Array
(
[text] =>
Trong ảnh, Nguyễn Thanh Pháp mặc trang phục của nhân vật trong《Ngộ sát》, trên tay cầm một bó hoa hồng đỏ tươi, nụ cười của cậu còn tươi hơn cả hoa hồng.
Trần Đăng Dương bấm vào bức ảnh, nhìn nghiêm túc rồi cũng cười theo.
Hắn không trả lời Nguyễn Thanh Pháp mà trực tiếp gọi điện cho cậu.
Điện thoại được kết nối ngay trước khi tiếng nhạc chờ reo lên. Sau đó trong điện thoại vang lên giọng nói của Nguyễn Thanh Pháp: “Chồng ơi, em đóng máy rồi.”
Bắt đầu từ cuối tháng 2 và kết thúc vào giữa tháng 6, Nguyễn Thanh Pháp đã hoàn thành việc quay bộ phim đầu tiên của mình.
Trong gần bốn tháng qua, ngoài việc quay phim cũng đã xảy ra một số chuyện có thể xem như là khiến Nguyễn Thanh Pháp lao đao nhưng nhờ có Trần Đăng Dương ở đó nên mọi chuyện trôi qua trong hòa bình, không gây ra sóng gió nào.
Trần Đăng Dương nghe được giọng nói của Nguyễn Thanh Pháp mang theo ý cười, cũng cười nói: “Khi nào thì em về?”
Vừa mới hỏi xong thì có tiếng gõ cửa văn phòng của Trần Đăng Dương.
Trừ tiếng điện thoại ra, bên ngoài của phòng thư phòng còn vang lên giọng nói của Nguyễn Thanh Pháp: “Trần tiên sinh, có hàng chuyển phát nhanh cần anh ký xác nhận ạ.”
Nguyễn Thanh Pháp còn chưa nói xong, Trần Đăng Dương đã đột nhiên đứng dậy, dứt lời, Trần Đăng Dương đã nhanh chóng đi mở cửa văn phòng.
Nguyễn Thanh Pháp đứng ngoài cửa, giơ điện thoại lên mỉm cười với hắn: “Trần tiên sinh, anh có ký nhận chuyển phát nhanh không ạ?”
“Ký.” Trần Đăng Dương vừa trả lời vừa kéo tay Nguyễn Thanh Pháp đi vào văn phòng, đang định hỏi cậu về từ bao giờ thì lại nghe thấy Nguyễn Thanh Pháp nói: “Bút để ký nhận chuyển phát nhanh ở trong túi của tôi, Trần tiên sinh có tiện lấy giúp tôi không?”
Trần Đăng Dương nghi ngờ nhìn Nguyễn Thanh Pháp, nhướng mày nhìn hắn, cười đến là vô tội.
Trần Đăng Dương thò tay vào túi Nguyễn Thanh Pháp lấy bút, mò ra một lọ gel bôi trơn và một hộp áo mưa nhỏ.
“Giờ anh còn muốn ký nhận không ạ?” Nguyễn Thanh Pháp vươn tay nới lỏng cà vạt của Trần Đăng Dương, cố ý hỏi.
“Ký!”
Câu trả lời tương tự, nhưng giọng điệu nghiêm túc hơn một chút.
Ngay giây tiếp theo, Trần Đăng Dương khóa cửa văn phòng lại rồi ấn Nguyễn Thanh Pháp lên cửa kính sát đất, bắt đầu kiểm tra xem “chuyển phát nhanh” của mình trong quá trình vận chuyển có bị hư hỏng hay không.
-Hết cảnh “lóng”-
Lúc Trần Đăng Dương ký nhận chuyển phát nhanh xong, bầu trời bên ngoài đã tối đen.
Nguyễn Thanh Pháp nằm lười biếng trên người Trần Đăng Dương, không muốn động đậy chút nào.
“Mệt lắm hả?” Trần Đăng Dương vuốt ve tấm lưng mịn màng của Nguyễn Thanh Pháp, hôn cằm cậu, sau đó cau mày nói: “Sao lại gầy đi rồi?”
Nguyễn Thanh Pháp ngáp dài: “Cốt truyện yêu cầu, cho nên em phải giảm mười cân.”
Ở những đoạn sau của《Ngộ sát》, Thịnh Dận Lễ do Nguyễn Thanh Pháp thủ vai bị bệnh nặng, phải đóng vai người bị bệnh, ngoài cần khả năng diễn xuất tốt thì cậu phải gầy ốm đi một chút.
Vì lý do này mà Nguyễn Thanh Pháp cố ý giảm cân, nửa tháng giảm được mười cân.
Trước đó, lúc cậu nói chuyện video call với Trần Đăng Dương, hắn không nhìn rõ, giờ ôm cậu vào lòng, hắn cảm thấy Nguyễn Thanh Pháp nhẹ đi rất nhiều.
Chắc chắn là rất đau lòng, nhưng Trần Đăng Dương sẽ không trách Nguyễn Thanh Pháp về chuyện này. Đây là công việc của Nguyễn Thanh Pháp, cũng là nghề mà Nguyễn Thanh Pháp yêu thích, nỗ lực hết mình vì công việc rất đáng trân trọng.
Nguyễn Thanh Pháp biết Trần Đăng Dương đau lòng vì mình nên nắm lấy tay Trần Đăng Dương đặt lên bụng mình: “Anh sờ sờ thử xem, có phải cơ bụng của em lộ rõ hơn rồi không?”
Nguyễn Thanh Pháp vốn đã có cơ bụng, nhưng không lộ rõ, chỉ là một lớp mỏng. Giờ cậu đã giảm cân nên đường nét cơ bụng hiện rõ hơn.
“Vậy nhiệm vụ trong tương lai của anh là phải hợp chúng lại thành một.” Trần Đăng Dương xoa bóp cơ bụng của Nguyễn Thanh Pháp, hùng tâm tráng chí hứa hẹn.
Nguyễn Thanh Pháp ngạc nhiên đứng lên: “Cơ bụng sáu múi không đẹp ạ?”
Nói rồi còn chọc chọc vào cơ bụng Trần Đăng Dương, của hắn cứng hơn cậu một chút.
Vậy nên Nguyễn Thanh Pháp đe dọa nói: “Nếu anh dám dồn chúng nó thành một, em sẽ ghẻ lạnh anh.”
Trần Đăng Dương lập tức hứa hẹn: “Vậy anh nhất định sẽ chăm chỉ luyện tập, để cơ bụng của anh luôn tồn tại.”
Hai người ngồi trên sô pha trong văn phòng một lúc lâu, sau đó đi đến phòng nghỉ để tắm rửa, chuẩn bị cùng nhau ăn tối.
Trong lúc đó, Nguyễn Thanh Pháp gửi tin nhắn tới một số điện thoại, sau đó để điện thoại ở chế độ im lặng.
Lúc dùng bữa, điện thoại của Nguyễn Thanh Pháp vang lên mấy lần nhưng cậu đều không nghe máy.
Mãi cho đến khi về nhà, Nguyễn Thanh Pháp mới lấy điện thoại ra.
Nhìn qua, cậu thấy số này đã gọi cho mình hơn chục cuộc, sau đó cậu không trả lời mà chỉ gửi tin nhắn.
【 Nhãi ranh, mày thật sự kết hôn rồi đấy à? 】
【 Không được! Ngày mai mày đi ly hôn ngay cho tao. 】
……
Tin trả lời không hề có một câu quan tâm Nguyễn Thanh Pháp kết hôn với ai, cũng không có ý muốn tìm hiểu xem người kết hôn với Nguyễn Thanh Pháp là người như thế nào. Từ đầu đến cuối chỉ có tra hỏi, sau cùng là chửi rủa và ra lệnh.
Nguyễn Thanh Pháp đọc xong thì cười khẩy.
Cậu tiện tay để điện thoại lên bàn trà, tò mò không biết ngày mai Nguyễn Trường Hùng nhìn thấy cậu dẫn Trần Đăng Dương về nhà sẽ như thế nào.
Chắc là thú vị lắm đây.
Trần Đăng Dương đi vào phòng bếp rót cho Nguyễn Thanh Pháp một cốc nước ấm, lúc đưa cho Nguyễn Thanh Pháp, thấy ánh mắt cậu hiện lên vẻ lạnh lùng, hỏi: “Sao vậy em?”
Nguyễn Thanh Pháp nhận lấy cốc nước rồi trả lời: “Em nói với ông ta rằng ngày mai sẽ dẫn anh về nhà, bảo ông ta ở nhà chờ chúng ta.”
Trần Đăng Dương đương nhiên biết “ông ta” trong miệng Nguyễn Thanh Pháp là ai, vốn là định sau khi《Ngộ sát》hoàn thành sẽ đi gặp người nhà Nguyễn Thanh Pháp, cho nên Trần Đăng Dương cũng không cảm thấy ngạc nhiên.
“Được, ngày mai anh cùng em đến đó.” Hắn xoa xoa đầu Nguyễn Thanh Pháp: “Có cần mang theo quà gì không?”
Nguyễn Thanh Pháp lắc đầu, mỉm cười nhìn Trần Đăng Dương: “Anh đi người không đến thôi đã đủ khiến ông ta vui mừng rồi.”
Trần Đăng Dương nhìn thấy một nét giảo hoạt trong ý cười của Nguyễn Thanh Pháp, hắn không nhịn được mà nhéo mặt Nguyễn Thanh Pháp, cuối cùng thở dài: “Gầy quá rồi.”
Trên mặt chẳng còn chút thịt nào.
Nguyễn Thanh Pháp nhào vào lòng Trần Đăng Dương, giống y một con bạch tuộc đu bám trên người Trần Đăng Dương: “Vậy xin nhờ chồng yêu nuôi em béo lên chút.”
“Được thôi.” Trần Đăng Dương vâng lời nghe theo.
– –
Ngày hôm nay Nguyễn Thanh Pháp vội vàng từ thành phố Z trở về, lại tiêu tốn rất nhiều thể lực trong văn phòng của Trần Đăng Dương, đến khoảng chín giờ thì ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn.
Trở lại vòng tay ấm áp quen thuộc, Nguyễn Thanh Pháp ngủ một giấc rất say.
Nhưng Nguyễn Trường Hùng cũng ở thành phố A lại không ngủ được.
Gần đây tính tình của Nguyễn Trường Hùng không được tốt cho lắm, có thể bắt nguồn từ thời điểm web drama “Em ngọt ngào hơn đường” trở nên nổi tiếng.
Mấy ngày gần đây có rất nhiều người lúc gặp mặt bàn chuyện làm ăn đều nhắc đến Nguyễn Thanh Pháp, hỏi Nguyễn Thanh Pháp đóng trong một bộ phim truyền hình nào đó có phải là con trai ông ta không? Tuy chỉ là một giọng điệu tò mò nhưng vai tai Nguyễn Trường Hùng lại là ý khác.
Như thể đang khoe khoang và giễu cợt trước mặt ông ta, khiến Nguyễn Trường Hùng cảm thấy rất xấu hổ.
Ông ta đã nhiều lần tìm quan hệ để yêu cầu web gỡ bỏ bộ web drama nhưng phản hồi mà ông ta nhận được là không thể động đến bộ phim đó, có người chống lưng đằng sau bảo vệ nó.
Nguyễn Trường Hùng rất tức giận.
Thế mà lúc này Nguyễn Thanh Pháp còn đổ thêm dầu vào lửa, gửi cho ông ta một tin nhắn.
Tin nhắn có nội dung: Tôi kết hôn rồi, ngày mai sẽ dẫn anh ấy về.
Lúc Nguyễn Trường Hùng đọc được tin nhắn thì có hơi ngơ ngác, số này là số lạ, ban đầu ông ta còn tưởng là có người gửi nhầm tin nhắn.
Sau khi nhìn lại dãy số một lúc lâu, ông ta mới nhận ra đó là số của Nguyễn Thanh Pháp, ông ta đã nhờ người điều tra nhưng vì không gọi nên không nhớ.
Sau khi nhận ra đây là tin nhắn Nguyễn Thanh Pháp gửi cho mình, Nguyễn Trường Hùng bùng nổ.
Thế mà Nguyễn Thanh Pháp dám kết hôn khi không có sự đồng ý của ông ta! Rốt cuộc cậu có để người bố là ông ta vào mắt không?
Lóe lên đầu tiên trong suy nghãi của Nguyễn Trường Hùng là cơn tức giận, đến khi xem lại tin nhắn thì ông ta không thể ngồi yên được nữa.
Anh ấy?!!
Nguyễn Thanh Pháp đang ở cùng một người, chẳng lẽ Nguyễn Thanh Pháp kết hôn với đàn ông?
Không có khả năng, chắc chắn là Nguyễn Thanh Pháp viết sai.
Con ông ta sao có thể là đồng tính luyến ái được?
Thế là Nguyễn Trường Hùng cuối cùng cũng gọi đến số này, cuộc đầu tiên không có người bắt máy, sau đó là hai ba cuộc… Liên tiếp gọi hơn chục cuộc cũng không có người bắt máy, Nguyễn Trường Hùng tức giận gần như đập vỡ điện thoại.
Cuối cùng, ông ta tu mấy ngụm nước để bản thân bình tĩnh lại, gửi mấy tin nhắn tra hỏi cho Nguyễn Thanh Pháp.
Kết quả vẫn giống như mấy cuộc gọi khác, như đá chìm đáy bể.
Lần này Nguyễn Trường Hùng thật sự không nhịn được, trực tiếp ném vỡ điện thoại.
Sức ném của ông ta rất mạnh, chiếc điện thoại chất lượng cao đã bị nứt hoàn toàn sau khi va chạm với mặt đất.
Trương Dao đúng lúc bê một bát chè đậu xanh nấm tuyết canh đi vào, nhìn thấy hành vi của Nguyễn Trường Hùng thì giật mình lảo đảo lùi lại mấy bước, bát chè đậu xanh nắm tuyết canh đổ đầy lên người bà ta.
“Chuyện Thanh Pháp kết hôn em có biết không?” Nguyễn Trường Hùng chú ý thấy bà ta đi vào, đôi mắt đỏ lừ nhìn chằm chằm Trương Dao như thể muốn ăn tươi nuốt sống bà ta vậy.
“Kết hôn?” Trương Dao cao giọng, không thể tin được nói: “Sao có thể? Sao nó có thể kết hôn được?”
Người đầu tiên mà Trương Dao nghĩ đến là Trần Đăng Dương nhưng ngay lập tức đã bị bà ta phủ nhận.
Sau cuộc họp thường niên hai năm trước, bà ta đã đi tìm kiếm thông tin của Trần Đăng Dương, khi biết Trần Đăng Dương là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Trần thị bà ta thở phào nhẹ nhõm.
Những người như Trần Đăng Dương sẽ không bao giờ kết hôn với một người đàn ông.
Nói chính xác hơn, phần lớn những người ở vị trí của Trần Đăng Dương đều không thể tự mình đưa ra quyết định về chuyện kết hôn, hôn nhân của họ là một công việc kinh doanh, có thể mang lại cho họ nhiều lợi ích.
Vì vậy, Trương Dao càng có suy nghĩ cho rằng Nguyễn Thanh Pháp là tình nhân nhỏ của Trần Đăng Dương, một món đồ chơi bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ.
Một khi đã như vậy, Trần Đăng Dương sẽ không tạo thành uy hiếp đối với bà ta.
Nhưng giờ bà ta lại nghe Nguyễn Trường Hùng nói ngày mai Nguyễn Thanh Pháp sẽ dẫn bạn đời về nhà, ngoại trừ Trần Đăng Dương ra thì còn có ai nữa?
Trong lòng Trương Dao nghi ngờ, bà ta đang mải suy nghĩ nên không phát hiện ra Nguyễn Trường Hùng đang tiến về phía mình.
Đến lúc phản ứng lại thì Nguyễn Trường Hùng đã đứng trước mặt bà ta.
“Trường……”
Vừa mở miệng, Nguyễn Trường Hùng đã tát bà ta một cái.
Nguyễn Trường Hùng đang tức giận, cái tát này căn bản không khống chế lực, Trương Dao bị tát mạnh đến trong mắt đầy sao, bà ta đứng không vững.
“Sao có thể à?” Sau một cái tát, cơn giận của Nguyễn Trường Hùng vẫn không hề nguôi ngoai, ông ta đến gần Trương Dao, hai mắt đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi lên: “Cô còn mặt mũi hỏi tôi sao có thể à? Tôi để cô làm mẹ của Thanh Pháp, cô lại nuôi dạy Thanh Pháp thành ra như này đây, chuyện lớn như nó kết hôn mà cô cũng không biết, cô có xứng làm mẹ nó không hả?”
Cơn giận không có chỗ để xả cuối cùng cũng tìm được nơi trút xuống, cái tát đó chỉ là khởi đầu, những cú đấm và đá sau đó chính là nơi để Nguyễn Trường Hùng trút cơn giận.
Vấn đề của công ty và vấn đề của con trai ông ta đều biến thành nắm đấm, đổ lên đầu Trương Dao.
Trương Dao cuộn tròn người chịu đựng sự bạo hành của Nguyễn Trường Hùng, trong cổ họng không ngừng rên rỉ.
Nhưng bà ta không thể phản kháng, trước khi có được tất cả những gì mình muốn, bà ta phải chịu đựng.
– —-
Hả lòng hả dạ tôi lắm =)))))
[text_hash] => cbe41c7d
)