[Edit] Nữ A Xuyên Đến Địa Cầu – C37 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Nữ A Xuyên Đến Địa Cầu - C37

Array
(
[text] =>

Đoạn ghi âm ngắn: “Doanh Doanh, trước đây nói qua việc chuyển nhượng căn nhà cho anh trai? Con suy nghĩ xong chưa? Dù sao, khi con kết hôn, cho người khác họ chiếm tiện nghi căn nhà này, còn không bằng cho anh trai, anh trai con là con trai duy nhất nhà chúng ta…”
Người qua đường A nói: “Trời ơi, đây không phải là giọng nói của bà già này sao? này cũng quá bất lợi. Bà còn yêu cầu con gái mình giao nhà riêng cho con trai mình, lấy chồng không phải vẫn là con gái bà sao? Nếu lấy chồng, không thể sống trong ngôi nhà mà mình đã dốc sức rất vất vả mới có được sao?

Người qua đường B nói: “Đúng vậy, đúng vậy, tâm đều hướng về Thái Bình Dương.”

Đoạn ghi âm ngắn: “Em gái, khoảng thời gian trước anh không biết tại sao, vận may kém như vậy, thua 50.000 nhân dân tệ, người ta gọi điện đòi nợ, nếu anh không trả tiền trong vòng một tuần, sẽ bị chặt đứt một bàn tay, em giúp anh lần cuối đi, chỉ lần cuối cùng thôi, trả nợ xong lần này, anh sẽ không bao giờ đánh bạc nữa… Thật sự, sẽ không lừa em đâu… em tin anh một lần nữa thôi… Lần này thực sự là lần cuối cùng…”

Bác gái qua đường nói: “Ồ, người đàn ông này còn đánh bạc. Đây không phải là cờ bạc. Đây là một cái hố không đáy. Hết lần này đến lần khác. Xét theo giọng điệu của anh ta, không biết cô gái này đã trả cho anh ta bao nhiêu lần rồi.”

Người anh em qua đường nói: “Đúng, đúng, gia đình này toàn là quỷ hút máu, tội nghiệp cô gái, bị họ hút bao nhiêu máu rồi…”

Mấy người qua đường nói: “Nhìn đi nhìn đi, năm nay đã chuyển khoản rất nhiều lần, số tiền mỗi lần đều không nhỏ, tổng một năm có bao nhiêu tiền? Hai đứa con trai và một đứa con gái của tôi cũng chưa chuyển nhiều như vậy, bọn họ còn ở nông thôn, mức chi tiêu cũng thấp. Số tiền này làm sao bọn họ có thể tiêu hết được…”

Một số người qua đường đi về phía ba người, nói: “Phiền ông và cậu, cho chúng tôi mượn chứng minh thư để xem tên có đúng không.”

“Không, không, không phải chúng tôi. Nó chưa bao giờ cho chúng tôi tiền”, hai cha con lắc đầu.

Một người đàn ông to lớn bước tới, khoe cơ ngực của mình với họ, “Vậy thì lấy chứng minh nhân dân ra nhìn một cái. Nếu cô ta vu oan cho mấy người, tất cả chúng tôi sẽ giúp mấy người dạy cho cô ta một bài học.”

“Ừ, ừ” mọi người gật đầu.

Nhìn cách hai người này che túi mình, sao có thể không biết?

Giờ đây không còn ai đứng về phía bọn họ nữa.

Nhìn thấy kế hoạch của mình thất bại trước mắt, bọn họ chỉ biết dùng sự thương hại để lấy lòng thương cảm.

“Doanh Doanh, chúng ta biết mình sai rồi, bây giờ anh trai con đã phá hỏng hết mọi thứ trong nhà. Chúng ta mượn tiền họ hàng để chi trả cho chuyến đi, thậm chí còn không có tiền đi đường về. Ít nhất con cũng quan tâm đến việc chúng ta sinh ra con, nuôi dưỡng con, tạm thời cho chúng ta vào một lúc, nếu con không đưa chúng ta vào, ba chúng ta sẽ chết đói trên đường phố. “Mẹ Trương ngay lập tức thay đổi chiến lược.

“Đúng, đúng, Doanh Doanh, tạm thời cho chúng ta vào, chờ anh đi làm vài ngày, kiếm tiền đi lại, chúng ta sẽ quay về, không gây phiền phức cho em nữa. Nhìn xem, mắt mẹ bây giờ khóc sưng rồi, sức khỏe của bố cũng không tốt, anh thì không sao, một đêm ở bên ngoài là được, nhưng bố mẹ thì phải làm sao? ” Trương Phú Quý ứng tiếp.

Trương Hữu Thành ngồi xuống đất, ôm lấy eo hắn, “Ôi, đứng một lát cái eo già nua của ta đã mỏi, ta phải làm sao đây? Eo của ta…”

Nhìn bộ dạng đáng thương của gia đình ba người này, nhiều người cảm thấy trắc ẩn, kẻ đáng giận cũng phải thương xót, dù có sai lầm đến đâu thì bọn họ vẫn là cha mẹ của cô gái này. Làm con gái, cũng không thể để bọn họ lưu lạc đầu đường phải không?

Liền có, một số người mềm lòng đã đến thuyết phục Trương Doanh cho bọn họ ở lại trước, sau đó mới cho bọn họ trở về sau khi anh trai nàng đã kiếm đủ lộ phí.

Lúc này, Trương Doanh lại phát một đoạn ghi âm khác.

Giọng nói của Trương Hữu Thành vang lên: “Cha nói cho con biết, thứ nghịch nữ, hiện tại chúng ta đang sống cùng nhau trong căn nhà này. Nếu con không chuyển quyền sở hữu căn nhà cho cha mẹ con, chúng ta sẽ đổi chìa khóa nhà, không cho con vào, xem con sống chỗ nào, chẳng lẽ con tìm người đến đây lôi chúng ta ra ngoài…”
“Có nghe thấy không? Nếu để bọn họ dọn vào, bọn họ có thể đổi chìa khóa, không cho tôi vào, chiếm nhà của tôi. Lúc đó mấy người muốn tôi sống ở đâu? Đặc biệt là bây giờ bọn họ đang vu khống tôi rất rõ ràng, muốn tôi thân bại danh liệt, hoàn toàn xé rách mặt tôi, đến lúc đó tôi hai bàn tay trắng, người ăn ngủ đầu đường chính là tôi.
Làm sao tôi, một người phụ nữ yếu đuối, có thể địch lại ba người họ? Làm sao họ có thể làm vậy mà không nghĩ đến chút thân tình nào với tôi, không coi tôi là con gái hay em gái của họ? hiện tại bọn họ yếu thế có thể giữ lời sao…”

Trương Doanh cũng khóc đến đáng thương, thân thể không khỏi run rẩy, nữ trợ lý phía sau mắt nhanh tay lẹ tiến lên đỡ nàng.

Người phụ nữ yếu đuối đáng thương tiếp tục khóc: “Khi tôi còn học đại học, họ chẳng quan tâm đến tôi sống chết thế nào. Tôi kiếm sống bằng cách làm việc bán thời gian. Anh trai thường xuyên xin tiền tôi. Tôi phải làm nhiều công việc khiến cơ thể phải làm việc quá sức, đến nay vẫn còn để lại một số di chứng.”

Nghĩ lại thì cũng có lý. Mấy người này chính là con sói mắt trắng. Nếu cho họ đi vào thì có thể sẽ trở thành câu chuyện về người nông dân và con rắn. Mọi người cũng không hề thuyết phục nàng. Đúng như dự đoán, người đáng thương cũng có chỗ đáng giận.

[text_hash] => 97b9de52
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.