Array
(
[text] =>
Ta biết nàng hiểu được suy nghĩ trong lòng ta, cũng không biết tại sao, ta vẫn muốn ở trước mặt nàng mập mờ giảo biện một phen: “Việc có thể làm ở trong đêm, nhiều lắm.”
“Có thể làm nhiều việc?” Hai tay Lạc Thần ôm ta càng ổn định chút, đè thấp giọng nói: “Tỷ như cái gì? Xin lắng tai nghe.”
“Tỷ như……tỷ như……” Ánh mắt ta trôi sang hướng bên cạnh, ngay cả gió đêm cũng khó có thể thổi lạnh đi gương mặt nóng hổi của ta lúc này.
Da mặt của ta không dày bằng nàng, làm sao có thể dễ dàng nói ra khỏi miệng được.
“Tỷ như đốt đèn….” Lạc Thần lại nhẹ nhàng mà tiếp lời nói, thậm chí chưa từng nói xong, liền ở ngay đoạn ái muội mà cắt đứt.
Ta bị khí âm câu hồn của của nàng quấn ở bên tai, giống như bị nàng mê hoặc, trong đầu lại căn cứ theo lời nói dang dở của nàng mà tự động bù đắp thành một câu hoàn chỉnh “Đốt đèn đánh đêm”, bất chợt, mặt liền đỏ tới mang tai.
Thần chủ của ta ơi! Tại sao ta lại nghĩ đến bực từ ngữ như “Đốt đèn đánh đêm” chứ?
Aiz, ta……thật không biết xấu hổ.
Không đúng …rõ ràng là nàng không biết xấu hổ.
Nàng cố ý khiến ta nghĩ tới câu này.
“Ngươi……ngươi không biết xấu hổ.” Trong lòng ta nhất thời rất loạn, trên mặt lại giả bộ đứng đắn quát khẽ nàng: “Ta làm gì nói ra tỷ như đốt đèn đánh đêm chứ.”
“Ngươi đang nói cái gì?” Lạc Thần giống như vô tội, nói: “Ý ta là đốt đèn đọc đêm. Dù sao cũng ở trong đêm đọc một quyển sách mà thôi, tại sao còn phải biết xấu hổ hay không biết xấu hổ?”
Ta: “……”
Nàng rũ mắt, nhẹ nhàng cười một tiếng.
Một tay của ta câu lấy cổ nàng, một tay còn lại nhẹ nhàng nhéo nhéo gương mặt nàng, coi như bội phục nàng, nói: “Được thôi, đốt đèn đọc đêm, tỷ dụ này của ngươi rất thỏa đáng, ý của ta chính là……chính là thế này.”
Lạc Thần nói: “Thanh Y, đã muộn như vậy, ngươi còn muốn đọc sách, thực sự là rất hiếu học.”
Ta mới không tiếp tục cùng nàng chơi cái vòng tròn này, nếu không rất có thể nàng lại sẽ dẫn ta quấn tám trăm vòng nữa, vì thế ta ở trên bả vai lạnh lẽo của nàng cọ xát, để giảm bớt một chút nhiệt ý do men rượu gây ra, nói: “Ngươi thả ta xuống đi.”
“Không phải nói là không còn khí lực, muốn ta ôm ngươi về … phòng ngủ của chúng ta sao?”
Ta vẫn có chút không yên lòng Trường Sinh, nói: “Ta muốn nhìn Trường Sinh một chút rồi mới trở về phòng. Gần đây nàng luôn có thói quen đá chăn lúc ngủ, Trùng Dương đêm dài sương lạnh, nếu bị cảm lạnh thì không tốt.”
“Ừm.” Lạc Thần nghe lời, thả ta xuống.
Lúc trước ta vẫn luôn cuộn trong ngực nàng, bị nàng ôm đến mềm nhũn, lúc đáp xuống đất có mấy phần lảo đảo, nàng vội vàng đưa tay qua, đỡ lấy ta, ôn nhu dặn dò: “Vịn ta đi.”
Ta nhìn nàng cười một tiếng, yên tâm thoải mái mà dựa vào nàng, nàng nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng Trường Sinh, cất bước đi vào.
Quả nhiên, Trường Sinh lại đá chăn. Chỉ có điều, thân thể nàng hơi cuộn tròn, một gương mặt nhỏ sáng long lanh ở giữa gối, ngủ đến an ổn, giống như một cô bé tuyết.
Ta đứng bên cạnh giường, khom người dịch tốt góc chăn cho Trường Sinh, khẽ thở dài một tiếng, lặng yên nói: “Đứa nhỏ này, đã lớn tuổi rồi, tuổi tác so với hai chúng ta còn lớn hơn rất nhiều, vậy mà còn luôn đá chăn.”
Nhìn bộ dáng nhỏ bé này của Trường Sinh, trong lòng ta liền mềm đi, có chút muốn cười, nhưng lại không khỏi chua xót.
Ta biết nàng sẽ không trưởng thành nữa.
Nhưng có lúc, ta lại hi vọng xa vời sẽ có một ngày, bộ dáng của nàng có thể trưởng thành.
“Đi thôi.” khuôn mặt Lạc Thần ôn nhu liếc qua Trường Sinh, nói khẽ: “Để nàng ngủ.”
Ta nhẹ gật đầu, thổi tắt ngọn đèn trong phòng, theo Lạc Thần đi ra ngoài.
Gian phòng của Trường Sinh cách phòng chúng ta có chút khoảng cách, một đường đi qua, tâm cảnh của ta có chút thong thả hơn, ai ngờ chờ Lạc Thần đẩy cửa phòng ra, nghe tiếng động kẽo kẹt khi mở cửa, lại thoáng nhìn bố trí quen thuộc bên trong căn phòng, lòng ta bỗng nhiên bị gió đêm thổi loạn.
Trong phòng chưa đốt đèn, ánh trăng như nước xuyên thấu qua song cửa sổ, vẩy vào trên mặt đất, u tĩnh cực kì.
Đây là gian phòng của ta cùng Lạc Thần, chứa đựng rất nhiều ký ức của hai người chúng ta, nhưng những ngày vừa qua chỉ có một mình ta ở trong này, gối đầu một mình khó ngủ. Tối nay nó cũng đã đợi được một chủ nhân khác trở về, ta nhìn nhìn, lại có chút cảm giác hoảng hốt tựa như ảo mộng.
Ta kinh ngạc đứng ở cửa mà nhìn vào, nhất thời đã quên nhấc chân vượt qua ngưỡng cửa kia.
“Thanh Y.” Lạc Thần ở bên người ta khẽ gọi.
Ta nghiêng mặt đi, nhìn về phía nàng.
Lạc Thần xích lại gần, hai tay lại một lần nữa chặn ngang ôm lấy ta: “…ta đã trở về.”
Ta bỗng dưng có chút nghẹn ngào: “Phải, ngươi đã trở về.”
Lạc Thần ôm ta vào trong phòng.
Hai tay ta vịn lấy nàng, tâm nhảy loạn thình thịch, ai ngờ nàng lại đặt ta ngồi ở trên ghế bên cạnh bàn, nói: “Ngồi đây một chút đã.”
Ta mới vừa sa vào lồng ngực ôn nhu của nàng, không ngờ hiện tại nàng lại ta để ở nơi này, lập tức hơi hờn dỗi nói: “… ta đều đã buồn ngủ, vì sao ngươi không đặt ta… ở trên giường?”
Lạc Thần cũng không lập tức trả lời ta, mà lại đốt đèn lên, đem cửa phòng đóng lại.
Trong phòng liền xuất hiện quầng sáng từ chiếc đèn nhỏ, nàng từ trên kệ lấy xuống một quyển sách, đặt ở trước mặt ta, lật ra.
Ta ngây ngẩn cả người.
“Không phải ngươi muốn ‘đốt đèn đọc đêm’ sao?” Ngón trỏ thon dài của Lạc Thần chạm ở trên trang sách, lúc này mới nói: “Ở trên giường đọc sách, rất dễ gây tổn thương cho mắt. Đi đến giường làm gì, vẫn nên ngồi ở đây là thỏa đáng nhất.”
Ta:”……”
“Để ta lấy cho ngươi thêm vài ngọn đèn, sẽ rất sáng sủa.” Lạc Thần cúi thân thể xuống, dán sát ta, không nhanh không chậm nói: “Ngươi nhìn một chút, có thích hợp cho ngươi đọc đêm không?”
Dáng người yểu điệu của nàng chập chờn dưới ánh đèn mờ nhạt, cái bóng ngả lên trên bàn, đè lên trang sách.
Hai mắt của ta nhìn trang sách kia không chớp mắt, cũng không phải là nhìn văn tự trên đó, mà chỉ là nhìn đạo ảnh bên trên trang sách của nàng.
Cái đồ… hư hỏng này.
Biết rõ ta cũng không muốn đọc sách, mà là muốn “đọc nàng”, nàng càng muốn trêu đùa ta.
“Thích hợp, quá……thích hợp.” Ta kéo căng sắc mặt, nói: “Sáng sủa như vậy, thích hợp để ta đọc… suốt cả đêm.”
“Suốt cả đêm?” Nàng cười nhẹ.
Lòng ta loạn vô cùng, lại chỉ có thể làm bộ điềm nhiên như không có việc gì, nói: “Ta không muốn quyển sách này, quá tối nghĩa, ban đêm đọc muốn đau đầu. Ngươi lấy cho ta một quyển thoại bản đi, ngay ở bên trên bộ kia.”
Lạc Thần nói: “Ta tưởng rằng ngươi muốn ‘đốt đèn đọc đêm’, là muốn ‘chăm học khổ luyện’, liền lấy cho ngươi một quyển sách đứng đắn, không nghĩ rằng ngươi lại muốn dành thời gian cho mấy quyển thoại bản.”
“Ngươi coi thường thoại bản sao?” Ta hừ nhẹ nói.
“Không dám.”
Lạc Thần lấy đi quyển sách lúc nãy, lại lấy cho ta một quyển thoại bản.
Ta liếc mắt nhìn, ừm, là một quyển nói về gút mắc quấn quýt si mê giữa phàm nhân cùng yêu tà, bên trong có rất nhiều chuyện xưa.
Hai mắt ta có chút u ám, có lẽ là do hậu kình của Ngọc Dịch Thanh, một tay chống đỡ cái cằm, híp mắt lại nhìn nàng: “Ngươi cũng đừng mong nhàn rỗi, ngươi… đọc cùng ta.”
“Ta không có hứng thú với quyển sách trong tay ngươi.” Lạc Thần nhàn nhạt nhìn lướt qua, nói.
“Vậy ngươi… nhìn cái gì thì cảm thấy hứng thú?” Ta giơ tay, leo lên vạt áo tuyết trắng của nàng.
Ánh mắt nàng rơi ở trên tay ta, trong ánh mắt giống như cất giấu chút nhiệt độ.
“Không biết được.” Lạc Thần yên lặng nheo mắt nhìn ta, nói: “Dù sao cũng sẽ không phải là … thoại bản.”
“Đó là do ngươi không muốn nhìn, mới không nhìn ra thú vị của thoại bản.” Ngón tay của ta ở trên vạt áo nàng ngoắc ngoắc: “Ngươi……ngươi qua đây, ta mang ngươi đi nhìn nó.”
Mặt của nàng càng xích lại gần ta, hô hấp quấn tới.
Ta ngửi được hương khí trên người nàng, ngón tay có chút run.
“Được.” Đáy mắt nàng thâm thúy, trả lời ta.
Dứt lời, nàng ôm lấy cả thân thể của ta đứng lên, chính mình liền ngồi xuống ghế trước, sau đó để cho ta ngồi ở trên đùi của nàng. Nàng từ phía sau ôm lấy ta, cái cằm đặt ở đầu vai ta, giọng nói cũng mang chút hơi say: “Vậy Thanh Y nói cho ta nghe một chút đi, bên trong quyển thoại bản này, kể chuyện xưa gì?”
“Quyển sách này cũng không chỉ có một chuyện xưa, có rất nhiều thứ.” Tai của ta bị khí tức của nàng thổi tới, không khỏi run lên.
“Lạnh?” Lạc Thần ôm ta chặt chút: “Run sao?”
“Ngươi thấy ta giống bị lạnh sao?” Ta bực mình nàng biết rõ còn cố hỏi.
Gương mặt của nàng dán tới, ở trên mặt ta nhẹ cọ xát, lúc này mới nói: “Ừm, là nóng vô cùng. Ngươi uống rượu, càng nóng thêm, nếu chút nữa say đến hồ đồ rồi, làm thế nào ‘đọc đêm’, kể cho ta chuyện xưa này nữa?”
Một tay ta mở ra quyển sách, một tay kia với ra phía sau mà tìm tòi, ở trong ngực nàng khẽ động: “Ta….mới không có say, mắt nhìn rõ ràng từng chữ.”
“Vậy ngươi kể chuyện xưa bên trong thoại bản này đi.” Lạc Thần cảm giác được tay của ta, thân thể cũng có chút ngưng lại, lần này nàng dán vào cổ ta, nói: “Phải là chuyện thú vị nhất.”
“Làm sao ta biết được … ngươi cảm thấy chuyện xưa nào thú vị?” Môi của nàng hơi có chút lạnh, hô hấp của ta gấp đi không ít: “Ngươi phải nói một cái phạm vi. Bên trong quyển sách này đều là chuyện xưa của người cùng yêu, ngươi muốn nghe loại nào?”
“Ta muốn nghe……” môi Lạc Thần nhẹ nhàng cử động, phả khí ra:”chuyện xưa về hồ ly tinh?”
“Được, vậy để ta tìm cho ngươi… một cái.” Tay của ta có chút loạn mà lật trang sách.
Lạc Thần không lên tiếng, chỉ hôn lên cổ ta.
Ta ngồi trên người nàng, toàn thân giật mình một cái, ngón tay lật sách bỗng dưng ngừng lại.
Môi của nàng lại nhẹ nhàng trườn đi, ta căn bản là không có cách để tập trung lực chú ý đi lật sách. Tất cả thận trọng cùng lí do thoái thác đều hận không thể ở lúc này dứt bỏ, chỉ muốn lập tức xoay người sang chỗ khác, chìm vào trong ngực của nàng, ôm nàng thật chặt.
“Ta thấy trong này không có……không có chuyện xưa về hồ ly tinh.” Ta nói: “Đều là chút yêu tinh khác.”
“Phải không?” Nàng ngừng lại, đem ta ôm sát chút: “Vậy thì … quá đáng tiếc.”
Ta hơi cúi thấp đầu, một tay chống tại trên bàn, có chút khó khăn mà hít thở, nói: “Ta……không muốn đọc.”
“Vậy sao được?” Lạc Thần lại nói: “chính ngươi nói muốn đọc suốt cả đêm. Lúc trước hứa với Trường Sinh đã nuốt lời một lần, hiện tại lại nói không giữ lời, không phải hành vi quân tử.”
“Ngươi không phải nói ta là quả đào sao?” Ta nhìn chằm chằm hai mắt đen nhánh của nàng: “Quân tử có việc nên làm, có việc không nên làm. Quả đào… quả đào tự nhiên là… muốn làm cái gì thì làm cái đó.”
Hô hấp của nàng quấn quanh hơi thở của ta, thúc giục lòng ta, trong mắt ta càng có ánh trăng chảy xuôi.
“Được lắm một cái quả đào không thủ quy củ.” Nàng cười khẽ, nắm lấy tay của ta.
Tay của ta đều đã có chút phát run, muốn giãy dụa đứng dậy, nàng lại nhẹ nhàng chụp lấy ta, không cho ta động.
Ta thực sự nhịn không được, lòng nóng như lửa đốt nói: “Ta muốn đứng lên.”
“Ngồi như vậy, ngươi cảm thấy khó chịu sao?” Lạc Thần hỏi ta.
“……không có.” Ta thấp giọng nói: “Ta chỉ là muốn đi… rửa tay.”
“Rửa tay?” Thanh âm của nàng giảm thấp xuống.
Ta cũng không thèm đếm xỉa đến gương mặt của mình nữa, khó nhọc nói: “Ta sờ qua sách, phải đi rửa tay mới được, nếu không ta không thể…không thể đụng vào…”
“Không thể đụng vào cái gì?” Trong giọng nói của nàng có chút mê hoặc nguy hiểm.
Hô hấp của ta tựa hồ tại thời khắc này ngừng lại, triệt để xoay người sang chỗ khác, bàn tay nguyên bản đang đặt ở trên bàn bởi vì sốt ruột mà quét qua, sách kia từ trên bàn rớt xuống, phát ra tiếng động khi rơi xuống đất.
Lạc Thần nhàn nhạt nói: “Sách rớt. Thanh Y, tối nay ngươi không đọc được sách rồi.”
Ta lại nửa điểm đều không muốn để ý tới nó, chỉ là ngồi trên đùi Lạc Thần, hai tay nâng mặt Lạc Thần, run rẩy nói: “Ta mới không muốn đọc sách gì cả, ta muốn… ta càng muốn đọc vài thứ có ý tứ hơn, không thể sao?”
“Có thể.” Nàng nhìn ta, nhẹ nhàng cười một tiếng: “Ngươi muốn đọc như thế nào?”
[text_hash] => 602e4a4e
)