[Full] Boss Đại Nhân Trả Thù – Chương 2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Full] Boss Đại Nhân Trả Thù - Chương 2

Array
(
[text] =>

Nhờ quen biết với Tiểu Lạc là nhân viên ở đây, Tô Hiểu Lam thuận lợi vào được khách sạn Thiên Vân. Tìm được căn phòng số 101, không nghĩ ngợi nhiều, lập tức đưa tay gõ cửa.

“Cạch” một tiếng, cửa mở ra, trước mặt cô liền xuất hiện một người đàn ông.

“Cặn bã.” Tô Hiểu Lam tức giận mắng một tiếng, hất tất cả lọ muối mặn đã chuẩn bị tốt trước đó vào người anh ta.

Rạt…

Nhất thời, thời gian dường như ngừng lại…

Ngoại trừ tiếng thở của Tô Hiểu Lam, chính là tiếng động từng hạt muối trên người nào đó rơi xuống ào ào.

Người đàn ông hoàn toàn không kịp phản ứng, một đôi mắt chậm rãi mở ra, ánh mắt cực kì lạnh lẽo hướng về phía Tô Hiểu Lam.

Tô Hiểu Lam thấy vẻ mặt âm trầm của anh, trong lòng run lên một chút, nhưng vừa nghĩ tới sáng nay Tiểu Lạc chịu ủy khất mà khóc, lửa giận liền xông lên.

“Anh nhìn cái gì mà nhìn, tôi cho anh biết, hắt muối là quá lợi cho anh rồi, tên hỗn đản, tra nam, đê tiện, cặn bã, tôi cảnh cáo anh, nếu anh để cho tôi thấy Tiểu Lạc rơi nước mắt vì anh, lần sau tôi nhất định sẽ hắt axit sunfuric, để xem anh còn có mặt mũi mà ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt nữa hay không?”

Tiểu Lạc chạy đến nơi, vừa vặn thấy một màn này, đang định khuyên Tô Hiểu Lam thôi ầm ĩ, nhưng khi nhìn vào người đàn ông bị hắt muối kia, sắc mặt liền tái mét.

“Tiểu..Tiểu Lam, đừng nói nữa… đây …”

Tô Hiểu Lam tức giận đến mất lí trí, làm sao để ý đến Tiểu Lạc, tiếp tục hung tợn mắng: “Tôi nói cho anh biết, nếu anh không thích Tiểu Lạc, như vậy anh chia tay với cô ấy đi, nếu không phải, anh muốn dây dưa với cô ấy mà lại xằng bậy với người phụ nữ bên ngoài, tôi là người đầu tiên cho anh đẹp mặt, trước kia anh như thế nào không có liên quan đến tôi, nhưng anh đã hứa hẹn với Tiểu Lạc chỉ có một mình cô ấy, lại còn đi khách sạn với người phụ nữ khác làm chuyện xằng bậy, nếu còn có lần sau, tôi nhất định sẽ dùng pháo nổ rơi nhị đệ của anh, không tin, chúng ta đi xem, tra nam, khốn kiếp, phi…”

Nói xong, Tô Hiểu Lam cảm thấy tức giận giảm hơn phân nửa. Đối mặt với một tên cặn bã như thế này, cũng không cần giữ lại mặt mũi cho hắn. Hừ, bị chửi là đáng đời.

Quay người lại, thấy sắc mặt Tiểu Lạc tái mét như nhìn thấy quỷ, cô không khỏi lo lắng: “Tiểu Lạc, sao sắc mặt cậu kém như vậy, không khỏe ở đâu, nói với tớ, bây giờ chúng ta đi bệnh viện, hả?”

Tiểu Lạc sắp khóc đến nơi rồi, giọng nói cũng run rẩy: “Tiểu…Tiểu Lam, anh ta…anh ta…”

“Này, cậu đừng nói với tớ là cậu không nỡ làm anh ta tổn thương đấy nhé, Tiểu Lạc cậu bị ngu à, đến bây giờ cậu vẫn còn lưu luyến anh ta nữa hay sao?”

“Hic…Tiểu Lam, không phải…anh…anh ta căn bản không phải Trình Hạo…”

Vừa dứt lời, Tô Hiểu Lam cảm giác có một đạo sấm sét giữa trời quang đổ ập xuống oanh tạc cô.

Không phải Trình Hạo…

Người đàn ông vừa bị cô hắt nước muối, bị cô chửi là tên cặn bã, căn bản không phải Trình Hạo…

Xoay cái cổ cứng ngắc nhìn về phía người đàn ông đang đứng trước cửa phòng, Tô Hiểu Lam bây giờ mới nhìn rõ anh ta: có vẻ như vừa mới tắm xong, đầu tóc còn hơi ướt, nửa người để trần, chỉ quấn một cái khăn tắm màu trắng bên hông, từng giọt nước(muối) trong suốt lăn chầm chậm trên cơ bụng sáu múi săn chắc mãi chưa chịu chảy xuống bụng dưới…

Gặp cảnh khiến người ta muốn phun máu mũi thế này, Tô Hiểu Lam nhất định sẽ không biết xấu hổ mà nhào đến ăn đậu hũ của anh ta, nhưng đấy là nói trường hợp bình thường, còn bây giờ…

Nhìn đến vẻ mặt âm trầm và ánh mắt lạnh như băng của người đàn ông bắn tới, da đầu Tô Hiểu Lam run lên. Tuy hiện tại đang là mùa hè, nhưng cô vẫn cảm thấy được cơn gió lạnh lẽo thổi vù vù sau gáy mình, lạnh đến mức khiến cô run rẩy.

“Cô…”

“Tiên sinh, thật sự rất xin lỗi, là do tôi nhận nhầm người nên mới hắt muối vào anh, đây hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn, tôi thật sự không cố ý…A, bây giờ tôi có việc vô cùng quan trọng, phải đi trước, có duyên sẽ gặp lại!”

Không chờ anh ta nói hết câu, Tô Hiểu Lam nói thật nhanh rồi kéo theo Tiểu Lạc co giò chạy mất dạng.

Còn ở lại thêm một giây nào nữa, chắc chắn cô sẽ bị đóng băng mà chết.

Chạy xuống đến đại sảnh khách sạn, cô mới dừng lại thở dốc, lắp bắp hỏi Tiểu Lạc: “Này Tiểu Lạc, rõ ràng, rõ ràng cậu nói với tớ là tên Trình Hạo đó ở phòng 101 cơ mà, sao tự nhiên bây giờ lại biến thành người khác rồi?”

Vẻ mặt của Tiểu Lạc cũng không dễ nhìn chút nào: “Lúc đó thật sự là tớ tận tay đăng kí phòng cho bọn họ, còn nhớ vô cùng rõ, tớ cũng không hiểu sao lại như thế này?”

Cô không phải thuộc loại “não cá vàng”, mà trí nhớ vô cùng tốt, hơn nữa, phòng khách sạn bạn trai mình ở chung với tiểu tam, không nhớ rõ mới là lạ!

Tiểu Lạc càng nghĩ càng thấy vô lí, mới đi hỏi một đồng nghiệp: “Mẫn Mẫn, sáng nay có một vị khách tên Trình Hạo thuê phòng 101 đúng không?”

Vì là đồng nghiệp nên cô gái kia cũng thật thà trả lời: “Trình tiên sinh? À, người đó có thuê phòng 101, nhưng khoảng 30 phút sau lại rời đi, dặn là để lại phòng cho một người bạn. Ài tớ cũng không rõ nữa, cậu hỏi quản lí xem.”

Tô Hiểu Lam nghe đến đây, mặt xám như tro tàn, trong đầu chỉ hiện lên duy nhất ba chữ: xong – đời – rồi!

Cô cứ nghĩ chuyện cẩu huyết chỉ có trong tiểu thuyết mà thôi, nhưng không ngờ ngày hôm nay, chuyện cẩu huyết đến không thể cẩu huyết hơn lại ập lên đầu cô.

Lần đầu đi đánh ghen, thế nhưng lại nhầm người…

___________________

Mà Hạ Tịch Vũ cũng là lần đầu tiên bị người ta hắt muối như vậy.

À, còn bị chửi nữa.

Sáng nay, anh nhận được tin nhắn của một người anh em tốt, đại khái là: “Khách sạn Thiên Vân phòng 101, tôi đã chuẩn bị một món quà vô cùng vô cùng vô cùng lớn tặng cho cậu, cậu nhất định phải đến đó nha~. Nếu cậu từ chối, tôi liền tuyệt giao với cậu!”

Lúc đầu anh không cũng không để ý, nhưng người này cứ khoảng 2 phút lại làm phiền anh một lần, ý là “nếu cậu không đến, tôi nhất định không buông tha”.

Hạ Tịch Vũ có lòng tin, nếu anh không đến nơi hẹn, anh ta thật sự sẽ tuyệt giao với anh. Không muốn tình bạn hơn mười mấy năm bị cắt đứt vì lí do vớ vẩn này, anh mới bất đắc dĩ đến đây.

Không ngờ, “món quà lớn” mà anh ta nhắc tới, lại là một ả đàn bà.Đáng chết hơn là, ả đàn bà này lại dám nhào vào người anh, dùng cái móng heo dơ bẩn của ả sờ soạng khắp người anh.

Cố gắng nhịn xuống cảm giác kinh tởm cuộn lên từ dạ dày cùng với ý định bóp chết người, anh liền ném ra ả ta ngoài không chút thương tiếc.

Chết tiệt, mùi nước hoa quá nồng, quá ghê tởm.

Sau khi tắm xong n lần, Hạ Tịch Vũ nghe thấy tiếng gõ cửa, tưởng là người bạn “tốt” của mình ghé thăm, anh liền ra mở cửa.

Còn chưa kịp phản ứng, một lọ nước muối đều hắt lên người anh.

Lúc ấy, anh thật sự có xúc động muốn giết người. Cảm giác kinh tởm vừa cố gắng nhịn xuống lại cuộn lên lần nữa.

Người phụ nữ kia như là không biết sợ chết, tiếp tục mắng anh cặn bã, đê tiện,… Còn dám dọa dùng pháo nổ rơi nhị đệ của anh.

Mắng chửi anh một hồi, cuối cùng cô ta mới biết là nhầm người, để lại một câu “xin lỗi” rồi chạy mất.

Hắt nước muối lên người anh, hại anh phải tắm thêm n lần mới cảm thấy dễ chịu. Lại còn chửi anh té tát như vậy, chỉ cần một câu xin lỗi là xong?

Một loạt âm thanh vang lên từ khớp ngón tay của Hạ Tịch Vũ, thật muốn bão nổ.

Điện thoại bỗng reo lên. Hạ Tịch Vũ cười lạnh, gọi đúng lúc lắm.

“Tịch Vũ, cậu nhận được quà rồi chứ? Cảm giác thế nào, rất kích thích đúng không?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói vô cùng gợn đòn của bạn tốt – chính là kẻ đầu sỏ mọi chuyện hôm nay – Trình Hạo.

Hạ Tịch Vũ tựa hồ rít từ trong kẽ răng ra: “Tôi ném cô ta ra ngoài rồi.” Không những bị hắt muối mà còn bị chửi đến thậm tệ như thế, kích thích cái con khỉ!

Tất nhiên, anh cũng không thể kể ra sự việc đáng mất mặt này được.

Trình Hạo giống như biết trước sẽ như vậy, thở dài tiếc nuối: “Haiz, Tịch Vũ à Tịch Vũ, dù cậu không thích phụ nữ, cũng không cần phải phũ phàng như vậy chứ, tôi đã phải mất một đống tiền để mua cô ta về cho cậu đấy biết không? Còn nữa, từ trước đến giờ cậu vẫn chưa từng đụng vào người phụ nữ nào, tôi thật sự nghi ngờ giới tính…”

“Ông Trình hình như chưa biết cậu ở thành phố A thì phải.” Hạ Tịch Vũ nhàn nhạt hạ cho anh ta một đao, cắt đứt lời lải nhải của anh ta.

Quả nhiên, Trình Hạo nghe vậy lập tức cuống cuồng, nói năng lộn xộn: “Đừng đừng đừng đừng đừng, Hạ Tịch Vũ cậu bình tĩnh, có gì từ từ nói, không phải chỉ là phụ nữ thôi sao, lần sau tôi sẽ tặng cho cậu một em ngon hơn, ý lộn không phải không phải không phải, lần sau tôi tuyệt đối sẽ không tìm phụ nữ cho cậu nữa, á á á á á, là tuyệt đối không có lần sau. Tôi vất vả lắm mới trốn được đến đây, cậu đừng nói cho ba…”

Hạ Tịch Vũ tắt luôn di động, ngăn cản tiếng gào thét cầu xin từ đầu dây bên kia vọng tới.

Tất cả mọi việc hôm nay đều do anh ta mà ra, thù này không báo, không phải tác phong của Hạ Tịch Vũ.

Nhớ lại người phụ nữ sáng nay, ánh mắt anh u ám: “Người phụ nữ đáng chết, tốt nhất đừng để cho tôi gặp lại cô, nếu không…”

Cốc nước đang cầm trên tay “rắc” một cái, nứt một đường dài.

[text_hash] => 5be02c96
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.