Array
(
[text] =>
” Tình yêu chưa từng lưu lại, tôi mới phải dũng cảm.”
Ngô Thế Huân hôn hôn sườn mặt Lộc Hàm, cười cười. Bộ dáng lúc ngủ của Lộc Hàm kỳ thực giống như một đứa nhỏ không hề có phòng bị, càng như vậy, mới càng cảm thấy người như này phải dùng trái tim bảo vệ.
Ôm Lộc Hàm vào buồng vệ sinh, Lộc Hàm sợ bẩn, cho nên dù thế nào cũng muốn giúp anh ấy tắm rửa một chút.
Nhưng mà chung quy có cảm giác là lạ, vừa rồi vẫn không ngờ đã làm chuyện đó, hiện tại ngọn đèn chiếu xuống Lộc Hàm đang không có gì che người, lại nhìn dấu vết trên người của Lộc Hàm do mình lưu lại, Ngô Thế Huân cảm giác hai má mình nóng lên. Tóm lại là, mình vẫn là người đặc biệt dễ xấu hổ đi.
Lộc Hàm như vậy nhưng thật ra ngủ rất sâu, tùy ý để Ngô Thế Huân giúp mình tắm rửa cũng không có phản ứng gì. Sau khi tắm xong thì bọc Lộc Hàm nhẹ nhàng cẩn thận đặt lại trên giường, sau đó bản thân cũng muốn đi tắm một chút. Nhìn thoáng qua đồng hồ, sau giờ chiều. Mùa hè ban ngày khá dài, ánh nắng theo khe hở bức rèm chiếu vào, bởi vì vị trí vừa vặn có thể chiếu thẳng đến mặt Lộc hàm.
Ngô Thế Huân nhíu nhíu mày, đem bức rèm khép kín, sau đó mới đi vào nhà vệ sinh.
Vừa tắm vừa cau mày.
Mình vừa rồi là cùng Lộc Hàm … Cái gì gì đó đi.
Nhìn gương mặt của mình trong gương. Vô lý.
Một người bộ dáng mười sáu tuổi, còn giữ đầu nấm. Nhưng bên trong cuối cùng là người 21 tuổi, cũng nên trưởng thành rồi.
Nhưng mà sự việc này, không phải sẽ phải có trách nhiệm cả đời sao.
Khi nào thì trở nên dễ rối rắm giống Lộc Hàm. Cảm giác như phạm vào cái gì sai trái, nhưng mình đích xác không làm gì sai.
Sau khi tắm rửa xong nhẹ nhàng tiêu sái ra khỏi phòng. Ngô Thế Huân vốn là một người tràn đầy tinh lực, hiện tại cũng chưa muốn đi ngủ. Hơn nữa, mình còn phải làm bữa tối cho Lộc Hàm.
Đi ra phòng khách nhìn thấy một cảnh tượng hài hòa. Vài người tựa vào sô pha ngủ, Trương Nghệ Hưng vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm TV, cái phim thần tượng vớ vẩn vẫn tiếp tục chiếu. Ngô Diệc Phàm nhưng thật ra lại ở trong bếp đảo đi đảo lại.
Ngô Thế Huân híp híp mắt đi đến cạnh Ngô Diệc Phàm, ” Jajjangmyun?”
” Đúng.” Ngô Diệc Phàm nhìn thoáng qua Ngô Thế Huân,” Em rõ ràng ở KTX từ sáng mà gần tối đã tắm?”
” … ” Có thể mấy thói quen này, sau khi cùng Trương Nghệ Hưng một chỗ, Ngô Diệc Phàm tưởng tượng luôn thật phong phú.
” Em cũng muốn jajjangmyun.” Thản nhiên nói một câu, có lẽ cái này thực tế hơn. ” Em với Lộc Hàm mỗi người một phần,” tạm dừng một chút như là nhớ tới cái gì, ” Lộc Hàm sẽ không ăn đâu, nhưng vẫn cần hai phần.”
” Nha tiểu tử em, thiệt thòi Lộc Hàm quan tâm em như vậy, cãi nhau một cái ngay cả ăn cũng không cho cậu ấy?”
Vừa rồi mình nói gì? À đúng rồi, sức tưởng tượng phong phú.
Ngô Thế Huân cau mày, cái anh này từ đâu lại nhìn thấy mình với Lộc Hàm cãi nhau vậy.
Ngô Thế Huân không nói chuyện, cũng bắt đầu ở phòng bếp đi lại. Từ đầu Ngô Diệc Phàm còn tưởng tiểu tử này lương tâm lắm tới giúp mình nấu cơm, ai biết hai người hoàn toàn không ở cùng một thế giới.
Một người làm jajjangmyun cho một đám sói đói, một người nấu một nồi cháo nhỏ cho ai đó.
Trương Nghệ Hưng vặn lại thắt lưng, phim thần tượng hôm nay chiếu hết rồi. Lười biếng tiêu sái đi vào nhà bếp, ngoài ý muốn nhìn thấy Ngô Thế Huân.
” Hai người cùng nhau nấu cơm tối?”
” Lộc Hàm … bị bệnh, em nấu cháo cho anh ấy.” Nói dối tới nói dối đi, chung quy không thể nói ra chân tướng.
Trương Nghệ Hưng nhớ lúc Lộc Hàm quay về KTX thì bị ho. Không phải chứ, sức khỏe yếu như vậy. Nói bệnh liền bệnh.
Tiến đến cạnh Ngô Thế Huân, ” Cậu ấy về sau cơ thể cũng bị bệnh nhiều như vậy sao.”
Đây là cái dạng gì vậy … Cơ thể nhiều bệnh…
” Về sau anh ấy không phải cơ thể có nhiều bệnh anh có thể tự đến hỏi anh ấy mà, nhưng mà anh ấy nghe được bốn chữ cơ thể nhiều bệnh của anh chắc chắn sẽ đạp anh đấy anh Nghệ Hưng.” Cuối câu còn vỗ vỗ vai của Trương Nghệ Hưng.
Ngô Diệc Phàm hồ nghi nhìn hai người kề tai nói nhỏ, hắng hắng giọng nói, ” Hai người đang làm gì?”
” Nói chuyện bí mật. ” Ngô Thế Huân cười cười.
Đắc ý đem chuyện cần làm cho anh Nghệ Hưng, không thể cứ nhìn chằm chằm Lộc ca của mình được.
” Trương Nghệ Hưng em với thằng bé còn có bí mật?”
” Đúng vậy. Một bí mật rất lớn, ngay cả anh em cũng không thể nói ra.” Trương Nghệ Hưng hai tay chống nạnh một bộ anh làm sao có thể bắt nạt em.
” Thật sự không tính nói cho anh biết?”
” Xùy, anh làm bữa tối của anh đi!”
Ngô Thế Huân lấy nước, vừa uống vừa nhìn hai người kia đang cãi nhau. Lúc này thật sự sinh lực tỏa ra bốn phía a.
Chỉ tiếc ..
Chỉ tiếc sau khi debut bận rộn, mịt mù sau khi Ngô Diệc Phàm rời nhóm, đều trở thành ngăn trở cho hai người lúc đó.
Hoàng Tử Thao tựa hồ nghe thấy động tĩnh ở nhà bếp, cũng lọ mọ tới. Chiều tối tất đều ngủ trên sô pha.
Đầu tiên, mình vừa mới tới, không hiểu tiếng hàn, xem không hiểu phim hàn quốc.
Sau đó. Nơi này hoàn toàn là những người mà mình không quen, trừ bỏ mấy đồng bào Trung Quốc ở nước ngoài này, tên của những người khác mình còn không biết rõ ràng.
Cái này đối với mình mà nói cực kỳ tàn khốc.
Ngô Thế Huân nhìn thấy Hoàng Tử Thao, chào hỏi cũng không phải, không chào hỏi cũng không phải, cho dù hắn nghe hiểu rồi nhưng ngữ điệu khẩu âm của hắn mình cũng không thể lý giải được.
Trở ngại ngôn ngữ kiên định chặn ở giữa. Trong lòng thở dài một hơi, cậu vẫn nên đi tìm Phàm ca với anh Nghệ Hưng thôi.
Lại trở về phòng của mình, nhẹ nhàng đóng của lại, tiêu sái đến cạnh giường, tiến vào trong chăn.
Sẽ không cần… phải ngủ nhiều chứ.
Chuyện hôm nay, thật ra chuyện hôm nay chính là sự kiện làm càn nhất mà từ nhỏ đến lớn đã làm.
Nhớ tới bài hát mà Lộc Hàm đã từng hát, ” Tình yêu chưa từng lưu lại, tôi mới phải dũng cảm.” cùng với mình hiện tại hoàn toàn phù hợp.
Ngô Thế Huân đem Lộc Hàm kéo vào ngực mình, tuy rằng không ngủ được, nhưng vẫn có thể cùng anh ấy.
Thật sự giống như một giấc mơ, vốn tưởng rằng về sau sẽ không bao giờ… gặp nhau nữa, lại xảy ra chuyện không có khả năng.
Quay lại quá khứ, sẽ không phải, thật là mơ chứ.
Đột nhiên nhớ lại mình hiện tại vừa với đến cạnh Lộc Hàm ngày nào đó, anh ấy nắm chặt cánh tay của mình, đại khái lúc ấy anh ấy cũng không tin chuyện này sẽ xảy ra đối với mình.
Ánh mắt mang theo ý cười, khóe miệng hơi giơ lên. Thật cũng tốt, mơ cũng tốt, quan trọng nhất là, anh vẫn ở cạnh em.
Lộc Hàm đang ở bên cạnh Ngô Thế Huân.
Thật hay giả, có liên quan gì, anh ở đây là được rồi.
Bên phòng bếp này của Trương Nghệ Hưng và Ngô Diệc Phàm thật ra đã bớt phóng túng rất nhiều bởi vì Hoàng Tử Thao.
Trương Nghệ Hưng vò tóc, vị đồng bào đến từ Trung Quốc này, có lẽ cũng giống như thời mình mình mới đến, ngôn ngữ không thông, khó có thể cùng người bên cạnh nói chuyện.
Không giống với Lộc Hàm, Lộc Hàm vừa tới đã có vốn tiếng Hàn rất tốt, nói được so với mình còn tốt hơn. Nhưng vị trước mắt này, lúc nói mình còn phải nghiêm túc nghe…
Nhìn hắn dính bên cạnh người Ngô Diệc Phàm không hiểu sao có chút khó chịu, tuy rằng quản lí nói Ngô Diệc Phàm phải chiếu cố hắn là chuyện có tình có lí.
Nhưng mà không biết vì cái gì, không hy vọng quan hệ của hai người này quá tốt, cho dù là tình cảm anh em.
Là ích kỉ rồi, Ngô Diệc Phàm đã ở cạnh mình ba năm, nếu về sau cùng với người khác có quan hệ tốt mà quên đi mình, nhất định sẽ, rất đau lòng .. rất đau lòng.
Nhìn Phác Xán Liệt và Ngô Diệc Phàm thân thiết là cảm giác này, nhìn Hoàng Tử Thao và Ngô Diệc Phàm thân thiết cũng là cảm giác này. Tuy rằng Hoàng Tử Thao mới tới, nhưng mà.. Có đôi khi hắn quá mức dính vào Ngô Phàm.
Ngô Phàm chói mắt như vậy. Bên người có nhiều người quay chung quanh cũng là bình thường, nhưng em ích kỷ mong rằng anh đối với em mà nói luôn là người quan trọng nhất.
Bởi vì trước khi gặp được mọi người, em chỉ có Ngô Phàm.
Hiện tại cũng như vậy.
Nhìn thấy hai người bên kia nói nói cười cười, Trương Nghệ Hưng lộ ra má lúm đồng tiền.
Cảm giác tin tưởng sao.
Tin tưởng.
Bởi vì Trương Nghệ Hưng là một người dự cảm đặc biệt đúng.
Nhưng mà Ngô Phàm a.
Cuối cùng em cảm giác.
Em vẫn không tìm được anh.
Anh sớm hay muộn sẽ bỏ Trương Nghệ Hưng mà thôi.
[text_hash] => c1d5e7d5
)