[EDIT] [HUNHAN] Trở về năm cũ tìm lại ấm áp xưa – Chương 44 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[EDIT] [HUNHAN] Trở về năm cũ tìm lại ấm áp xưa - Chương 44

Array
(
[text] =>

” Anh cũng mong được lưu lại thời gian, xuyên qua những đám mây, bay qua ký ức của biển, để nhìn thấy tình yêu không hề thay đổi.”

Đến giờ ăn cơm, Lộc Hàm vẫn không tỉnh lại. Ông trời tôi ơi, dù sao vẫn không thể để anh ấy đói được. Nhưng mà lại không đành lòng đánh thức dậy.

Ngô Thế Huân phiền toái cào tóc, quên đi, chờ anh ấy tỉnh lại nói sau. Hết sức tự giác đến phòng bếp lấy jajjangmyun của mình, rất nhanh đã ăn xong.

Ngô Diệc Phàm hoài nghi nhìn, ” Lộc Hàm thực sự không được ăn?”

” Anh ấy đang ngủ. Đợi lát nữa anh ấy tỉnh em sẽ phụ trách bữa tối.” Ngô Thế Huân thản nhiên nói xong rồi quay về phòng.

Ngồi trên giường, vừa rồi còn không cảm thấy gì, hiện tại đột nhiên cảm giác xương sống và thắt đưng nhức mỏi. Đi ngủ vậy.

Theo thói quen tính ôm Lộc Hàm vào trong lồng ngực. Hai má Lộc Hàm đỏ bừng, lông mi vốn dĩ lại đặc biệt dài. Càng nhìn càng thấy đẹp. Ngủ thật sự rất kiên định, giống như một tiểu hài tử.

Nhẹ nhàng hôn lên trán, nhắm mắt lại ôm chặt Lộc Hàm.

” Hai người bọn họ sẽ không cãi nhau thật chứ …” Ngô Diệc Phàm liếm liếm khóe miệng.

” Hiện tại căn bản không có khả năng xảy ra chuyện như vậy.” Lấy tính cách của Lộc Hàm, tuy rằng luôn tự gọi mình là đàn ông tinh khiết. Chính xác thật sự cũng rất đàn ông, nhưng Ngô Thế Huân kia … Cư nhiên sẽ sẽ làm nũng với Ngô Thế Huân! Tuy rằng hiện tại mình và cậu ấy quen biết chưa lâu, nhưng mà thật sự tốt hơn ngoài dự tính về sau mình có thể chịu đựng bọn họ như vậy sao! Cảm giác cãi nhau thật sự không có khả năng xảy ra!

” Anh Lộc Hàm và Ngô Thế Huân quan hệ vẫn luôn tốt như vậy sao?” Hoàng Tử Thao nhỏ giọng hỏi Ngô Diệc Phàm.

” Kỳ thực Lộc Hàm, so với cậu mới đến đây có mấy tháng thôi.”

” Hả, tiếng Hàn của anh ấy cũng tốt quá đi!”

Vấn đề này làm sao mà tôi biết được! Lộc Hàm nói tiếng Hàn đặc biệt nhanh có lúc mình nghe còn không hiểu rõ lắm .. Có thể đem tiếng Hàn thành tiếng mẹ đẻ cũng chỉ có Lộc Hàm chứ không có ai khác. Ngô Diệc Phàm bất đắc dĩ đỡ trán.

Một ngày mới.

Lộc Hàm chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy chính là gương mặt phóng đại của Ngô Thế Huân.

Liếm liếm khóe miệng, cảm giác cổ họng khó chịu.

Muốn đi ngủ tiếp, lại giống như nhớ tới cái gì, mãnh liệt mở to hai mắt.

Nhìn thoáng qua thân thể của mình.

Trên mặt nhất thời nóng bừng. Gắt gao nhắm chặt hai mắt lại, đem chuyện ngày hôm qua tất cả nhớ lại.

Bất an vặn vẹo một chút, bên dưới và phần eo truyền đến đau nhức làm cho chính mình nhận biết chuyện hôm qua là sự thật.

Ngô Thế Huân mở to hai mắt, nhìn Lộc Hàm mang vẻ mặt nghẹn khuất nhìn chằm chằm mình.

” Đói bụng sao?”

Lộc Hàm gật gật đầu.

” Có khát không?”

Lộc Hàm lại gật gật đầu.

Ngô Thế Huân ngáp một cái, mơ hồ xảo loạn tóc. Đầu tiên mà đem cho Lộc Hàm một cốc nước.

Lộc Hàm cấm lấy cốc, chậm rãi uống. Một chút lại một chút, giống như động vật nhỏ.

Sau khi uống nước xong cảm thấy bản thân mình thực sự sống lại, ánh mắt chớp chớp nhìn Ngô Thế Huân.

Ngô Thế Huân nhíu mày nhìn. Mới sáng sớm, đàn ông tinh khiết như anh làm cái đấy thật sự rất mờ ám!

” Em ra ngoài mua đồ ăn cho anh.” Ngô Thế Huân sau khi rửa mặt xong liền ra khỏi cửa.

Lộc Hàm yên lặng khụ một tiếng. Cổ họng vẫn có chút khàn khàn.

Chậm rãi đứng lên, vặn vặn thắt lưng.

Đúng là, thắt lưng trước khi bị thương cũng không thấy đau như này… Đi vào phòng vệ sinh, rửa qua mặt rồi nhìn mình trong gương.

Dấu hôn trên cổ có thể thấy được rõ ràng, là bằng chứng của ngày điên cuồng hôm qua. Ngửi ngửi người, còn có mùi sữa thoang thoảng. Cau mày nhìn chằm chằm mình trong gương.

Lần đầu tiên của mình… đã mất ở năm 2010 như vậy?

Mình trong gương vẫn là bộ dáng năm đó, nhưng vì sau này lại trải qua quá nhiều chuyện nên cũng có vẻ có chút trưởng thành.

Liếm liếm môi. Trong đầu luôn có mấy ý tưởng kỳ quái lung tung, cảm giác lần đầu tiên của mình phải dành cho người đi cùng mình cả đời.

Không phải không tin Ngô Thế Huân. Nhiều hơn, là không tin bản thân mình.

Tương lai của hai ngườ, suy nghĩ vô số lần cũng không ra kết quả. Thân phận địa vị, quốc tịch giới tính, nói như thế nào đều không có điều gì ủng hộ hai người cùng một chỗ.

Nhưng chính như thế này, Lộc Hàm được trải qua một chút chuyện mới mẻ. Thích Ngô Thế Huân, mỗi một ngày đều có cảm giác mới mẻ. Thời gian ở chung quá dài, hiện tại càng có thể phát hiện ra nhiều mặt của thằng bé. Trước kia chưa từng thấy qua, hiện tại đã thấy được rồi. Tất cả cảm giác mới mẻ đều do Ngô Thế Huân đem tớ.

Chòm sao Bạch Dương trời sinh tính ưa mạo hiểm. Mình đi rồi Ngô Thế Huân trên INS bỏ theo dõi rất nhiều người, trở nên phổ biện rộng rãi với Huân Lộc fans. Nhưng lúc mình nhìn thấy, quá làm càn rồi. Khiến cho có quá nhiều người chú ý. Cùng là chòm sao Bạch Dương, Lộc Hàm cũng thích mạo hiểm. Nhưng người có thói quen mạo hiểm này lại đặt gia đình cha mẹ lên trên hết, đương nhiên phải băn khoăn về rất nhiều chuyện.

Chậm rãi đến cạnh giường, nằm thành dáng chữ đại. Nhưng vì đau quá nên lại đổi thành ngồi trên giường.

Ngô Thế Huân vừa vào, đã thấy Lộc Hàm hai mắt trống rỗng nhìn chằm chằm về phía trước. Như là đang tự hỏi cái gì đó, hoặc là đang ngẩn người.

Tất cả đồ mua về đều là cháo, đi chậm đến cạnh người Lộc Hàm.

” Mở miệng.”

Lộc Hàm nghe lời mở miệng ra.

” A, nóng quá!” Nhìn thoáng qua Ngô Thế Huân đang ngồi bên cạnh, ” Em #@$@#& tới.”

” Anh trước đem cháo nuốt xuống đã rồi nói.” Có chút bất đắc dĩ lại có chút đau lòng.

Lộc Hàm nước mắt đảo quanh, ” Em vào lúc nào vậy.”

Ngô Thế Huân luồn vào tóc Lộc Hàm, ” Đừng nghĩ nhiều quá. Tương lai để say này tính, nghĩ nhiều quá sẽ lại càng cảm thấy mờ mịt.”

Lộc Hàm bị nhìn thấu tâm tư, hơi hơi di chuyển.

” Đói bụng rồi, em đi mua cháo, tạm thời ăn cái này đã. Muốn em bón cho anh không?” Ngô Thế Huân cười cười.

” Anh từ chối.” Lộc Hàm tóm lấy, tự ăn.

Ngô Thế Huân vừa lòng nhìn người trước mặt, ” Cái kia … Lộc Hàm.”

Lộc Hàm ngẩng đầu nhìn Ngô Thế Huân.

” Trên người anh có chỗ nào đau quá không.”

” Em nói xem.”

Nhất định là rât đau. Nghĩ đến liền cảm thấy áy náy.

Vừa thấy bộ dáng của Ngô Thế Huân, giống như đứa nhỏ làm sai chuyện gì. Lộc Hàm không kìm được mềm lòng.

Hình thức ở chung của hai người vẫn luôn giống như này, phải đem đối phương chiều chuộng lên trời mới cảm thấy thỏa mãn. Lộc Hàm chỉ làm nũng với Ngô Thế Huân, Ngô Thế Huân chỉ dịu dàng với Lộc Hàm.

Cứ như vậy làm tổ trong phòng một ngày, kéo rèm, bọc chăn ngồi trên giường xem video trận bóng mới tải về. Tựa trên người Ngô Thế Huân, thích ý vô cùng.

Trương Nghệ Hung như vậy nhưng thật ra rất muốn nhìn thấy Lộc Hàm. Đã hai mươi bốn giờ không được gặp người đồng bào Trung Quốc đầy nguyên khí này, ăn cơm cũng không ra, thật sự rất lạ.

Xuất phát từ lễ phép, gõ cửa.

Lộc Hàm không muốn nói gì, nhìn thoáng qua Ngô Thế Huân.

” Vào đi, cửa không khóa.” Thản nhiên nói một câu.

” Tại sao lại tối như này.” Trừ bỏ ánh sáng ở màn hình chiếu ra không nhìn thấy gì nữa.

Hai người trên giường xem bóng rổ, Lộc Hàm còn quấn chăn tựa vào người Ngô Thế Huân.

Trương Nghệ Hưng biết điều đi ra ngoài đóng cửa lại. Trời ạ, đôi mắt vàng ngọc của mình!!!

Đi vào phòng mình, lại thấy Hoàng Tử Thao đang ngồi trên giường Ngô Diệc Phàm. Ngô Diệc Phàm thì đang ngồi một bên cầm sách tiếng Hàn, nói tiếng Hàn sau đó bắt đầu giải thích bằng tiếng Trung cho Hoàng Tử Thao.

Điệu bộ này, Ngô Phàm là đang dậy hắn tiếng Hàn

Hai người vẫn chưa phát hiện Trương Nghệ Hưng đã vào phòng, lại đi ra ngoài phòng khách, phát hiện Kim Tuấn Miên đang một mình ngồi xem TV.

” Mấy đứa khác đâu?” Trương Nghệ Hưng hỏi một câu

” Đám tiểu hài tử kia, nói là phải nghỉ ngơi, đều quay về phòng ngủ hết rồi.”

Trương Nghệ Hưng tiến đến ngồi cạnh Kim Tuấn Miên.

Người vĩ đại luôn hấp dẫn nhau. Vật họp theo loài, nhân lấy đàn phân*. Tính cách hai người kỳ thực rất giống nhau, điểm giống nhau lớn nhất, chính là có thể kiên trì. ( Nhân lấy đàn phân giống như là Người ắt theo nhóm )

Đây là đặc điểm chung của hai người, nhưng cũng hấp dẫn lần nhau.

Quốc tịch từ trước tới nay không phải trở ngại, mấu chốt, là phần tính cách luôn cố gắng kiên trì kia.

Ít nhất cố gắng sẽ không phá hủy một con người.

Cố gắng cố gắng lại cố gắng.

[text_hash] => d9dadb27
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.