Array
(
[text] =>
Thời gian như thoi đưa.
Hai tháng trôi qua thật nhanh chóng.
Kỳ thi tuyển sinh đại học đã đến.
Mặc kệ kết quả tốt hay xấu, ngay sau kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc là ngày mà tất cả năm ba được giải phóng.
Vô số người gào thét, hò hét hoan hô.
Vì ba năm nỗ lực, vì thanh xuân không tha, vì sự chia tay sắp tới này.
Ngày này cũng là thời gian nghỉ cho các khối lớp khác.
Becky đang làm ổ trong phòng xem vòng bạn bè.
Nàng cũng quen một số học sinh năm ba, vòng bạn bè bây giờ đều do họ chiếm hết.
Có người phàn nàn rằng đề lần này quá khó, có nói họ trực tiếp nằm ngang nói sẽ chiến đấu lại vào năm sau; có người ăn mừng giải phóng, đã bắt đầu bàn bạc về việc liên hoan.
Becky xem bình luận từng người bên dưới.
——Có khó không không biết, nhưng khí thế không thể thua.
—— Nằm ngang cũng tốt, nhưng đừng quá ham.
—— Liên hoan thêm một cái nha (làm toàn bộ năm ba)
Không biết có phải do trọng sinh trở lại tuổi này không mà cảm thấy trong người tràn ngập sức sống, nàng cảm giác cả tâm thái mình cũng trẻ ra rấy nhiều, cũng không thấy chán như trước.
Khi nàng còn đang hăng say hồi tưởng thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
“Irin đến rồi, ăn cơm chưa? Becky đang ở trong phòng.” Là giọng của mẹ Rawee.
Becky nhanh chóng đứng dậy, mở cửa ra, nhìn thoáng qua đã thấy cô gái đứng ở cửa, trang điểm rất tinh tế, ăn mặc thực đẹp nhưng cả người tràn đầy phiền muộn khó tả.
“Các con nói chuyện trước đi, ta đi cắt trái cây.” Mẹ Rawee cũng có thể nhìn ra tâm trạng của Irin không ổn lắm, nên để lại không gian cho hai đứa nhỏ.
Irin vừa vào phòng ngủ liền không chịu được nữa.
Ở trước mặt mẹ Rawee, cô còn có thể miễn cưỡng cười một cái, nhưng ở trước mặt Becky, cô ấy lại không kìm được.
“Ô ô ô, Becky, tớ thất tình!” Cô gái nhỏ ôm chặt nàng, khóc đến hỏng mất.
Hôm nay, cô trang điểm đẹp nhất, mặc bộ váy yêu thích nhất đến tỏ tình với Noey.
Kết quả là trong dự đoán.
Noey từ chối.
Irin vẫn còn nhớ rõ nét mặt của nữ sinh khi từ chối cô ấy
Dịu dàng như vậy, lại tuyệt tình như vậy.
“Cô ấy… Cô ấy còn nói tớ còn nhỏ, không biết thích là gì, còn nói thích và ỷ lại trộn lẫn… Nhưng chính mình chẳng lẽ còn không biết là thích hay không sao!”
Irin khóc không thành tiếng, tay ôm chặt Becky, trông cô như một đứa trẻ bị ủy khuất, muốn tìm nơi nương tựa.
“Đồ khốn kiếp, tên khốn kiếp! Từ chối thì cứ từ chối, lấy cớ tệ như vậy làm gì! Cớ tệ hại! Ô ô ô ô ô…”
Nàng xoa đầu Irin như con cún con, rồi dịu dàng dỗ dành: “Ừ ừ ừ, cô ấy đúng là tên khốn, căn bản cô ấy không xứng với Irin, về sau không cần để ý cô ấy.”
Lớp trang điểm trên mặt Irin đã nhòe hết, thút tha thút thít.
Có thể thấy được tiểu cô nương rất thương tâm.
Không quan tâm đến quần áo bị cọ bẩn, Becky kiên nhẫn ôn nhu vỗ nhẹ vào lưng cô gái, giống như an ủi một đứa trẻ bị thương.
Nàng không nói thêm lời an ủi nào, chỉ để Irin trút hết cảm xúc trong lòng.
Khóc đi, khóc ra thì tốt rồi.
Một lúc sau, Irin khóc đủ rồi, hai mắt sưng tấy, mũi đỏ bừng, ngơ ngác nhìn nàng.
“Becky, cậu nói có phải tớ rất kém không?” Cô ấy cười khổ: “Nhìn xem, mỗi bạn gái cô ấy hẹn hò đều là người ưu tú nhất. Ngay cả những người theo đuổi cô ấy cũng không kém chút nào.”
“Chỉ có tớ là không xinh lắm, dáng người cũng không đẹp, thành tích cũng không phải là đỉnh nhất. Ham chơi ham ăn, tính tình tùy tiện, nhìn chẳng giống con gái chút nào.”
Irin nói xong, mũi chua xót, lại có loại xúc động muốn khóc.
“Như vậy đúng không, cũng khó trách…”
“Vậy thì thế nào?”
Trước khi cô ấy nói xong lời tự trách, Becky đã đánh gãy nó.
Irin sửng sốt một chút, cô ấy nhìn người luôn dịu dàng tốt bụng không nở nụ cười, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Cứ là chính mình thì tốt rồi.” Becky nắm lấy tay Irin đã thấm lạnh, nghiêm túc nói.
“Không hoàn mỹ cũng không quan hệ, cùng người khác không giống nhau cũng không quan hệ. Cậu chính là Irin Malaiwong độc nhất vô nhị.”
“Mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, tớ vĩnh viễn đều đứng về phía cậu.”
Giống như kiếp trước, từ đầu đến cuối Irin đều đứng bên phía nàng, kiếp này nàng sẽ là hậu thuẫn kiên cố nhất của Irin.
“Bec…” Cái miệng nhỏ nhắn của Irin bẹp một cái, nước mắt lại không ngừng rơi xuống.
Nhưng lần này, không phải vì tình yêu không thành, mà là vì cảm động.
Cô nghĩ, điều đúng đắn nhất mình làm trong đời là làm bạn với Becky.
Cuối cùng, Irin trực tiếp ngủ trên giường Becky.
Cô quá mệt mỏi, cũng chưa tẩy trang, vẫn là nàng lấy khăn ướt lau mặt cho cô ấy.
Nhìn cô gái khi ngủ còn thỉnh thoảng khịt mũi một cái, Becky thở dài trong lòng.
Có thể thấy được Irin đối với Noey vẫn chưa chết tâm.
Ở kiếp trước hai người không hề giao thoa, cũng không biết đời này như thế nào lại liên lụy nhau.
***
Becky lo lắng trạng thái của Irin, nên lúc nói chuyện phiếm với Freen liền nói việc này.
Sau đó, Freen nhân cơ hội hỏi Noey xem cô đang nghĩ gì.
Cô không quan tâm lắm đến mấy sự tích phong lưu của Noey. Nên cô không biết Noey như thế nào lại dính đến bạn thân của Becky.
Nhưng vô luận như thế nào, nếu để Becky lo lắng, vậy không được.
Noey vừa chơi xong một ván bi-a, mới dựa vào ghế sô pha thì nghe thấy lời nói của Freen.
Cô nhấp một ngụm rượu vang, nhìn Freen nhướng mày: “Hèn gì, liền nói, hiện tại yêu học tập yêu đến không thể kiềm chế được, Mặc kệ thế nào gọi cũng không ra, thế mà hôm nay gọi ra lại sảng khoái đáp ứng thế. Hóa ra là đợi hỏi cái này đây.”
Mặt Freen bình tĩnh: “Đừng đổi chủ đề.”
“Còn có thể nghĩ thế nào, đương nhiên là không muốn từ bỏ mảnh rừng rậm rạp.” Noey điều chỉnh tư thế ngồi, ngữ khí vẫn một dạng bất cẩn.
“Thật hay giả.” Freen lộ vẻ ghét bỏ.
Noey tức giận bật cười: “Cậu còn không biết xấu hổ nói ra, chính chuyện cậu còn chưa rõ ràng đâu.”
“Tớ và Becky đã ước định, cùng nhau nỗ lực thi vào cùng một thành phố.” Vừa nói đến đây, Freen toàn thân tràn đầy tinh thần, hận không thể về nhà học bài.
“A, không rối rắm? Suy nghĩ cẩn thận?”
Freen cười: “Có người cực khổ đến yêu, tại sao lại không dũng cảm một lần.”
Khi cô ấy nói điều này, đôi mắt sáng lên, tràn ngập sức sống và hy vọng,
Noey chưa bao giờ nhìn thấy một Freen như vậy.
Cô im lặng vài giây rồi bật cười: “Khá tốt.”
Chỉ là cô còn chưa tới mức đó.
***
Không bao lâu nữa, Becky và Freen cũng chính thức bước vào năm ba cấp 3.
Trong lớp, Noi lão sư bởi vì lời nói kia của Becky còn đặc biệt chú ý đến hai người bọn họ một khoảng thời gian.
Kết quả hai người ngồi cùng nhau, chẳng những không ảnh hưởng đến điểm số vì chuyện yêu đương, mà một người so một người còn nghiêm túc nghe giảng trong lớp hơn.
Thành tích cả hai được cải thiện nhanh chóng, đặc biệt là Freen.
Mặc dù cô đã lãng phí hai năm học, nhưng không thể kìm nổi sự thông minh của mình. Chỉ một điểm liền hiểu, mức độ tiến bộ quá mức của cô hoàn toàn làm người ta kinh ngạc rớt cằm.
Không chỉ vậy, Freen còn tham gia các cuộc thi khác nhau và giành được hàng loạt giải thưởng, đặc biệt là cuộc thi vật lý cấp tỉnh, cô đã giành được giải nhất. Thuận lợi được đại học A ở Phuket cử đi học.
Chỉ trong vòng một năm, cô từ một bá vương ai nghe thấy tên cũng phải sợ trở thành một nữ thần vật lý mà ai cũng ngưỡng mộ.
Nếu ai đó nói Freen hai năm trước, cô sẽ yêu một cô gái trong tương lai, còn sẽ vì cô gái này làm việc chăm chỉ để trở nên xuất sắc.
Khi đó Freen nhất định sẽ không nói hai lời, trực tiếp đập một trận.
Nhưng lúc này, lòng cô ngập tràn sự biết ơn số phận mình.
Cảm ơn vận mệnh đã cho cô ấy gặp nàng.
Trong khi Freen ngày càng tiến bộ, Becky cũng rất nỗ lực để tỏa sáng trong lĩnh vực của riêng mình.
Trong lúc học, nàng không bỏ lại việc nhảy múa.
Tai nạn kiếp trước khiến nàng phải nói lời chia tay với nghiệp múa trong quãng đời còn lại, lần này nàng sẽ bù đắp lại tất cả những điều hối tiếc.
Với sự luyện tập chăm chỉ ngày này qua ngày khác, nàng đã tỏa sáng trong kỳ thi đánh giá phỏng vấn của Đại học Q.
Vào ngày này, những người phỏng vấn đều nhớ kỹ cái tên Becky Armstrong.
Theo cách riêng của họ, cả hai khuyến khích hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau trở thành người ưu tú hơn trong mắt họ.
Năm thứ hai thi đại học, hai người thuận lợi đến Phuket, hai trường học cách nhau rất gần.
Vào ngày có giấy báo nhập học, cả hai đã chính thức ở bên nhau.
Cùng năm, Irin cũng đuổi theo Noey đến một thành phố khác.
Cô ấy bướng bỉnh cứng đầu như Becky, thậm chí còn làm trái ý muốn của mẹ Malaiwong.
Becky khuyên bảo không thành, vì vậy nàng chỉ có thể âm thầm chúc phúc cho cô ấy.
Ở Đại học Q, Becky nổi tiếng với ngoại hình và tính cách của mình, nên rất được hoan nghênh, người theo đuổi không đếm xuể. Vì chuyện này mà Freen ăn rất nhiều dấm, vẫn là nàng phải mất một lúc lâu mới dỗ được cô.
Kể từ đó, chỉ cần Freen rảnh sẽ chạy đến đại học Q, với mỹ danh tuyên bố chủ quyền.
Chỉ cần có người muốn bắt chuyện với Becky, Freen liền trầm mặt: “Làm gì, đây là bạn gái tôi!”
Khi đám người xám xịt bỏ đi rồi, Becky mới buồn cười nhéo mặt Freen: “Người ta còn chưa làm gì, chị cần gì phải vậy?”
“Ánh mắt của hắn ta rất không đúng! Em cư nhiên vì người ngoài mà mắng chị!” Freen ủy khuất nói.
“Em có chỗ nào là mắng chị, đây không phải là đang nói chuyện tốt với chị sao?”
Freen ngang ngược vô lý: “Chính là em!”
“Được, được rồi, là em sai. Chị đừng nóng giận.” Nàng cười dỗ dành.
Không còn cách nào, chính mình sủng, chỉ có thể chịu đựng thôi.
Hôm nay Becky tan học không thấy Freen đâu.
Theo như trước đây, lúc này Freen đáng lẽ đã phải đến rồi.
Nàng lo lắng không biết đã xảy ra chuyện gì, vội vàng chạy đến đại học A. Nhưng đến cổng trường thì thấy Freen và một người phụ nữ đang dây dưa, nhìn dáng vẻ rất không kiên nhẫn.
Chờ nàng đến gần, mới phát hiện người phụ nữ đó là Danie.
“BecBec, sao em lại đến đây.” Freen nhìn liếc qua đã thấy nàng, liền vội vàng bước tới.
Người phụ nữ đứng một bên, thân thể vừa động, nhưng không dám tiến lên ngăn cản.
Bà đã lâu không gặp Freen, đối phương trở nên hoàn toàn xa lạ với bà ấy. Đó đã không còn là đứa trẻ mà bà ấy có thể điều khiển theo ý muốn.
“Bà ấy đến gặp chị có việc gì à?” Becky liếc nhìn người phụ nữ kia rồi hỏi.
“Bà ấy muốn tôi nghỉ hè trở về một chuyến, gặp Fuzuran Chankimha.” Freen cười lạnh.
Kể từ khi được đại học A cử đi học, Fuzuran dường như biến thành một người cha tốt, thỉnh thoảng đến trường học hỏi thăm một trận. Sau này, có lẽ thấy thái độ cô khó thay đổi nên từ bỏ không quan tâm đến cô nữa, trừ tiền sinh hoạt vẫn chuyển đều.
Mà sau khi đến Phuket, cô đã cắt đứt mọi liên lạc với Danie và Fuzuran, chỉ để lại Ford.
Cô cũng bắt đầu xây dựng sự nghiệp kiếm tiền, chậm rãi đem tiền Fuzuran cho thông qua Ford trả về.
Cô chỉ muốn nói với họ rằng cô tự mình làm cũng có thể sống tốt.
Chỉ là không biết Danie đột nhiên điên cái gì, chạy tới Phuket tìm cô, thật đúng lúc lại nhìn thấy cô.
Kể từ khi Danie được chẩn đoán mắc chứng rối loạn lưỡng cực, cô đã cố gắng hết sức để tránh tranh cãi với bà ấy, chỉ coi bà ấy như người vô hình.
“Để em tâm sự với bà ấy được không?” Nàng nhẹ nhàng nói.
Mặc dù cô rất không đồng ý, nhưng cô không thể lay chuyển được nàng, vì vậy cô đành phải đồng ý.
Cô đứng một bên, nhìn hai người họ đang trò chuyện trong góc, vẻ mặt của Danie chốc lát trở nên cáu kỉnh, chốc lại buồn bã.
Nhìn đến tâm cô đau. Cô nghĩ, một khi Danie phát điên, cô sẽ lập tức ra tay bảo vệ nàng.
Cuối cùng, sau khi chờ đợi mãi vẫn không thấy Danie có biểu hiện gì khác thường, thay vào đó, bà ấy bước đến trước mặt cô với vẻ mặt phức tạp, trầm giọng nói “Thực xin lỗi” rồi quay người rời đi.
Freen: “???”
“Em đã nói gì với bà ấy?”
“Bí mật.” Nàng cười nghịch ngợm.
“Này, em cho rằng chị hiếm lạ muốn biết?”
Becky mím môi cười, nắm tay Freen, mười ngón tay đan vào nhau.
“Em nói với bà ấy, em hy vọng bà ấy có thể tham gia hôn lễ của chúng ta.”
Tai Freen đột nhiên đỏ lên.
Mấy chữ phía trước cô không nghe rõ, chỉ nghe rõ hai từ cuối cùng là “Hôn lễ”.
“Này… mới bao lâu a, đã nghĩ đến kết hôn.” Cô lắp bắp kinh hãi, nội tâm hoảng loạn không cần nói cũng biết.
Một lúc sau, cô lại nói: “Hôn lễ nên tổ chức ở Bangkok, rốt cuộc người nhà và bạn bè của em đều ở đó…”
Becky bật cười, nàng chỉ đơn giản kiễng gót chân, chặn cái miệng người nào đó đang lải nhải.
Trời xanh mây trắng nắng vàng.
Môi của Sarocha vẫn ngọt ngào như ngày nào.
[Hoàn chính văn]
***
[text_hash] => dce235a6
)