Array
(
[text] =>
Ta rũ mắt, hô hấp càng bất ổn: “Ta muốn đọc như thế nào, ngươi… không biết sao?”
Ánh mắt nàng có chút sâu, cánh tay đang vòng lấy thân thể ta cũng càng chặt hơn, ôm lấy thân thể của ta đứng lên, liền muốn đi ra ngoài.
Ta biết nàng muốn đi nơi nào, chỉ ở trong ngực nàng, ôm nàng thật chặt.
Ngọc Dịch Thanh nhu hòa, nhưng men say tác dụng chậm lại kéo dài, ta ở trong phòng tắm tham uống, cảm giác say bắt đầu thiêu đốt ta, ngay cả gió lạnh bên ngoài đều không thể dập tắt nó.
Trong đầu mê man, lúc sau chỉ nhớ được Lạc Thần nhẹ nhàng nắm ngón tay của ta ngâm ở bên trong gợn nước. Nàng rửa rất tỉ mỉ, nó giống như một loại giày vò khác đối với ta, còn nàng thì ngược lại, một bên rửa, một bên mỉm cười liếc mắt nhìn ta.
Ta ngập ngừng nói:”… được rồi, để ta tự rửa.”
Lạc Thần nói: “Ghét bỏ ta làm chậm?”
“Không có.” Ngón tay ở trong nước cảm giác được nhiệt độ từ đầu ngón tay của nàng, đáy lòng run lên, miễn cưỡng nói.
“Ngươi say, ta sợ ngươi rửa cái tay cũng có thể ngủ.” Lạc Thần vẫn ý vị thâm trường mà nhìn ta: “Vẫn nên để làm thay đi.”
“……nói hươu nói vượn.” Ta bị lời khích của nàng làm cho tỉnh táo hơn một chút, ở dưới nước nắm lấy tay của nàng, không cho nàng tiếp tục cử động: “Nếu như ta rửa cái tay còn cần ngươi làm thay ta, vậy đợi chút nữa có phải ngươi còn muốn ‘đọc sách’ thay ta không?”
“Rất vui lòng.” Nàng mỉm cười.
Ta hơi cắn răng, đưa tay chặn ngang bế nàng lên, nàng không kịp chuẩn bị đã bị ta ôm, tay vẫn ướt dầm dề, chỉ có điều từ trước đến nay nàng luôn trầm tĩnh, lần này cũng chỉ là cúi đầu đối mặt với ta.
“……ta có thể ôm ngươi rất ổn.” Ta sợ nàng cho rằng ta say đến lợi hại, giọng nói mềm đi không ít, dỗ nàng.
“Ta biết” Nàng dán ở bên tai ta, nói khẽ: “Thanh Y, mang ta trở về phòng.”
Câu nói cuối cùng kia ôn nhu mềm mại, toàn thân ta đánh cái giật mình, men say cũng dâng lên, chỉ hận dưới chân không thể nhanh hơn một chút, nhưng lại lo lắng làm nàng ngã, đành phải cẩn thận từng chút một mà đi trở về, đặt nàng ở trên giường.
Nàng chỉ mặc một thân bạch y mỏng manh, giống như ánh trăng trong đêm, xinh đẹp tựa như mộng cảnh, ta chỉ sợ nàng bị bể nát, cẩn thận nhẹ nhàng nâng nàng lên, ôm vào trong ngực ta, càng nhích lại gần chiếc cổ của nàng hơn.
Trong tóc có hương khí quanh quẩn lui tới. Chiếc cổ thon dài của nàng hơi nghiêng nhẹ, cũng gần sát ta hơn, khẽ hỏi: “Tối nay ngươi ‘đọc sách’, có cần viết ‘bút ký’ không?”
“……tất nhiên.” Môi ta nóng lên, nhẹ nhàng đụng đụng phần cổ của nàng: “Ta cần nghiên cứu cẩn thận mỗi chữ mỗi câu, ghi chép lại, mới thuận lợi để ta ôn tập.”
Nàng cười nhẹ, lòng bàn tay dán tại trên lưng của ta.
Lưng ta cũng tê dại đi, nhưng trước hết vẫn cần phải chịu đựng, mới đầu nàng cũng chỉ lướt qua liền thôi.
“Vậy ngươi cần ghi chép lại nơi nào?” Nàng lại hỏi.
Ta có chút khống chế không nổi hô hấp của chính mình, cũng không biết có phải do men rượu thúc gục hay không, mặt đỏ tới mang tai nói ra câu nói mà xưa nay ta đều không dám: “Ngươi nguyện ý để ta ghi chép lại nơi nào, ta……đều muốn ghi chép, được không?”
“Ta không hề không muốn ngươi ghi chép lại.” Nàng nắm lấy tay của ta, dán lên trên tim nàng: “Tất cả đều có thể.”
Tay của ta run lên, có thể cảm giác được nhịp tim đang đập của nàng một cách rõ ràng.
Sau ngày hôm nay trở đi, nàng là thê tử của ta, cảm giác này chưa bao giờ mãnh liệt như vậy, từng chút một đụng vào cõi lòng của ta, ta chỉ hận không thể đem tất cả những thứ của ta cho nàng, bù đắp cho nàng đêm hoa chúc tối nay.
“Đã phải ghi chép, sao có thể không có bút mực.” Lạc Thần nắm tay của ta, lướt qua vạt áo, hướng vào bên trong: “Để ta giúp ngươi mài mực, được chứ?”
Dây cung trong đầu của ta ở trong nháy mắt căng đứt, bàn tay che phủ lên chỗ mềm mại của nàng.
Thế giới xung quanh như triền miên đảo loạn, thẳng đến khi ta tách ra khỏi nàng, nàng đè ép giọng nói, hỏi ta: “Bao nhiêu rồi?”
“Cái gì?” Toàn thân ta lấm thấm mồ hôi, có chút choáng váng.
Trong mắt nàng chứa đầy hơi nước ẩm ướt, nhưng lời nói ra lại mang theo bỡn cợt: “Không phải ngươi nói hôm nay muốn hôn ta ba trăm cái sao, đã hôn bao nhiêu cái, để ta còn tính số lượng còn lại.”
“Ta mới không đồng ý ba trăm cái của ngươi, buổi chiều ngươi chơi xấu ta.” Ta thở gấp nói: “Khiến ta không làm được chuẩn chỉnh.”
Trong mắt nàng có mấy phần ủy khuất: “Được thôi, là do ta tưởng thật.”
Aiz, cái đồ yêu tinh, sẽ luôn xài một chiêu này, hết lần này tới lần khác ta đều không thể nào chống đỡ được, chỉ đành phải nói: “… được, được, ta đồng ý, nhưng ta làm sao nhớ được đã hôn bao nhiêu cái.”
Lạc Thần nhàn nhạt nói: “Ta cũng không đếm rõ từng cái, coi như lúc trong phòng tắm năm mươi cái, mới vừa rồi ba mươi cái, hết thảy tám mươi cái.”
Ta sợ hãi: “Ta ở trong phòng tắm bị ngươi lăn qua lộn lại như thế, mới tính hôn được năm mươi cái?”
“Thiếu sao?” Khóe mắt nhiễm đỏ của nàng chau lên, cười như không cười dò xét ta, áo trắng tán loạn.
Ta biết nếu ta vẫn kiên trì cãi lại thì người thua vẫn là ta, thầm nghĩ một phen, lúc này mới có tính toán, nhẹ ho một tiếng, nói: “Được, coi như tám mươi lần, hiện tại bắt đầu, ta muốn hôn một cái, đếm một cái, miễn cho ngươi khỏi bịa chuyện.”
“Ngươi làm thế nào mà hôn một cái đếm một cái được?” Lạc Thần dù bận vẫn ung dung.
Ta đưa tay ôm lấy nàng, để nàng ngồi trên đùi ta.
Sợi tóc của nàng rũ xuống, bị mồ hôi của nàng thấm ướt không ít, dán lên da thịt tuyết trắng.
Môi ta nhẹ nhàng dán lên cổ nàng, cọ một chút, nói: “Tám mươi mốt.”
Nàng cười nhẹ thành tiếng.
“Tám mươi hai.”
Ta chậm rãi dao động, tách đi, lại nói.
“Tám mươi ba?” Lúc sau tự chính nàng đếm giúp ta, cười ta, nói: “Có lẽ ngươi không tiện đếm.”
Ta lại mặc kệ nàng, bảo trì bước đi của ta như cũ, có khi nhanh, có khi chậm. Ánh sáng trong phòng mờ mờ ảo ảo, dần dần, lời nói của nàng bắt đầu ít đi, thay vào đó chỉ là khí tức ẩn nhẫn. Một tay của ta nhẹ động, một bên lại tiếp tục vừa hôn vừa đếm, lại càng ngày càng chậm.
“Một trăm hai mươi chín.” Ta chậm rãi ở bên tai nàng nói.
Nàng ôm thật chặt lưng của ta, thậm chí giọng nói đã có chút kiềm chế: “Thanh Y……không cần đếm nữa.”
“Là ngươi muốn biết được bao nhiêu.” Ta cũng có chút câm, hít thở giống như mang theo hỏa diễm: “Ta tự nhiên là muốn… thành toàn cho ngươi.”
Đếm số rồi lại hôn sau đó lại tiếp tục, cho dù là ai cũng đều sẽ không chịu đựng được loại đứt quãng dày vò như vậy.
“……chớ có đếm.” Lạc Thần nói khẽ.
Hơi nước trong mắt nàng lắc lư, dù nàng đã khắc chế như vậy, trải qua một hồi lâu đếm số, đã sát biên giới, ta cũng không đành lòng, không khỏi ôm chặt lấy nàng.
Đầu của nàng rũ xuống, gọi ta: “Thanh Y.”
“Ừm?” Ta bận bịu trả lời nàng.
“Ta nhớ ngươi.”
Trong đầu của ta như nổ vang một tiếng, ầm ầm va chạm vào nhau.
Từ khi nàng trở về, chỉ nói nhớ Trường Sinh, ta dỗ kiểu gì cũng không nghe được câu nàng nhớ ta, chưa từng nghĩ tới giờ phút này nàng cũng rốt cục nói ra khỏi miệng.
“Vô luận là bao nhiêu.” Lạc Thần run giọng nói: “Ta đều cho ngươi.”
Toàn thân ta giống như bay lên, bờ môi càng là run rẩy, ôm lấy nàng càng chặt hơn.
Ngọn đèn phát ra những tiếng lép bép nhỏ, ánh sáng mờ nhạt chảy xuôi đến những ngọc ngách trong phòng.
Ta ở dưới ánh sáng này nhẹ nhàng mở nàng ra, duyệt cuốn cổ thư trân quý nhất trên đời này.
Gió đêm từ từ đến, nàng bị ta lật xem từng tờ từng tờ, mỗi một trang đều là mùi mực nhàn nhạt nhưng thơm ngát chỉ độc thuộc về nàng, mỗi một chữ đều là ý nhị theo từng năm tháng của nàng, lại ở trong đó câu ra mị hoặc đến xương tủy.
Trang sách nhẹ vang lên, nàng nỉ non uyển chuyển, cũng xoa ở trong đó.
Tay ta không rời sách, lại sao nỡ buông nàng xuống.
…
Sáng sớm ngày thứ hai, ta ở trong tiếng chim hót thanh thúy ngoài cửa số mà dần tỉnh lại, đầu vẫn có chút u ám, nghiêng qua nhìn một cái, Lạc Thần đang rúc vào trong ngực ta, sợi tóc quấn ở đầu vai tuyết trắng của nàng , gương mặt đang ngủ trầm tĩnh như nước.
Ta trở mình, ôm lấy nàng. Trên cổ nàng có chút vết đỏ, hai gò má ta bỗng dưng nóng lên, nhìn một hồi lâu, sau đó kéo những sợi tóc ở bên cạnh nàng phủ lên những vết tích kia.
Nửa ngày sau, mi mắt nàng chậm rãi mở ra, trong mắt nàng giống như có gió nhẹ.
Nàng nhìn ta cười cười, trong lòng ta tràn đầy thỏa mãn.
Nàng không còn là một giấc mộng nữa, đang chân thực mà nằm trong ngực ta, trên người nàng có nhiệt độ, đêm qua càng có tư vị của nàng.
“Uống mấy chén Ngọc Dịch Thanh, trong đầu còn đau phải không?” Nàng thấp giọng nói.
“Không đau.” Ta cười nói: “Hiện tại còn sớm, đêm qua ngươi rất mệt mỏi, lại ngủ thêm một lát đi.”
“……ta không mệt.” Nàng lườm ta một chút.
“Cũng đúng.” Ta rốt cục nắm được cơ hội trêu cười nàng: “Sách thì làm sao có thể mệt mỏi được? Rõ ràng là người cầm đèn soi đêm đọc sách mới mệt mỏi hơn.”
Nàng đưa tay qua, nhẹ nhàng nhéo gương mặt của ta một chút, nói: “Chúng ta dậy thôi.”
Ta không nỡ, ôm nàng không buông tay: “Không dậy nổi. Trường Sinh tham ngủ, đợi thêm lát nữa ta dậy làm điểm tâm là được.”
“Ngươi đã đồng ý cùng Trường Sinh ngủ, hiện tại lại ở chỗ này với ta.” Lạc Thần nói: “Chờ nàng tỉnh dậy, chẳng phải là sẽ thất vọng.”
Ta hoàn toàn tỉnh ngộ, liền vội vàng ngồi dậy mặc quần áo, không bao lâu sau Lạc Thần cũng mặc xong, hai người nhẹ chân nhẹ tay đẩy cửa phòng Trường Sinh ra, một trái một phải, cẩn thận từng chút một mà nằm xuống bên cạnh nàng.
Cách Trường Sinh, ta nhìn Lạc Thần, hai người nhìn nhau cười một tiếng.
Đợi đến khi Trường Sinh tỉnh dậy, nhìn thấy ta cùng Lạc Thần đều ở bên cạnh nàng, nàng vui vẻ không thôi, nằm ở giữa chúng ta nói chuyện một hồi lâu, lúc sau mới đứng dậy.
Ta thay nàng rửa mặt, người một nhà dùng qua điểm tâm, sau đó ta cùng Lạc Thần thay phiên dạy Trường Sinh đọc sách tập viết, thời gian một ngày cứ như vậy vui vẻ trôi qua, thẳng đến một ngày đồ ăn vặt của Trường Sinh đều đã ăn hết rồi, chúng ta liền đi Duẫn thành để mua mới.
Trường Sinh thích nhất là mứt của Tô Ký, chúng ta sẽ liền theo thường lệ mà đến đây, không ngờ tới trước cửa hàng, liền thấy trên cửa treo lụa trắng, là có tang sự.
Cửa khép hờ, bên trong tối tăm lờ mờ, có thể mơ hồ nghe được tiếng khóc từ bên trong truyền ra.
“Tỷ tỷ, có chuyện gì vậy?” Trường Sinh không hiểu, ngẩng đầu hỏi ta: “Cửa tiệm ăn ngon không mở sao? còn có người đang khóc.”
Ta thấp giọng an ủi Trường Sinh nói: “Hôm nay không tiện, hôm sau chúng ta lại đến đi.”
“Hôm sau sẽ còn mở cửa sao?” Trường sinh lo lắng nói.
Ta nói: “Sẽ.”
Tiểu nhị ở cửa hiệu sát vách nghe thấy thế, đi tới nói với Trường Sinh: “Tiểu muội muội, việc này khó mà nói được. Chưởng quầy của cửa tiệm này đã mất đêm qua rồi, vợ con hắn đang đau buồn gần chết đấy.”
Lạc Thần nhíu mày.
Trong lòng ta có chút trầm xuống, lúc trước chúng ta còn thông chưởng quầy này tìm hiểu về thiếu nữ ở bắc hàn kia, khi đó chưởng quầy nhìn còn rất khoẻ mạnh, tại sao mới qua một đoạn thời gian ngắn ngủi liền đã qua đời? Quả nhiên là thế sự vô thường.
Trường Sinh rất khổ sở, ngập ngừng nói: “Chưởng quầy bá bá sinh bệnh sao?”
Sắc mặt tiểu nhị hoảng sợ một chút, hạ giọng nói: “Cũng không phải sinh bệnh, là chết bất đắc kỳ tử, tử trạng kinh khủng, giống như là ác quỷ ăn hồn, trước khi chết còn nói lẩm bẩm danh tự của một nữ nhân, sợ là nữ quỷ đến đòi mạng, cửa hiệu này về sau có lẽ cũng không mở nữa.”
“Ngươi có biết hắn lẩm bẩm tên người nào không?” Ta vội nói.
“Hình như kêu là…..Yên Nương?” Tiểu nhị sát vách trả lời: “Chưởng quầy của Tô Ký ở trong phòng kêu to, truyền đến bên này, chưởng quầy nhà ta cùng chúng ta vội đi qua hỗ trợ, lúc ấy chính tai ta nghe được.”
[text_hash] => f366cb1d
)