Array
(
[text] =>
” Trong nháy mắt ấy, tiếng tim đập cũng càng lớn dần, vẻ mặt đỏ bừng nhất định quá rõ ràng.”
Tiếp tục đem Lộc Hàm cả kinh không nhúc nhích tùy Ngô Thế Huân hôn, hôm nay bị Ngô Thế Huân đem đến vài kinh ngạc về sau phản xạ tròn cũng trở nên đặc biệt dài, sau khi hôn vài giây mới phản ứng lại.
Kháo?! Mình đây là bị Ngô Thế Huân hôn sao?!
Nhưng không hiểu sao lại tham luyến cái cảm giác này, trên tôn chỉ cảm thấy hẳn là anh phải hôn em mới đúng! Hành động đi …
Thật cẩn thận đáp lại nụ hôn của Ngô Thế Huân, như là có âm mưu đã lâu, lại cảm thấy được đây chỉ là một nụ hôn đơn thuần.
Trò đùa tâm lý quái đản, Ngô Thế Huân cắn môi Lộc Hàm, sau đó tách ra, dùng khăn mặt xoa nhẹ tóc Lộc Hàm.
” Ngô — cắn anh làm gì.” Bất mãn nhìn Ngô Thế Huân.
” Cảm thấy anh đáng yêu a.”
Nhìn thấy người kia đỏ mặt hai má, Lộc Hàm quả nhiên là một người đặc biệt dễ xấu hổ, ở trước mặt mình cũng không ngoại lệ.
” Tóc gần khô rồi, còn không muốn đi ngủ sao.” Ngô Thế Huân hỏi.
Hai người hiện tại đều ngồi khoanh chân trên giường, mặt đối mặt, Ngô Thế Huân dùng khăn mặt màu trắng lau khô tóc Lộc Hàm. Lộc Hàm một phen túm lại khăn mặt, sau đó nhìn chằm chằm tóc Ngô Thế Huân, ” Không khoa học a tóc của em sao lại làm nhanh như vậy.”
Ngô Thế Huân nhìn chằm chằm về tóc phía trên trán, ” Tóc em ngắn như vậy, của anh lại dài a.”
Lộc Hàm nhẹ nhàng xoa tóc mái bằng của Ngô Thế Huân, không tự chủ được bật cười, ” Không được rồi, anh tưởng tượng về sau khi debut mỗi lần em nhìn chằm chằm vào tóc mái rồi bị chụp lại sau đó biến thành mắt trợn tráng, ha ha ha ha ha ha ha ha ha …”
Ngô Thế Huân lấy tay tóm lấy cái tay đang xoa tóc mái của mình kia lại, nhìn thấy người đó cười cằm mở rộng bộ dáng chuẩn bị rớt xuống, có chút bất đắc dĩ lại có chút xúc động.
Lâu lẳm rồi, không nhìn thấy Lộc Hàm như này. Sau khi anh ấy rời khỏi đơn vị nhìn khuôn mặt trước khi trở lại màn ảnh của anh ấy, mang theo ý cười giống như trước, nhưng là mất tự nhiên, cảm thấy anh ấy cười tươi cũng không còn vui vẻ. Nụ cười hiện tại, nhưng nó lại là thật.
” Được rồi, đừng cười nữa, mau ngủ thôi.”
” Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha …”
Ngô Thế Huân bất đắc dĩ lắc đầu, tắt đèn.
Dừng lại kỳ nghỉ hè, Ngô Thế Huân lại khôi phục cuộc sống ba điểm một đường. KTX, trường học, công ty.
Cùng Kim Chung Nhân lười biếng đến trường học, tuy rằng về sớm nhưng cũng không đến muộn.
Ngày đầu tiên đến trường Kim Chung nhân thật ra rất hưng phấn, không có bộ dáng buồn ngủ bất tỉnh thường ngày. Có lẽ do lâu rồi chưa đến trường, ở công ty cũng phiền muộn. Một ngày hai người lên lớp xong sau đó lại về sớm, quay về KTX thay đồng phục rồi tới công ty.
” Ê Thế Huân, quan hệ của em với Lộc ca thật thần kỳ tốt nha.” Chung Nhân vừa đi vừa nói, ” Anh và em quen nhau lâu như thế còn không nhận được đãi ngộ như Lộc ca.”
” A?” Ngô THế Huân có chút khó hiểu, vẻ mặt mơ màng nhìn Kim Chung Nhân.
Kim Chung Nhân một tay khoác lên vai Ngô Thế Huân. ” Cảm giác em cùng Lộc ca, là lạ đó. Tiểu tử em có phải có chuyện gì gạt anh không.”
Ngô Thế Huân có chút chột dạ, biểu hiện ra rõ ràng như vậy sao?
” Không có à, anh Chung Nhân anh suy nghĩ nhiều quá rồi.”
Cảm giác nói không nên lời, là mình suy nghĩ nhiều quá hay sao.
Một giây trước còn đang lo lắng có phải mình suy nghĩ nhiều quá hay không, giây tiếp theo bước vào phòng tập thì nhìn thấy 180 độ đại chuyển biến của Ngô Thế Huân, ánh mắt cười chỉ còn lại một khẽ hở.
” Nha, Thế Huân hôm nay về sớm vậy.” Lộc Hàm cười nói.
” Nhớ anh a.” Ngô Thế Huân như trước vẻ mặt cười cười.
Kim Chung Nhân một bên tỏ vẻ mình thật đáng thuong, yên lặng chuyển địa điểm sang vị trí bên cạnh.
Nhất định không phải mình suy nghĩ nhiều!
Là mắt không mù đều có thể nhìn ra Ngô Thế Huân tiểu tử kia đối với anh Lộc Hàm và đối với những người khác thái độ hoàn toàn không giống nhau đó! Rõ ràng thời gian quen anh Lộc Hàm còn không lâu bằng thời gian chúng ta quen nhau, cái này không khoa học TUT.
Ngô Thế Huân và Lộc hiện đối diện đang không coi ai ra gì, mà đánh vỡ cục diện này là một người không ngờ đến.
Kim Mân Thạc vẻ mặt hoảng sợ chạy vào phòng tập trực tiếp không nhìn Ngô Thế Huân mà chui vào lồng ngực Lộc Hàm,” Trời ơi Lộc Hàm mấy người Trung Quốc các cậu thật là đáng sợ! Nghe nói có người mới tới trong đó tớ đã gặp được hắn, một người anm, không dúng, tớ cũng không biết hắn là nam hay nữ nữa! Một thằng con trai bộ dáng rất cao, cư nhiên gọi tớ là oppa …”
Lộc Hàm nhịn không được bật cười, tính toán đúng thời gian, thằng bé kia ít nhất cũng phải vào công ty rồi.
“Có phải người có hai cái bọng mắt đen nghiêm trọng?”
” Đúng vậy!! Tự nhiên gọi người ta là oppa … TTTTTTTTTT.”
Trong ấn tượng của Lộc Hàm bánh bao thật sự rất man, có lẽ đây là ít nhất một lần trải qua bị dọa chợ. Dù sao khi đi vào nhà ma vẻ mặt cậu ấy cũng rất bình tĩnh…
” Có lẽ cậu ta vừa tới không quen với tiếng Hàn nên có bị sai ngữ pháp … ” Dù sao thì oppa là cho mấy nữ sinh gọi.
Ngô Thế Huân cũng không nhịn được cười cười, sau đó lại nhìn Lộc Hàm, trong ánh mắt có nhiều kiên định hơn.
Nhìn thấy cái gọi là thực tập sinh Trung Quốc mới cũng là buổi tối, quả nhiên, cùng năm đó giống nhau, một chút cũng không thay đổi..
Lộc hàm dẫn đầu dùng tiếng Trung nói một câu, ” Xin chào. Anh là Lộc Hàm. Bắc Kinh Trung Quốc, năm chín mươi.”
Hoàng Tử Thao ngẩng đầu nhìn Lộc Hàm, rốt cuộc cũng nghe được tiếng mẹ đẻ rồi …
” Em là Hoàng Tử Thao, đến từ Thanh Đảo Sơn Đông, em năm chín ba!” Một bộ dáng tràn đầy khí thế.
Kim Mân Thạc như trước nhìn hắn cảm thấy sáng nay gặp nhau thật là khó tin, có lẽ là giống Lộc Hàm nói, không quen dùng tiếng Hàn đi.
Ngô Diệc Phàm còn lại bất đắc dĩ đỡ trán, quản lý nói mình chú ý một chút tới tực tập sinh mới tới người Trung Quốc này một chút, đây là Hàn Quốc, tiếng hàn của người này căn bản là 0 có được không! Nói vậy nên, đi đâu đều phải mang theo hắn sao. Ông trời của tôi ơi …
Nhìn thấy thiếu niên tràn đầy sinh khí trước mắt, Ngô Diệc Phàm xuất phát từ lễ phép cộng thêm yêu tổ quốc nên cười cười, nhưng nghĩ đến về sau lại cười không nổi, ngoài cười nhưng trong không cười bắt tay Hoàng Tử Thao.
Lộc Hàm nhìn nhóm người trước mắt, còn thiếu Bá Hiền và Chung Đại, tập hợp đủ mười hai người.
Nhưng mà, không biết mình sẽ khi nào thì bất ngờ trở về, cho nên, còn có thể nhìn mười hai người cùng một chỗ sao.
Ngô Thế Huân đem cằm đặt trên vai Lộc Hàm, ” Anh chúng ta đi ngủ đi mệt chết rồi.”
Cùng những người khác chào hỏi, sau đó kéo Ngô Thế Huân về phòng.
Hoàng Tử Thao nhìn bóng dáng hai người, dùng tiếng Trung than thở một câu, ” anh Lộc Hàm và Ngô Thế Huân tình cảm thật tốt nha.”
Ngô Diệc Phàm cùng Trương Nghệ Hưng nhìn nhau cười.
Rất nguy hiểm nga, ngay cả người vừa mới quen hai người mọi người đều có thể nhìn ra hai người có điểm không giống.
[text_hash] => ce8db125
)