duongkieu | giả vờ ngoan ngoãn [cv] – 39. Em bé – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

duongkieu | giả vờ ngoan ngoãn [cv] - 39. Em bé

Array
(
[text] =>

#Anh_trai_nhỏ_trợ_diễn# là hot search thứ sáu trong tối nay cho《Sinh ra để diễn xuất》, so với năm cái hot search gió tanh mưa máu trước đó thì hot search này có vẻ nhẹ nhàng hơn nhiều.

Hot search này bắt nguồn từ một tài khoản Amway (An Lợi Hào)– Tuyển Tập Các Chương Trình Tạp Kỹ Nổi Tiếng.

Tuyển Tập Các Chương Trình Tạp Kỹ Nổi Tiếng sẽ chỉnh sửa các clip mà được cho là thú vị từ các chương trình tạp kỹ hàng tuần sau đó đăng tải chúng lên nền tảng Weibo của gã, một vài hot search về 《Sinh ra để diễn xuất》trước đó là do các video đã chỉnh sửa của hắn tạo ra. Có thể nói, blogger này đã đóng góp rất nhiều vào sự nổi tiếng của《Sinh ra để diễn xuất》.

Tuần này, sau khi《Sinh ra để diễn xuất》lên sóng, blogger này cũng biên tập những video mà hắn cho là rất hay.

Trong đó có màn trình diễn của nhóm Thẩm Ngọc Phi.

Mặc dù diễn xuất của Sở Tịch Nhan rất kém nhưng vẫn không thể làm lu mờ ba diễn viên còn lại. Nếu bỏ qua Sở Tịch Nhan, màn diễn xuất này tuyệt đối có thể gọi là một màn trình diễn tuyệt vời.

Nguyên văn trên Weibo như sau:

— Tuyển Tập Các Chương Trình Tạp Kỹ Nổi Tiếng V: Đây thật sự là một màn đấu tranh giữa các vị thần, dù là cô Thẩm Ngọc Phi hay thầy Trần Kính Khải, màn diễn xuất của họ thật sống động, mỗi lời nói, mỗi hành động và mỗi cử chỉ đều như chính bản thân nhân vậy. Mà điều làm tôi ngạc nhiên hơn nữa là anh trai nhỏ trợ diễn【Hét gào xé họng: Anh trai nhỏ đẹp trai quá!!! 】

Cậu ấy không hề tỏ ra rụt rè khi đối diễn với hai vị tiền bối, diễn xuất rất tự nhiên, thậm chí có thể diễn logic của nhân vật đến từng chi tiết.

Báu vật này của nhà nào vậy? Với ngoại hình và khả năng diễn xuất như vậy tại sao đến bây giờ vẫn chưa nổi tiếng? Bài viết này được đăng trước khi sự việc của Sở Tịch Nhan xảy ra, sự tập trung của mọi người vẫn đổ dồn vào từng cá nhân diễn xuất, cho nên khán giả theo dõi《Sinh ra để diễn xuất》tối nay cũng đồng tình với nhận định của blogger và khẳng định kỹ năng diễn xuất của các diễn viên phụ.

Vài phút sau, blogger này lại đăng một bài đăng khác trên Weibo.

— Tuyển Tập Các Chương Trình Tạp Kỹ Nổi Tiếng V: Nụ cười này đã giết chếc tôi!!! [ hình ảnh ]

Blogger đăng một bức ảnh động (GIF), trong đó có hình ảnh anh trai nhỏ trợ diễn đang chuẩn bị bước xuống nhìn về phía khán giả, không biết cậu nhìn thấy gì mà đột nhiên mỉm cười.

Bức ảnh này đã được xử lý, động tác nhếch môi cười của Nguyễn Thanh Pháp cũng được tua chậm lại.

Chàng trai trẻ trong ảnh có đường nét thanh tú, nghiêng đầu nhìn khán giả, sau đó đôi mắt đột nhiên sáng bừng, khóe môi từ từ nhếch lên, lộ ra nụ cười mừng rỡ.

Bức ảnh được tua chậm lại đặc biệt khiến nụ cười của chàng trai rất cuốn hút, đôi mắt cậu như được gắn một dải ngân hà khiến người ta không thể rời mắt.

Chàng trai trẻ tham gia diễn xuất kiêu ngạo và ngỗ ngược đến mức mọi người muốn bóp cổ cậu ta cho đến chết, nhưng khi thoát vai khỏi màn kịch trông cậu rất ngoan với nụ cười ngọt ngào như ngâm mật.

Sự tương phản to lớn này đã để lại hơn 10.000 bình luận trên bài đăng Weibo, khi tấm ảnh tươi cười được lan truyền rộng rãi càng có nhiều người bị rung động trước tấm ảnh ấy.

Chính vì điều này mà cụm từ “anh trai nhỏ trợ diễn” luôn nằm trong top hot search, trong một đêm gió tanh mưa máu ngày càng có nhiều người click vào rồi sau đó bị nụ cười ấy thu hút không thoát ra được.

Hàn Kỳ vẫn luôn chú ý đến chiều hướng trên mạng kể từ khi 《Sinh ra để diễn xuất》 phát sóng. Sau khi #Anh_trai_nhỏ_trợ_diễn# trở thành hot search, cô đã yêu cầu đoàn đội bỏ ra một khoản tiền để mua một hot search vị trí giữa, như vậy sẽ không quá lộ liễu và nhường chỗ cho chương trình《Sinh ra để diễn xuất》 tối nay, cũng không quá thấp khiến không ai chú ý tới.

Sau khi Nguyễn Thanh Pháp trở nên nổi tiếng hơn, cô lấy tài khoản Weibo đã chuẩn bị từ lâu ra, bỏ tiền ra mua vài tài khoản Marketing nho nhỏ nhằm thu hút lượng tìm kiếm về Nguyễn Thanh Pháp.

Làm xong việc này, Hàn Kỳ dừng tay lại ngay, Marketing gãi đúng chỗ ngứa vừa đủ sẽ có tác dụng thu hút lưu lượng, nhưng nếu quá nhiều sẽ khiến người khác bất mãn.

Sở Tịch Nhan là một bài học trước đó.

Tài khoản Weibo của Nguyễn Thanh Pháp đã được cô đăng ký từ lâu, trước đó không cập nhật nhiều lắm, chỉ có một cái, đó là bản cập nhật do hệ thống Weibo phát ra nhằm chào mừng Nguyễn Thanh Pháp đến với Weibo.

Hiện tại cô dự định dùng tài khoản Weibo này để thu hút lượng truy cập vào và gửi tin nhắn cho Nguyễn Thanh Pháp càng sớm càng tốt.

Cô biết tính tình của Nguyễn Thanh Pháp, chắc chắn cậu sẽ không giao Weibo cho đoàn đội xử lý. Thật đúng như cô đã dự đoán, sau khi Nguyễn Thanh Pháp biết cô đã đăng ký tài khoản Weibo thì đã lập tức yêu cầu được nắm giữ.

Hàn Kỳ: Hiện giờ Weibo của cậu vẫn đang trống rỗng, cậu xem có muốn đăng gì lên đó không.

Thật ra bất cứ ai click mở Weibo vào thời điểm này đều sẽ biết trong đó nhất định có yếu tố lăng xê. Hàn Kỳ cũng nghĩ đến việc yêu cầu Nguyễn Thanh Pháp chuyển tài khoản Weibo trước đây của cậu thành tài khoản xác thực, nhưng cô lại lo lắng tài khoản trước đây của Nguyễn Thanh Pháp sẽ tiết lộ nhiều thông tin cá nhân nên đã từ bỏ ý định này.

Suy đi nghĩ lại thì vẫn nên tạo một tài khoản Weibo mới cho Nguyễn Thanh Pháp.

Thanh Pháp: Tạm thời chưa muốn đăng gì cả.

Nếu bây giờ mà cập nhật trạng thái thì sẽ khiến cho mọi người cảm thấy đây là cố ý và không phải thời điểm tốt.

Nguyễn Thanh Pháp vừa nói vừa kéo xuống trang chủ, sau khi làm mới, số lượng fans của cậu đã tăng lên mấy nghìn.

Từ lúc đăng ký tài khoản đến giờ chỉ mới vỏn vẹn nửa tiếng, Nguyễn Thanh Pháp đã có được khoảng 200.000 lượt theo dõi. Điều này có thể không là gì đối với một nghệ sĩ, nhưng đối với một người mới, đó là một khởi đầu tốt.

Chỉ tính riêng mỗi hệ thống cập nhật tin nhắn số lượng đã vượt quá con số 2000, đều là hỏi Nguyễn Thanh Pháp sao không đăng gì trên Weibo, muốn xem ảnh chụp của Nguyễn Thanh Pháp.

Nguyễn Thanh Pháp không trả lời lại, cậu lướt Weibo một lúc rồi mới cất điện thoại đi.

Nhìn về phía Trần Đăng Dương, phát hiện hắn cũng đang cúi đầu xem điện thoại của mình, cậu nghĩ rằng hắn đang làm việc nên không nói gì.

Quấn mình trong chăn và chuẩn bị đi ngủ.

Trần Đăng Dương nào có đang xử lý công việc, hiện tại hắn đang lướt Weibo. Chủ đề hắn đang xem là về anh trai nhỏ trợ diễn, bấm thích tất cả những bình luận khen ngợi Nguyễn Thanh Pháp trên trang chủ.

Sau đó lại bấm vào trang cá nhân của Nguyễn Thanh Pháp, cài đặt Nguyễn Thanh Pháp làm người theo dõi đặc biệt.

Để trở thành một fan đủ tiêu chuẩn, hắn cũng đã đi dạo vài vòng siêu thoại của các nghệ sĩ khác để hiểu sơ bộ đánh tạp và phản hắc là cái gì.

Nhưng tạm thời Nguyễn Thanh Pháp không cần những thứ này, Trần Đăng Dương chỉ đơn giản là note nó lại để sau này sẽ cần dùng đến.

Xuất phát từ siêu thoại của nghệ sĩ khác, Trần Đăng Dương ngay lập tức tạo ra một siêu thoại cho Nguyễn Thanh Pháp với tư cách là một fan hâm mộ của cậu.

Một siêu thoại cần phải có nhiều người chia sẻ và sao đó phải thông qua xét duyệt trước khi tạo ra. Trần Đăng Dương không có tính kiên nhẫn đó nên giao cho trợ lý của mình một nhiệm vụ là ngày mai phải tạo ra một cái siêu thoại cho Nguyễn Thanh Pháp, hơn thế nữa chủ trì siêu thoại phải là tài khoản của hắn.

Trợ lý nhận được tin nhắn của Trần Đăng Dương và rơi vào khoảng lặng sâu sắc sau khi nhìn thấy nick name tài khoản của hắn.

— Người Đờn Ông Mạnh Mẽ Nhà Pháp Cưng.

Trợ lý:……

Sếp Trần, anh còn có thể phô trương hơn được nữa không?

Trần Đăng Dương tất nhiên là không biết trợ lý đang nghĩ gì trong đầu, sau khi giao nhiệm vụ cho trợ lý xong, hắn lại tải app Tinh Phạn Đoàn xuống (Super Star Rice Bal/Super Star Fantuan) (1). Tinh Phạn Đoàn được trói định với Weibo, đến khi Nguyễn Thanh Pháp đăng nhập vào Weibo sẽ nhanh chóng thông báo cho Nguyễn Thanh Pháp.

Trần Đăng Dương còn đặt cho Nguyễn Thanh Pháp một cái nick name — Em bé.

Nguyễn Thanh Pháp vừa đăng nhập vào Weibo, Tinh Phạn Đoàn lập tức gửi tin nhắn cho Trần Đăng Dương — Em bé của bạn đang online.

Làm xong tất cả những việc này, Trần Đăng Dương quay lại Weibo, mở lại bức ảnh động được lưu trong mục yêu thích, bắt đầu ngắm nghía.

Khán phòng cách sân khấu hơi xa, Trần Đăng Dương biết ngày hôm đó cậu đã thấy mình, nhưng lại không nhìn rõ được biểu cảm trên mặt cậu. Khi ấy hắn còn cảm thấy tiếc nuối, nhưng không ngờ ê-kíp chương trình lại khéo đến mức chụp và quay lại được.

Đây là một thứ đáng giá để hắn cất giữ và ngắm đi ngắm lại mỗi ngày.

Nghĩ như vậy, Trần Đăng Dương lập tức mở WeChat lên rồi gửi tin nhắn cho một vài bạn bè và người thân trong gia đình.

Trần Đăng Dương: [ hình ảnh ]

Trần Đăng Dương: Bạn bé nhà tôi đấy, đẹp không?

Sau đó ngồi tính giờ, gần một phút sau hắn thu hồi tin nhắn.

【Bạn tốt của bạn Trần Đăng Dương đã thu hồi tin nhắn】

Bạn bè & người nhà:???

Cậu nên để chúng tôi nhìn rõ ảnh đi rồi mới thu hồi chứ!

Trần Đăng Dương: Bạn bé nhà tôi quá đẹp, nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn không nên để mấy người nhìn thì hơn.

Bạn bè & người nhà: ………………

Sau khi khoe “con trẻ” một cách vô liêm sỉ và ấu trĩ xong, Trần Đăng Dương cất điện thoại đi, chui vào trong ổ chăn ôm Nguyễn Thanh Pháp, nhỏ giọng bên tai cậu nói: “Tôi thấy bức ảnh đó rồi.”

Không đợi Nguyễn Thanh Pháp trả lời, hắn nhẹ nhàng dùng răng gặm lấy vành tai tròn trịa của cậu, ám chỉ: “Gặp được tôi khiến em vui vậy sao?” Trong giọng điệu mang theo ý cười trầm thấp, rất dễ chịu.

Nguyễn Thanh Pháp nhắm mắt giả vờ ngủ.

Ngày hôm ấy cậu thật sự rất vui khi nhìn thấy Trần Đăng Dương ngồi dưới khán đài.

Từ nhỏ đến lớn, cậu hầu như chỉ có một mình.

Khi còn rất nhỏ, các bạn học có thành tích tốt đều có bố mẹ đến chứng kiến, duy chỉ có mình cậu cầm giấy khen đứng lẻ loi và đợi bảo mẫu trong nhà đến đón.

Sau này cậu không còn có kỳ vọng như vậy nữa, tốt hay xấu không liên quan gì đến cậu, dù sao cũng không có người quan tâm đúng không?

Cũng giống như lần trước cậu giành chức vô địch trong một cuộc thi, đứng trên bục nhận giải nghe tiếng vỗ tay như sấm xung quanh mà cậu vẫn rất bình tĩnh.

Khi đó, điều cậu quan tâm hơn cả những tràng pháo tay là cậu có thể nhận được bao nhiêu tiền thưởng từ cuộc thi này và còn lại bao nhiêu tiền để trang trải học phí và chi phí sinh hoạt trong 4 năm tới.

Cậu cho rằng cậu đã quen với việc đó rồi.

Cho đến hôm ấy, khi đứng trên sân khấu nhìn xuống, cậu đã thấy Trần Đăng Dương mặc vest ngồi lạc lõng giữa khán đài, Nguyễn Thanh Pháp đang ngẩn ngơ bỗng như nhìn thấy một tia sáng.

Cũng chính vào lúc đó, Nguyễn Thanh Pháp mới nhận ra đây là lần đầu tiên cậu lên sân khấu biểu diễn và buổi biểu diễn này có ý nghĩa rất lớn đối với cuộc đời cậu.

Đối với cậu mà nói, màn trình diễn đó vốn chỉ như đang vẽ thêm màu cho bức tranh vải trống nhưng vì Trần Đăng Dương xuất hiện đã khiến nó trở nên đầy màu sắc và vô cùng ý nghĩa.

Trần Đăng Dương thấy Nguyễn Thanh Pháp không trả lời, thật sự cho rằng cậu đã ngủ, hắn nhớ ra ngày mai Nguyễn Thanh Pháp còn phải quay phim nên kéo cậu vào lòng, ôm thật chặt.

Một lúc lâu sau, Trần Đăng Dương mới mơ màng cảm nhận được Nguyễn Thanh Pháp đang quay người lại, hai tay vòng qua eo mình, vùi cả người vào trong ngực hắn.

Đang lúc hắn chuẩn bị ôm Nguyễn Thanh Pháp chặt hơn thì lại nghe thấy cậu thì thầm: “Sau này Trần tiên sinh sẽ còn chứng kiền nhiều lần đầu tiên khác của em chứ?”

Trần Đăng Dương mở mắt ra, để Nguyễn Thanh Pháp ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Vẻ mặt Nguyễn Thanh Pháp không hề có chút ngái ngủ nào, đôi mắt như sáng lên trong bóng tối.

Trần Đăng Dương không nhịn được mà hôn lên mí mắt cậu.

“Sẽ.”

“Tôi sẽ không chỉ chứng kiến nhiều lần đầu tiên khác của em mà sẽ còn đồng hành cùng em qua từng khoảnh khắc trong cuộc đời.”

“Đừng lo lắng, tôi sẽ luôn ở đây.”

Nguyễn Thanh Pháp cảm thấy mỹ mãn ngẩng đầu lên hôn Trần Đăng Dương một cái, không lâu sau cậu nặng nề chìm vào giấc ngủ trong lòng Trần Đăng Dương.

Gió đêm ngoài cửa sổ phiêu nhè nhẹ cùng với ánh trăng sáng vằng vặc.

[text_hash] => 79a83fb7
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.