duongkieu | giả vờ ngoan ngoãn [cv] – 40. Lại xa nhau – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

duongkieu | giả vờ ngoan ngoãn [cv] - 40. Lại xa nhau

Array
(
[text] =>

Những ngày ở bên nhau thường ngắn ngủi, chớp mắt cái Trần Đăng Dương đã ở lại thành phố K được một tuần.

Dù sao thì hắn cũng có công việc riêng phải làm và không thể ở lại thị trấn Bác An mãi được. Thế nhưng, trước một ngày Trần Đăng Dương rời đi, Trương Ly đã rất nhân đạo mà cho Nguyễn Thanh Pháp nghỉ một ngày.

Nguyễn Thanh Pháp cũng không làm ra vẻ mà chấp nhận ngày nghỉ này và bí mật lên kế hoạch cho nó.

Trần Đăng Dương ở lại thị trấn Bác An với cậu một tuần, nhưng hai người không đi đâu cả, mỗi ngày đều chỉ quanh quẩn ở hai địa điểm và một tuyến đường hết ở đoàn làm phim thì về khách sạn. Nguyễn Thanh Pháp đắm chìm trong quay phim cũng không cảm thấy nhàm chán, nhưng cậu nghĩ hẳn là Trần Đăng Dương sẽ thấy chán lắm.

Vừa hay lại có được một ngày nghỉ, Nguyễn Thanh Pháp dự định sẽ cùng Trần Đăng Dương đi tham quan các địa điểm du lịch trong thị trấn.

Cậu đã lên kế hoạch rất hoàn hảo, nhưng còn chưa kịp thực hiện đã bị Trần Đăng Dương kéo lên xe và đưa đến thành phố K.

Nguyễn Thanh Pháp: “Trần tiên sinh muốn đưa em đi đâu vậy ạ?”

“Đến nơi rồi em sẽ biết thôi.” Trần Đăng Dương nói rất thần bí.

Nếu Trần Đăng Dương đã nói như vậy rồi, Nguyễn Thanh Pháp cũng không hỏi đến cùng nữa, chỉ ngoan ngoãn ngồi ở ghế phụ chờ đợi niềm vui bất ngờ của Trần Đăng Dương.

Trần Đăng Dương đỗ xe trước cửa hàng 4S ở thành phố K, nắm tay Nguyễn Thanh Pháp xuống xe, Nguyễn Thanh Pháp còn chưa kịp nhìn rõ khung cảnh xung quanh, Trần Đăng Dương đã nửa ôm lấy cậu, dùng tay bịt mắt Nguyễn Thanh Pháp.

Nguyễn Thanh Pháp không có phản kháng, ngoan ngoãn đi theo Trần Đăng Dương. Dù trước mắt mọi thứ đều tối tăm nhưng Nguyễn Thanh Pháp không chút do dự, vô cùng tin tưởng Trần Đăng Dương.

Ước chừng ba phút sau, Trần Đăng Dương bảo Nguyễn Thanh Pháp dừng lại, “Có thể dừng lại rồi.”

Nguyễn Thanh Pháp: “Trần tiên sinh muốn tặng quà gì cho em vậy ạ? Thần bí vậy sao?”

Trần Đăng Dương: “Em có thể đoán thử xem.”

Hai tay hắn vẫn giữ trước mắt Nguyễn Thanh Pháp như cũ, hơi nóng từ lời nói phả lên tai cậu.

Hơi ngứa nhưng vẫn nhịn được.

Thế nhưng, vì sự tò mò của Nguyễn Thanh Pháp đối với món quà đã khiến cậu dần mất kiên nhẫn.

“Em có thể từ từ mở mắt ra.” Trần Đăng Dương nói, chậm rãi bỏ tay ra khỏi tầm mắt Nguyễn Thanh Pháp.

Nguyễn Thanh Pháp chớp chớp mắt, sau khi thích ứng với ánh sáng trong phòng, ánh mắt của cậu lập tức bị chiếc xe phân khối lớn màu đen trước mặt thu hút.

Đầu xe phân khối lớn có đường nét mượt mà và toả sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn.

Đúng chính xác là chiếc xe mà Nguyễn Thanh Pháp gần đây để ý đến, nhưng vì trong túi không có xèng nên cậu chỉ có thể ngắm nó trên tạp chí và trang web.

Cậu chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày chiếc xe ấy lại bất ngờ xuất hiện trước mặt mình.

Nguyễn Thanh Pháp nhìn chằm chằm con xe hồi lâu mới bước tới cẩn thận chạm vào thân xe, cảm giác lạnh như thép truyền đến đầu ngón tay, nhưng Nguyễn Thanh Pháp lại cảm thấy trong lòng nóng bừng.

“Đi nào, anh Pháp đây sẽ đưa anh đi hóng gió.” Nguyễn Thanh Pháp cầm mũ bảo hiểm ném về phía Trần Đăng Dương, đồng thời cũng đội mũ bảo hiểm của mình lên, vẻ mặt phóng đãng, giọng điệu cao vút.

Trần Đăng Dương mỉm cười bắt lấy mũ bảo hiểm: “Vậy giao hết cho anh Pháp nhé.”

Nguyễn Thanh Pháp thừa nhận vừa rồi cậu có hơi vênh váo đắc chí nhưng hiện tại cậu lại không muốn kìm nén bản thân chút nào.

Cậu để Trần Đăng Dương đợi trước cửa cửa hàng, còn mình thì sải bước ngồi lên xe và phóng xe ra khỏi cửa hàng một cách điêu luyện.

Vài giây sau, tiếng phanh xe vang lên, Nguyễn Thanh Pháp chính xác dừng xe ở trước mặt Trần Đăng Dương, dưới mũ bảo hiểm nháy mắt với hắn, huýt sáo lẳng lơ: “Anh đẹp trai, đi thôi, để tôi chở anh đi một chuyến.”

Trần Đăng Dương chịu ảnh hường từ Cố Khải nên cũng từng chơi motor, nhưng hắn không mấy hứng thú với nó, chỉ là khi nhìn thấy Nguyễn Thanh Pháp sải chân đạp đắt, hắn cảm thấy đẹp trai vô cùng.

Mặc dù Nguyễn Thanh Pháp đội mũ bảo hiểm nên không thấy rõ biểu cảm của cậu, nhưng Trần Đăng Dương nghĩ rằng Nguyễn Thanh Pháp của hiện tại nhất định là rất buông thả.

“Anh đẹp trai này, anh thật sự không muốn lên hả?” Nguyễn Thanh Pháp thúc giục Trần Đăng Dương đương lúc ngây người.

Trần Đăng Dương đội mũ bảo hiểm lên và ngồi đằng sau xe: “Đi thôi.”

Đợi Trần Đăng Dương ngồi vững, Nguyễn Thanh Pháp lập tức nhấn ga, chiếc motor với hiệu xuất tốt gầm lên lao ra ngoài.

Vì vẫn còn đang ở trong thành thị nên tốc độ của Nguyễn Thanh Pháp sẽ chậm hơn, khi đến quốc lộ, tốc độ xe máy sẽ tăng lên trong nháy mắt.

Đây là lần đầu tiên Trần Đăng Dương ngồi yên sau xe, ngược lại hắn không hề dè dặt mà ôm chặt lấy eo Nguyễn Thanh Pháp, gần như toàn bộ phần thân trên của hắn đều áp vào người Nguyễn Thanh Pháp.

Gió thổi từ hai phía, cảnh vật ven đường nhanh chóng lùi xa.

Trần Đăng Dương chợt hiểu tại sao Nguyễn Thanh Pháp lại thích môn thể thao này, khi tốc độ tăng đến một trình độ nhất định, hắn thật sự cảm thấy mình như muốn hóa thành gió, mọi lo lắng đều sẽ bị gió thổi bay.

Thật ra lấy tốc độ này so với lúc Nguyễn Thanh Pháp thi đấu cũng không tính là nhanh nhưng chưa bao giờ tâm tình của cậu cảm thấy nhẹ nhõm được như lúc này.

Yên sau xe của Nguyễn Thanh Pháp chưa từng cho ai ngồi, Trần Đăng Dương là người đầu tiên và cũng sẽ là người duy nhất.

Nguyễn Thanh Pháp có thể cảm nhận được cánh tay ôm eo mình rất chặt, cậu không biết có phải Trần Đăng Dương sợ hãi nên mới ôm cậu chặt như vậy hay không.

Nhưng lúc này cậu lại càng muốn khiến Trần Đăng Dương sợ hãi hơn, thế nên cậu lại tăng tốc.

Tốc độ xe đột nhiên tăng lên, Trần Đăng Dương ôm người chặt hơn một chút.

Nguyễn Thanh Pháp nhếch môi cười, tiếp tục phóng xe lao vút về phía trước.

Chiếc xe phân khối lớn đậu trên tỉnh lộ (1), hai bên tỉnh lộ là cánh đồng nối tiếp cánh đồng, bây giờ đã là cuối thu, lúa trên đồng chín vàng ngút tầm mắt.

(1) Con đường nối giữa các tỉnh và huyện. Có sự phân biệt giữa tỉnh lộ và quốc lộ, hai khái niệm khác nhau.

Gió vừa thổi, một lớp sóng lúa hiện lên, mùi cỏ thoang thoảng đọng lại trên chóp mũi, rất dễ chịu.

Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp đứng cạnh chiếc xe, hắn dồn hết sức lực lên người Nguyễn Thanh Pháp, trông như thể đã cạn kiệt năng lượng.

“Đây là lần đầu tiên Trần tiên sinh ngồi xe máy ạ?” Nguyễn Thanh Pháp đỡ Trần Đăng Dương hỏi, nếu không thì chỉ bằng tốc độ này sao có thể khiến Trần Đăng Dương héo úa.

Trần Đăng Dương ậm ừ không biết xấu hổ.

Nguyễn Thanh Pháp: “Vậy lúc về em sẽ lái xe chậm hơn nhé.”

Đúng lúc để ngắm thêm phong cảnh hai bên đường.

“Được.” Trần Đăng Dương lại trả lời.

Nguyễn Thanh Pháp thật sự nghĩ rằng Trần Đăng Dương không ổn, vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa trán hắn.

Trần Đăng Dương vui vẻ hưởng thụ sự quan tâm của Nguyễn Thanh Pháp, hai mắt nhắm lại nom có vẻ thích ý lắm.

Một lúc sau, hắn nghe thấy Nguyễn Thanh Pháp hỏi: “Sao Trần tiên sinh lại nghĩ đến việc tặng em chiếc xe này?”

Trần Đăng Dương không trả lời mà hỏi: “Thích không?”

Thật sự thì hắn không hiểu biết gì nhiều về xe phân khối lớn, chỉ biết Nguyễn Thanh Pháp thích. Cái gì mà hai mắt một bôi đen hắn cũng không hiểu, vẫn là nhờ có sự trợ giúp từ Cố Khải, tên này sẽ nói cho hắn biết.

Đương nhiên là Nguyễn Thanh Pháp thích lắm, cậu đã khát khao muốn có được chiếc xe này từ lâu rồi.

Nguyễn Thanh Pháp: “Thích ạ. Cảm ơn Trần tiên sinh.”

“Chỉ mỗi câu cảm ơn đơn giản vậy thôi sao?”

Nguyễn Thanh Pháp lập tức hiểu ngay, cậu nghiêng đầu hôn Trần Đăng Dương.

Khi môi họ chạm vào nhau, một viên kẹo bạc hà được đẩy vào miệng Nguyễn Thanh Pháp, lạnh như băng.

Sau khi nụ hôn kết thúc, kẹo bạc hà cũng tan sạch trong miệng, không biết cuối cùng là ai đã ăn nó.

Trần Đăng Dương vẫn cảm thấy chưa đủ, mổ một cái lên môi Nguyễn Thanh Pháp, “Đây là tặng sinh nhật hai mươi tuổi cho em.”

Xem như là trả lời cho câu hỏi trước đó của Nguyễn Thanh Pháp.

“Nhưng sinh nhật của em đã qua rồi mà.” Nguyễn Thanh Pháp thuộc chòm Sư Tử, đúng lúc sinh nhật của cậu lại là ngày cuối cùng của tháng 7, phải trôi qua một tháng cậu mới gặp được Trần Đăng Dương.

Hơn nữa, đã lâu Nguyễn Thanh Pháp không tổ chức sinh nhật.

Trần Đăng Dương: “Bù quà sinh nhật.”

“Không chỉ bù quà sinh nhật tuổi hai mươi cho em, mà cứ mỗi một năm sau này tôi còn phải bù quà cho em nữa.”

Nguyễn Thanh Pháp cười hỏi lại hắn: “Vậy chẳng phải em cũng nên bù quà sinh nhật cho Trần tiên sinh?”

Chắc chắn không thể để một mình Trần Đăng Dương trả giá, cậu cũng chẳng thể thoải mái mà hưởng thụ, luôn cảm thấy mình phải làm gì đó.

“Đúng vậy.” Trần Đăng Dương trái lại cũng không phản đối, nửa ôm Nguyễn Thanh Pháp vào lòng, thấp giọng nói bên tai cậu: “Bây giờ tôi muốn quà sinh nhật ba mươi tuổi của mình, bé Pháp có cho tôi không?”

Nguyễn Thanh Pháp không chút do dự: “Chỉ cần em có thể.”

Trần Đăng Dương thì thầm vào tai Nguyễn Thanh Pháp điều gì đó.

Nguyễn Thanh Pháp: “……”

Hoá ra ngay từ đầu Trần Đăng Dương đã phát hiện ra chiếc áo sơ mi trắng kia, nhưng trước đó hắn vẫn không nói gì, giờ thì nhớ đến.

Nguyễn Thanh Pháp nghĩ thôi đã thấy hưng phấn, chẳng lẽ muốn cậu mặc áo sơ mi rồi làm một trận sao? Trần Đăng Dương lại cho rằng Nguyễn Thanh Pháp đang ngượng ngùng nên hỏi lại: “Bé Pháp có cho tôi không?”

Nguyễn Thanh Pháp ra vẻ thẹn thùng gật đầu, “……Cho ạ.”

Đêm đó, hai người quay về thị trấn Bác An mà đặt phòng tại một khách sạn ở thành phố K.

Cách âm của khách sạn rất tốt, cuối cùng hai người cũng có thể buông thả.

Chiếc áo sơ mi trắng cùng Nguyễn Thanh Pháp đi ngủ những ngày đầu đã được cậu mặc vào đêm nay, từ lối vào chiếc giường lớn, cho đến bồn tắm bị ngâm nước khiến nó trở nên trong suốt, cả quá trình Nguyễn Thanh Pháp chưa từng cởi nó ra.

Xong việc, Nguyễn Thanh Pháp mông lung nghĩ, Trần Đăng Dương cầm theo chiếc áo này ra khỏi khách sạn từ khi nào vậy?

Cậu không nghĩ ra được cậu trả lời, rất nhanh sau đó đã thiếp đi trong vòng tay của Trần Đăng Dương.

Ngày hôm sau, mãi đến giữa trưa Nguyễn Thanh Pháp mới có thông báo.

Cậu đưa Trần Đăng Dương đến sân bay lúc sáng, tận mắt nhìn chiếc máy bay trở hắn cất cánh bay lên bầu trời cao mới cưỡi xe trở lại thị trấn Bác An.

Đêm qua có chút điên cuồng, hơn chín giờ Nguyễn Thanh Pháp mới trở về khách sạn, vẫn còn thời gian, xoa xoa eo, ngả lưng lên giường ngủ một giấc thật sâu.

Khi tỉnh dậy lần nữa thì đã quá mười hai giờ trưa.

Bụng dạ lên tiếng kháng nghị, Nguyễn Thanh Pháp vệ sinh cá nhân thật nhanh rồi định đi kiếm đồ ăn.

Lúc đi xuống tầng một đi qua quầy lễ tân, bà chủ nhà đột nhiên gọi cậu lại, “Nguyễn Thanh Pháp, cậu có đồ chuyển phát nhanh này.”

Nguyễn Thanh Pháp: “Làm phiền bác giữ nó hộ cháu trước, ăn trưa xong cháu sẽ quay lại lấy.”

Thật ra trong lòng cậu có chút nghi hoặc, ai lại gửi chuyển phát nhanh cho cậu nhỉ? Nhưng mà hiện giờ cậu đang rất đói bụng, không quan tâm nhiều, ăn xong rồi nói sau.

Nửa tiếng sau, Nguyễn Thanh Pháp nhận lấy đồ chuyển phát nhanh của mình ở quầy lễ tân, đó là một chiếc hộp khá lớn.

Địa chỉ đơn vị giao hàng là ở thành phố K.

Nguyễn Thanh Pháp mông lung quay về phòng mở đồ.

Trong hộp là một chiếc áo sơ mi nằm ngay ngắn gọn gàng.

Phía trên chiếc áo sơ mi trắng là một thứ rất quen, đó là bằng chứng cho sự hoang đường đêm qua giữa cậu và Trần Đăng Dương.

Giờ thì không cần đoán cũng biết là ai gửi cho cậu rồi.

Bên trong hộp còn có một lá thư, trên đó là nét chữ mà Nguyễn Thanh Pháp rất quen thuộc.

[text_hash] => 96bfe0e8
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.