Array
(
[text] =>
Tiệc thường niên được tổ chức tại một khách sạn năm sao thuộc tập đoàn Tưởng thị.
Ngày tổ chức họp thường niên, Trần thị đã bao toàn bộ sảnh tiệc ở tầng một của khách sạn.
Nguyễn Thanh Pháp và Trần Đăng Dương đến khách sạn đã là hơn bốn giờ chiều.
Hai người đi thẳng từ bãi đỗ xe ngầm đến thang máy, đến tầng chỉ định trợ lý của Trần Đăng Dương đã đợi sẵn bên ngoài thanh máy.
“Trần tổng, Trần ……” Trợ lý nhanh nhảu vốn định gọi Tưởng phu nhân, nhưng chợt nhận ra Nguyễn Thanh Pháp là đàn ông, gọi cậu là phu nhân thì không hợp lý nên lập tức thay đổi xưng hô: “Cậu Pháp.”
Đây là lần đầu tiên trợ lý gặp Nguyễn Thanh Pháp ngoài đời, so với trong ảnh thì cậu đẹp hơn nhiều.
Chẳng trách Trần tổng độc thân nhiều năm đột nhiên muốn ổn định cuộc sống.
Tâm tư trợ lý đang đánh nhau nhưng ngoài mặt vẫn nói: “Mọi người cũng đến gần như đông đủ rồi ạ.”
Trần Đăng Dương “Ừ” rồi vươn tay đến trước mặt Nguyễn Thanh Pháp.
Nguyễn Thanh Pháp hiểu ý hắn, đặt tay lên.
Tay cậu vừa đặt lên Trần Đăng Dương đã nắm chặt lấy, hai người mười ngón tay đan vào nhau.
Trần Đăng Dương là người thuận tay trái, hắn đã quen với việc sử dụng tay trái trong công việc thường ngày, nếu đeo nhẫn ở ngón này thì sẽ không tiện nên tất cả nhẫn hắn đều đeo ở tay phải.
Một ưu điểm nữa của việc đeo nhẫn như thế này là mỗi khi nắm tay Nguyễn Thanh Pháp, nhẫn của họ sẽ chạm vào nhau.
Trần Đăng Dương rất thích loại cảm giác này, tựa như hắn và Nguyễn Thanh Pháp luôn kề sát bên nhau vậy.
Trợ ký vờ như không nhìn thấy hai người nắm tay nhau, đi đằng trước dẫn họ vào đại sảnh tiệc.
–
Cuộc họp thường niên này mang hình thức vũ hội, mọi người tham dự tiệc thường niên đều ăn mặc trang trọng, tiếng đàn piano êm dịu vang lên trong phòng tiệc.
Không cảnh sôi động nào là hương thơm trang phục đẹp, ăn uống linh đình.
Khi trợ lý dẫn Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp vào phòng tiệc, mọi người ở đây đều dừng động tác trên tay mà nhìn về phía Trần Đăng Dương.
Hầu hết mọi người đều rất ngạc nhiên.
Những năm trước Trần Đăng Dương rất ít khi đến dự tiệc thường niên, người lên phát biểu luôn là phó chủ tịch của công tay. Vậy nên trước khi Trần Đăng Dương bước vào sảnh tiệc, mọi người vẫn luôn cho rằng hắn cũng sẽ vắng mặt tiệc thường niên như trước đây.
Nhưng khiến mọi người không ngờ hơn chính là Trần Đăng Dương không chỉ tới mà còn dẫn theo cả người nhà.
Việc Trần Đăng Dương đã kết hôn không phải bí mật gì ở tập đoàn Trần thị, dù gì thì hắn cũng không có ý muốn giấu. Chuyện hắn đeo nhẫn đến công ty và khoe khoang với tất cả các giám đốc điều hành cấp cao đã lan truyền khắp công ty ngày hôm đó.
Kể từ ngày đó, công ty đã có không ít trái tim chết lặng.
Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, trên dưới của công ty đều tò mò muốn biết người kết hôn với Trần Đăng Dương là ai. Có người đoán là tiểu thư thế gia, cũng có người đoán là tinh anh lạnh lùng, thậm chí có người còn đoán rằng người kia là đàn ông, nhưng chắc là một tinh anh xã hội với vẻ bề ngoài ưa nhìn.
Chỉ không ai nghĩ đến Nguyễn Thanh Pháp sẽ như thế này.
Một thanh niên với diện mạo tinh xảo, nhìn qua cũng chỉ khoảng hai mươi.
Bất ngờ là một chuyện, nhưng Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp nhìn rất xứng đôi.
Loại xứng đôi này không liên quan gì đến ngoại hình và thân phận, mà xuất phát từ khí chất giữa hai người. Rất vi diệu, nhưng đúng là không ai khác có thể chen chân vào được.
Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp hôm nay mặc đồ đôi, kiểu dáng giống nhau và màu xanh rất bắt mắt — đây là Trần Đăng Dương đặc biệt chuẩn bị.
May mắn thay, hai người đều có dáng người đẹp và ngoại hình đẹp, ngay cả bộ đồ màu xanh sáng mặc trên người cũng rất đẹp.
Tay hai người đan vào nhau, chiếc nhẫn trên ngón áp út chạm vào nhau, thông báo thân phận của họ.
Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp như thể sinh ra để nhận được mọi sự chú ý, họ bình tĩnh cất bước đi về phía trước dưới ánh mắt tò mò hoặc dò hỏi của người khác.
Đúng lúc này có mấy vị lãnh đạo công ty tới nâng ly chúc mừng Trần Đăng Dương, hắn rất hào phóng giới thiệu Nguyễn Thanh Pháp với tất cả mọi người: “Đây là Nguyễn Thanh Pháp bạn nhỏ nhà tôi, em ấy là một diễn viên, sau này nhờ cậy mọi người quan tâm nhiều hơn.”
Tiệc thường niên hôm nay không chỉ có sự tham dự của ban lãnh đạo cấp cao của Tưởng thị mà còn có quản lý từ các công ty khác của Trần thị.
Tập đoàn Trần thị điều hành rất nhiều lĩnh vực kinh doanh và có một số sản phẩm cao cấp đã hợp tác với ngành giải trí hàng năm.
Ngày hôm nay Trần Đăng Dương dẫn Nguyễn Thanh Pháp đến tiệc họp mặt thường niên, có lẽ không khiến bọn họ nhất định phải mời Nguyễn Thanh Pháp làm đại diện, nhưng chắc chắn có ý muốn họ phải đề tên Nguyễn Thanh Pháp trong danh sách tuyển chọn người đại diện.
Đối mặt với nhiều tên tuổi lớn trong ngành như vậy, Nguyễn Thanh Pháp không hề cảm thấy lo lắng, thái độ không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, tiến lui thích hợp, không hề sợ hãi luống cuống.
Đã để lại cho rất nhiều người ấn tượng rất tốt về Nguyễn Thanh Pháp.
Mặc dù cuộc họp thường niên này được tổ chức dưới hình thức vũ hội nhưng bài phát biểu của người lãnh đạo là không thể thiếu.
Những năm trước, Trần Đăng Dương không đến tham dự họp thường niên, phó chủ tịch phát biểu. Năm nay Trần Đăng Dương tới, tất nhiên hắn phải tự mình làm.
Trần Đăng Dương đứng trên sân khấu, như thể tất cả các ánh đèn sân khấu tự động hướng về hắn, thu hút sự chú ý của mọi người.
Nguyễn Thanh Pháp ngồi ở trong góc sô pha, ánh mắt nhìn Trần Đăng Dương không chớp lấy một cái.
Trần Đăng Dương có tố chất lãnh đạo bẩm sinh, mỗi hành động đều toát lên khí chất khiến mọi người sẵn sàng quy hàng.
Dù sao ngay lúc này Nguyễn Thanh Pháp nhìn Trần Đăng Dương cũng cảm thấy tràn ngập vẻ tự hào hãnh diễn.
Sau khi Trần Đăng Dương phát biểu xong, người dẫn chương trình đi lên và hỏi hắn một vài câu hỏi.
Ngày thường rất khó gặp được Trần Đăng Dương, hơn nữa đây lại là buổi họp thường niên diễn ra hàng năm. Nói một cách thực tế thì đây là cơ hội duy nhất trong năm để “to gan” trước mặt lãnh đạo. MC chắc chắn sẽ không bỏ lỡ nó.
MC cười đầy xấu xa nói: “Trần tổng, ai đứng trên sân khấu này đều sẽ phải biểu diễn một tiết mục mới có thể xuống sân khấu, không biết Trần tổng đã chuẩn bị tiết mục nào hay chưa.”
Trần Đăng Dương rất trực tiếp, “Cứ nói thẳng đi, muốn tôi biểu diễn tiết mục gì đây?”
Trần Đăng Dương không muốn phá hỏng cuộc vui.
Dưới sân khấu vang lên tiếng huýt sáo và hò hét, mọi người đang đang hô hào.
MC bê ra một hộp xổ số, lắc lắc, “Trần tổng, trong hộp này có tổng cộng chín quả bóng bàn được đánh số từ 1 đến 9, mỗi con số tượng trưng cho một mục biểu diễn, anh có thể bốc tuỳ chọn, bốc phải cái gì thì biểu diễn cái đấy.”
Trần Đăng Dương: “Có chắc chắn là mỗi số tượng trưng cho một tiết mục khác nhau không đấy?”
“Nếu Trần tổng không tin thì có thể nhìn lên màn hình lớn.” MC hướng tay về phía màn hình lớn, đúng thật là có chín tiết mục được liệt kê.
Mặc váy xoè nhảy thiên nga nhỏ, đi giày cao gót và tìm bạn nhảy đề nhảy những bước nữ……
Tiết mục nào cũng đầy rẫy những trò chơi khăm.
MC đứng bên cạnh còn đổ thêm dầu vào lửa: “Trần tổng, có phải ngài sợ rồi nên không dám làm nữa?”
Không biết phép khích tướng có hữu dụng với Trần Đăng Dương hay không, dù sao thì hắn đã thò tay vào lôi ra một quả bóng bàn trước khi MC nói xong.
Lôi ra xem thử.
MC: “Bóng số 5!”
MC: “Để tôi xem xem tiết mục số 5 là gì nào.”
Mọi người dưới sân khấu hò reo: “Tìm một người ở đây và nhảy với nhau một điệu đối mặt (1).”
(1) Hay còn được biết đến với cái tên rất phổ biến là nhảy tango.
Khiêu vũ đối mặt, đúng như cái tên gọi của nó là khi hai người dán nhau thật gần và lắc eo theo điệu nhạc, nhìn rất ái muội.
Trước khi bắt đầu điệu nhảy, khán giả dưới sân khấu ai nấy cũng rất phấn khích.
Để rào trước Trần Đăng Dương sẽ từ chối nói không biết nhảy, MC trực tiếp mở video: “Trần tổng, với trí thông minh của anh, nếu bây giờ anh học cũng sẽ học rất nhanh.”
Trên màn hình xuất hiện hai vũ công, vũ công nam luôn nắm tay vũ công nữ, vũ công nữ vặn eo và lắc hông với đường nét rất duyên dáng.
Âm nhạc dịu êm và ái muội, cơ thể của hai vũ công từ đầu đến cuối luôn dán vào nhau, thậm chí mặt hai người họ cách nhau rất gần, có những giây phút còn khiến người ta ảo giác rằng họ sẽ hôn nhau.
Tóm lại, nói một cách đơn giản: điệu nhảy mặt đối mặt này sẽ rất mập mờ và rất nóng bỏng.
Tiếng hò reo của khán giả dưới sân khấu ngày càng lớn, không khí của bữa tiệc thường niên trở nên sôi động hơn hẳn.
Có người thậm chí đã lần tìm bóng dáng của Nguyễn Thanh Pháp trong sảnh tiệc, Trần tổng chắc chắn chỉ có thể nhảy loại này cùng với bạn đời.
MC không ngại lớn chuyện nói: “Trần tổng, đã sẵn sàng chưa ạ? Nếu đã sẵn sàng thì xin mời anh bắt đầu chọn bạn nhảy.”
Trần Đăng Dương không từ chối, tiệc thường niên thì quan trọng nhất chính là mọi người cùng vui vẻ.
Ánh mắt hắn quét một vòng khắp hội trường và nhìn thấy Nguyễn Thanh Pháp đang ngồi trên ghế sô pha trong góc.
Hắn nói với MC: “Tôi muốn đích thân mời bạn đồng hành của mình lên đây.”
MC: “Có thể. Xin mời Trần tổng.”
Trần Đăng Dương đi về phía Nguyễn Thanh Pháp, trên đường đi mọi người đều có ý nhường đường cho hắn.
Trần Đăng Dương bước đi rất nhàn nhã, vừa đi vừa cởi khuy áo vest, nới lỏng cà vạt, cởi vài chiếc cúc trên áo sơ mi, lộ ra khuôn ngực rắn chắc.
Cả người trông hoang dã, phóng khoáng và vô cùng sexy.
Khiến vô số người có mặt ở đây phải gào thét trong lòng.
Chếch mất thôi!!! Tại sao Trần tổng lại gợn đòn như vậy!!! Trần Đăng Dương dừng lại trước mặt Nguyễn Thanh Pháp, kiêu hãnh nhìn cậu, “Nguyễn tiên sinh, có thể nhảy một điệu với anh không?”
Nguyễn Thanh Pháp ngồi bắt chéo chân, người hơi ngả về sau. Vẻ mặt cậu lười biếng, đôi mắt mèo đánh giá Trần Đăng Dương, bắt đầu từ đôi mắt rồi từ từ đi xuống.
Cho đến khi nhìn thấy lồng ngực loã lồ ra ngoài, cậu bất mãn nhíu mày.
Nguyễn Thanh Pháp đột nhiên nắm lấy chiếc cà vạt lỏng lẻo của Trần Đăng Dương, hơi dùng sức kéo khiến hắn phải khom lưng xuống nhìn cậu.
Ngẩng đầu nói nhỏ vào tai Trần Đăng Dương: “Nhảy cũng được, nhưng chồng à, anh phải nhảy bước nữ.”
Một bàn tay lại mò lên ngực Trần Đăng Dương, cài từng cúc áo của hắn vào, thẳng cho đến khi toàn bộ cảnh xuân bị giấu trong áo sơ mi, Nguyễn Thanh Pháp mới hài lòng buông Trần Đăng Dương ra.
Sự tương tác giữa hai người khiến mọi người gào thét trong lòng, có thể nói là rất mong chờ được nhìn thấy Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp khiêu vũ trên sân khấu.
“Có thể.”
Trần Đăng Dương đồng ý rất dứt khoát, lòng bàn tay bao lấy tay Nguyễn Thanh Pháp đang nắm cà vạt, nắm thật chặt.
Giây tiếp theo Nguyễn Thanh Pháp bị kéo lên khỏi ghế sô pha.
Cả hai nắm tay nhau bước lên sân khấu.
Tiếng vỗ tay, tiếng la hét và tiếng huýt sáo lại vang lên, sự cuồng nhiệt của khán giả gần như chạm đến trần nhà.
MC kìm nén tiếng hét trong lòng, nhanh chóng giới thiệu: “Nhiệt liệt cổ vũ cho màn khiêu vũ mặt đối mặt của Trần tổng và cậu Pháp nào, giờ chúng ta sẽ nhường lại sân khấu cho bọn hon.”
Vừa dứt lời, Trần Đăng Dương cùng Nguyễn Thanh Pháp bước lên sân khấu.
Kỹ thuật viên ánh sáng cho tắt hết đèn những chỗ khác, chỉ đề lại ánh đèn trên sân khấu để mọi người có thể nhìn rõ màn trình diễn của Nguyễn Thanh Pháp và Trần Đăng Dương.
Vũ khúc Bruce nhịp độ chậm vang lên, tiếng nhạc êm dịu trôi chậm rãi.
Trần Đăng Dương cùng Nguyễn Thanh Pháp cũng đi theo tiết tấu nhạc.
Sau đó, khán giả nhìn thấy Trần tổng, sếp lớn anh mình thầm võ của bọn họ đang kề sát Nguyễn Thanh Pháp vặn eo lắc hông rất quyến rũ.
Không cần nói cũng biết là rất mềm dẻo, và thật sự đúng là thế đấy.
[text_hash] => 5651419a
)