[Edit] Nữ A Xuyên Đến Địa Cầu – C36 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Nữ A Xuyên Đến Địa Cầu - C36

Array
(
[text] =>

Đến nỗi, bố mẹ ở trong điện thoại la mắng, khóc lóc kể lể, mắng mỏ nàng là con gái bất hiếu, nhẫn tâm, thiên lôi đánh, đã không còn gây ra nhiều dao động trong lòng nàng nữa.

Đặc biệt là sau khi nhìn thấy bố mẹ trong video không coi nàng như con gái của họ, cha và anh trai đối xử với nàng như tiện nhân, thuần túy coi nàng như cây rung tiền, nàng không còn khao khát tình yêu của bọn họ dành cho mình nữa.

Tất nhiên, dựa trên hiểu biết của nàng đối với cha mẹ mình, họ sẽ không bao giờ bỏ qua, chắc chắn sẽ đến gây rắc rối.

Về vấn đề này, nàng đã nghĩ ra biện pháp đối phó.

Vài ngày sau, trước cổng khu dân cư nơi Trương Doanh ở, một cặp ông bà tuổi ngoài sáu mươi và một thanh niên khoảng bốn mươi tuổi đang gây sự với một nhóm bảo vệ và người gác cửa.

Đương nhiên, bảo vệ và người gác cửa không dám cho người vào vì đã nhận được lệnh của hộ gia đình.

Ba người ầm ĩ hồi lâu, thấy không vào được, cuối cùng bà cụ ngồi trước cửa khóc lớn, vừa khóc vừa mắng con gái bất hiếu, bỏ rơi cha mẹ già ở quê nhà nông thôn.

Trong nhà không có gì ăn, cuộc sống ngày càng khó khăn, con trai đã 36 tuổi vẫn chưa lấy được vợ, đi theo vợ chồng già cuộc đời khốn khổ, con gái mà bọn họ vất vả nuôi nấng từ nhỏ bất hiếu, kiếm tiền ở thành phố lớn, mua nhà nhưng ở đây một mình hưởng thụ, không gửi một xu về nhà, cũng không muốn mang bọn họ lên đây ở cùng!

Bọn họ cho nàng cơm ăn, quần áo, làm việc chăm chỉ để nuôi nàng học đại học, ngay cả anh trai nàng cũng phải nghỉ học, đi làm kiếm tiền, chỉ để nàng yên tâm đi học đại học, thế cho nên đến nay chưa lấy vợ, kết quả nàng thành đạt, lại không hề quan tâm đến bố mẹ ở quê và anh trai đã trả giá cho nàng như vậy!

Bà cụ khóc lóc kể lể ở đó, ông già và con trai cũng diễn theo, ba người tố cáo cô con gái bất hiếu, không có lương tâm.

Bọn họ rõ ràng con gái (em gái) tốt nhất không nên mất mặt, đến lúc đó, dưới áp lực rất lớn của dư luận, người ngoài chỉ trỏ, nhất định sẽ thành thật đón bọn họ đi vào.

Cho nên, hiện tại bọn họ đang ra sức tạo đà cho mình, để nàng bị kết tội là con gái bất hiếu, khi đó nàng sẽ là bên vô lý.

Hiển nhiên, bọn họ khóc lóc kể lể cũng thành công, ngày càng có nhiều cô chú tụ tập xung quanh, bị cảm động trước câu chuyện đau buồn của bọn họ, nghe mà rơi nước mắt, đều giúp bọn họ mắng mỏ đứa con gái bất hiếu, muốn ở lại đây để giúp đỡ bọn họ khi đứa con gái bất hiếu quay về, mọi người sẽ giúp tìm lại công lý.

Khi giờ cao điểm đến gần, nhiều nhân viên văn phòng đã gia nhập quân đội để giúp bọn họ biểu tình.

Điều mà bọn họ không biết là khi bọn họ mới đến gây rối, một người gác cửa đã bí mật gọi điện cho Trương Doanh nói với nàng người mà nàng yêu cầu chú ý đã đến, yêu cầu nàng chuẩn bị.

Bên kia, Trương Doanh nhận được cuộc gọi, đã sắp xếp lại thông tin trên tay, yêu cầu một số trợ lý trở về với nàng sau giờ làm việc.

Một số ít người ngồi ở cổng tiểu khu đang than thở về tội ác của đứa con gái bất hiếu, đồng thời cũng chú ý động tĩnh xung quanh.

Ngay khi Trương Doanh xuất hiện, đôi mắt sắc bén của bọn họ lập tức nhìn thấy.

Mẹ Trương chỉ tay về hướng nàng xuất hiện, lại bắt đầu khóc: “Là nó, đứa con gái bất hiếu chết tiệt này, kiếp trước tôi đã làm điều ác gì mà lại sinh ra đồ tàn ác như vậy, tôi không muốn sống, tôi cảm thấy có lỗi với tổ tiên Trương gia, tôi không muốn sống nữa, tôi…”

Đúng lúc mọi người chuẩn bị bước tới chỉ trích Trương Doanh.

Một số trợ lý phía sau Trương Doanh mở túi trên tay, lấy ra chồng giấy, liên tục ném chúng về phía trước, hướng lên trên, về phía đám đông đang tụ tập.

“Đừng vội buộc tội tôi. Hãy nhặt những tờ giấy trên sàn lên xem xét. Đó đều là những ghi chép về việc tôi chuyển tiền cho bố mẹ và anh trai trong những năm qua, nhìn những tờ giấy này đi, xem bọn họ đã hút bao nhiêu máu của tôi trong những năm qua.

Đây chỉ là chuyển khoản có tên họ thôi, còn có bao nhiêu kênh chuyển khoản khác? Còn tiền mặt thì sao? Mấy người nghĩ dòng nước này sẽ có bao nhiêu?

Trên đó có tên những người được chuyển tiền, đều là Trương Hữu Thành, Trương Phú Quý, mấy người kêu bố và anh trai lấy CMND ra xem bọn họ có phải là tên này không…”

Người phụ nữ trên mặt đầy hoa lê đáy vũ, lớn tiếng kể lại cho bọn họ biết cha mẹ và anh trai đã áp bức mình đến nhường nào, âm thanh phi thường nức nở, như thể đang trút bỏ những tủi nhục mà nàng đã phải chịu đựng bao năm qua, thật đáng thương.

Nói xong, còn lấy điện thoại ra, phát đoạn video trên.

Đoạn ghi âm ngắn: “Con khốn này, nếu sớm biết chúng ta nên tàn nhẫn hơn một chút, miễn là chúng ta không buông tay, không thu số tiền ít ỏi đó, ngăn cản tên giáo viên nhảm nhí đó tài trợ cho nó đi học đại học, nếu nó không học nhiều năm như vậy thì sẽ không mắc phải những thói hư tật xấu này, ngoan ngoãn giống mấy người Lệ Hoa đi làm công sớm, kiếm nhiều tiền hơn cho anh trai mua nhà, mua xe, cưới vợ.”

“Ồ, đó không phải là giọng của ông già sao? Hóa ra bọn họ không những không cho con gái đi học mà còn ngăn cản giáo viên cấp vốn cho con đi học, nhận tiền xong mới cho phép con gái đi học!” một bà già tố cáo.

“Cũng không phải là, còn ác độc mắng con gái như vậy, muốn nàng bán mạng làm công cho anh trai hút máu, anh trai này cũng không phải là cái thứ gì tốt.” thanh âm kích động của ông cụ truyền đến.

[text_hash] => 045cda5a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.