mà đẩy thằng nhóc cầm hộp bút ngã sóng soài

“Trả lại đây, nếu không đừng trách mình mạnh tay!”

Mọi người lúc đó đều nghĩ Minhyung thật ngầu. Nhưng chỉ có Minseok là biết, cậu ấy vừa hét vừa run như nào…

Rồi có lúc Minseok bị trầy đầu gối vì chạy quá nhanh. Minhyung lo lắng liền ngồi xổm xuống thổi nhẹ vào vết thương, sau đó cau mày

“Minseokie có đau lắm không?”

Minseok gật đầu, môi bĩu nhẹ

Minhyung im lặng đột nhiên đứng dậy cậu chạy đi đâu đó. Vài phút sau cậu ấy quay lại trên tay đang cầm là một hộp băng cá nhân hình con gấu

“Đây! Mẹ mình nói dán cái này vào sẽ đỡ đau”

Minseok chớp mắt, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Minhyung khi cẩn thận dán băng lên vết thương của mình

Cảm giác đó… ấm áp đến lạ thường

Một Minhyung như thế cậu chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, cậu ấy lại vì mình mà bị thương

***

Lên cấp hai, Minhyung vẫn nghịch ngợm như vậy nhưng cũng có chút chững chạc hơn. Minhyung vẫn luôn bảo vệ Minseok, vẫn luôn là người bạn thân thiết nhất của cậu. Nhưng đồng thời, Minhyung cũng bắt đầu thay đổi

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.