Array
(
[text] =>
Trần Đăng Dương vừa mới kết thúc cuộc gọi với Vương Nhất Thanh xong thì một cuộc điện thoại khác là bố hắn, Trần Đạo Lan gọi đến.
Trần Đạo Lan không phải người thích quanh co lòng vòng, vừa kết nối điện thoại đã lập tức nói thẳng: “Sao vừa rồi điện thoại báo bận vậy? Vương Nhất Thanh mật báo cho con à?”
“Đừng nghĩ cách lừa gạt bố, bố biết hết rồi.” Trần Đạo Lan chửi: “Hay lắm thằng nhãi này, đi đăng ký kết hôn mà không thèm nói lời nào, sợ bố với mẹ mày ăn thịt mất Nguyễn Thanh Pháp hả?”
Rất hiếm khi Trần Đăng Dương ngoan ngoãn nghe bố nói hết lời.
Đợi Trần Đạo Lan phàn nàn đủ rồi, Trần Đăng Dương nói: “Bố, không phải bây giờ bố đã biết rồi sao?”
“Nếu không bởi Nhất Thanh gửi tin nhắn nhầm nhóm, liệu bố có biết được chuyện này không?” Trần Đạo Lan thổi râu trừng mắt nói.
Trần Đăng Dương cuối cùng cũng không chọc lại Trần Đạo Lan nữa.
Trần Đạo Lan: “Khi nào thì dẫn Thanh Pháp về đây? Bố với mẹ mày đều muốn biết cái người khiến mày nhớ mong suốt ba năm nay trông như thế nào.” Tò mò muốn chết, ba năm trước đã tò mò rồi.
“Để con hỏi em ấy chút.” Trần Đăng Dương nói: “Con muốn cho em ấy chút thời gian để thích ứng, bạn nhỏ rất nhạy cảm, chỉ sợ em ấy bị căng thẳng quá thôi.”
Vừa giải thích vì sao trước đó hắn không dẫn Nguyễn Thanh Pháp về nhà.
“Bố chấp nhận lời giải thích của mày, nhưng nó chẳng mâu thuẫn gì với việc mày kết hôn mà không nói lời nào cả, tốt nhất mày nên cho bố một lời giải thích thật hợp lý.” Trần Đạo Lan vẫn kiên trì bám lấy.
Cứ nghĩ đến việc con trai mình kết hôn mà không báo cho ông biết là ông lại thấy tức giận.
Lần này không cần đến Trần Đăng Dương phải giải thích, bên kia đầu điện thoại đã vang lên một giọng nói dịu dàng: “Việc này còn cần phải giải thích sao? Nếu ông biết trước Đăng Dương đã kết hôn thì ông còn nhịn được không đi gặp đứa bé kia đến tận giờ sao?”
Người nói chính là mẹ của Trần Đăng Dương, bà Lục Tuyết Nhu.
Trần Đạo Lan im lặng.
Một lúc sau, ông thỏ thẻ hỏi vợ: “Em biết chuyện Đăng Dương kết hôn rồi hả?”
“Biết chứ.” Lục Tuyết Nhu cười tủm tỉm nói: “Ngày Đăng Dương cầu hôn đứa bé kia đã nói cho em biết rồi.”
Trần Đạo Lan nghĩ đến việc cả nhà đều biết, chỉ mình ông chẳng hay biết gì thì lại càng tức.
Lục Tuyết Nhu lườm ông một cái, con cá nóc đang phồng lên lập tức xẹp xuống.
Lục Tuyết Nhu: “Đưa điện thoại cho em.”
Trần Đạo Lan lập tức đưa điện thoại lên bằng cả hai tay.
Trần Đăng Dương vẫn luôn lắng nghe tiếng bên đầu dây kia điện thoại, biết điện thoại đang ở trong tay Lục Tuyết Nhu lập tức ngoan ngoan gọi: “Mẹ.”
“Đăng Dương à, đừng nghe lời bố con nói.” giọng nói của Lục Tuyết Nhu giống như cái tên của bà, nhẹ nhàng(1).
(1) “nhu” trong “ôn nhu” có nghĩa là nhẹ nhàng, dịu dàng.
Bà là người Giang Nam, lời nói nhẹ nhàng, rất êm tai.
Lục Tuyết Nhu: “Mọi việc đều phải xem bé Pháp có chấp nhận hay không, sau này còn rất nhiều thời gian, con đừng ép buộc bé Pháp.”
Trần Đăng Dương: “Con biết rồi.”
“Có phải tuần sau bé Pháp phải đến thành phố K đóng phim không?” Lục Tuyết Nhu thường xuyên nói chuyện điện thoại với Trần Đăng Dương, cũng không ít lần nhắc đến Nguyễn Thanh Pháp, đối với đứa nhỏ ngoan ngoãn trong miệng Trần Đăng Dương có ấn tượng rất tốt.
Trần Đăng Dương: “Chủ nhật tuần sau sẽ khởi hành.”
Lục Tuyết Nhu: “Vậy con phải sắp xếp cho thằng bé một trợ lý nhanh nhẹn, chăm sóc nó cho tốt. Bé Pháp còn nhỏ, về mặt này con nên quan tâm thằng bé nhiều hơn.”
Sau đó Lục Tuyết Như lại dặn dò thêm vài câu, Trần Đăng Dương đều ghi nhớ. Có một số điều hắn đã biết và cũng có một số điều hắn thật sự quên mất.
Sau khi kết thúc cuộc gọi với mẹ, Trần Đăng Dương nhanh chóng bổ sung những gì mình còn thiếu và sắp xếp lại trong đầu.
Cùng lúc đó, Nguyễn Thanh Pháp trở lại công ty, Hàn Kỳ giới thiệu cho Nguyễn Thanh Pháp một trợ lý mới tuyển.
Hàn Kỳ: “Thanh Pháp, đây là trợ lý mà công ty thuê cho cậu, Tề Vận.”
Tề Vận là một cô gái với mái tóc ngắn gọn gàng, cao 1 mét 5 mấy, nhìn rất nhỏ xinh và có một đôi mắt rất sáng và có hồn, luôn mỉm cười khi gặp mọi người.
Cô từng làm trợ lý cho các nghệ sĩ của công ty Giải trí Thành Cấp, từng phục vụ ảnh đế ảnh hậu, các lưu lượng và cũng đã từng đi theo các diễn viên ít tên tuổi.
Rất nổi tiếng trong ngành.
Tề Vận tuy có vóc dáng nhỏ bé nhưng lại mạnh mẽ hơn đàn ông bình thường.
Điều quan trọng nhất là miệng cô ấy rất kín, biết cái gì nên nói và cái gì không nên nói.
Đây là một phẩm chất quan trọng nhất trong giới của bọn họ.
Đã từng có rất nhiều nghệ sĩ hoặc công ty giải trí đề nghị trả lương cao cho Tề Vận để làm trợ lý riêng cho những người nổi tiếng, nhưng Tề Vận đều từ chối tất cả.
Hàn Kỳ đã liên lạc với Tề Vận nhiều lần trước đó nhưng không thuyết phục được cô.
Thế nhưng, Tề Vận đã chủ động liên lạc với Hàn Kỳ vào ngay ngày hôm sau và đồng ý trở thành trợ lý riêng của Nguyễn Thanh Pháp.
Ban đầu, Hàn Kỳ còn nghĩ rằng sự chân thành của cô đã tạo ấn tượng với Tề Vận, sau khi biết Tề Vận nhận tiền lương của ai, Hàn Kỳ mới biết không phải sự chân thành của mình đã gây ấn tượng với Tề Vận mà vốn là do tư bản độc ác và toàn năng.
“Xin chào Thanh Pháp, tôi là Tề Vận.” Tề Vận mỉm cười, đưa tay về phía Nguyễn Thanh Pháp.
Nguyễn Thanh Pháp cười, bắt tay với Tề Vận: “Tôi là Nguyễn Thanh Pháp, sau này còn nhờ chị phải quan tâm nhiều hơn.”
Tề Vận: “Cũng mong được cậu quan tâm nhiều hơn.”
Thời gian trôi qua rất nhanh, trong nháy mắt lại một tuần nữa trôi qua, chỉ còn một ngày nữa là Nguyễn Thanh Pháp sẽ gia nhập đoàn.
Biết ngày mai Nguyễn Thanh Pháp sẽ đến thành phố K để tiến tổ, công việc của buổi sáng Trần Đăng Dương đã hoàn thành xong, trưa tan sở về nhà với Nguyễn Thanh Pháp.
Trần Đăng Dương không nói cho Nguyễn Thanh Pháp biết hắn sẽ về sớm, hắn muốn tạo cho cậu một bất ngờ.
Hắn thậm chí còn rất cẩn thận khi mở cửa, nhưng lại không nhìn thấy Nguyễn Thanh Pháp trong phòng khách.
Trần Đăng Dương đại khái cũng biết cậu đang ở đâu.
Hắn đi thẳng đến phòng ngủ dành cho khách, nhẹ nhàng mở cửa ra, quả nhiên nhìn thấy Nguyễn Thanh Pháp đang co ro bên cửa sổ lồi.
Hắn kết hôn với Nguyễn Thanh Pháp đã được nửa tháng. Trần Đăng Dương không nói hắn rất hiểu cậu, nhưng nhưng hắn cũng biết rất rõ một ít thói quen của Nguyễn Thanh Pháp.
Nguyễn Thanh Pháp thích ánh mặt trời, mỗi lần đọc kịch bản hoặc thiền định(2) đều thích nép mình vào cửa sổ lồi của phòng ngủ dành cho khách, giống như mèo con nằm sấp phơi nắng.
(2) Là tư thế ngồi thoải mái, nhắm mắt-đan tay-chéo chân.
Yên tĩnh đến mức khiến người ta muốn bước tới mà ôm lấy.
Trần Đăng Dương lặng lẽ đi đến chỗ cửa sổ lồi, cuối cùng đứng cạnh Nguyễn Thanh Pháp.
Ánh nắng vàng ấm áp từ cửa sổ tràn vào, bao phủ toàn thân Nguyễn Thanh Pháp. Chàng trai nhắm mắt hít một hơi sâu nhưng lại ôm chặt lấy mình và cuộn tròn thành quả bóng.
Đây là một tư thế ngủ rất không có cảm giác an toàn.
Trần Đăng Dương cảm thấy có chút đau lòng.
Lần đầu tiên hắn và Nguyễn Thanh Pháp ngủ chung giường, Nguyễn Thanh Pháp cũng ngủ tư thế này, tựa như làm vậy sẽ có thể tạo dựng cho bản thân một không gian an toàn, trong đó có thể bảo vệ cậu khỏi những tổn thương.
Cũng bắt đầu từ buổi tối hôm đó, khi Nguyễn Thanh Pháp đang ngủ, Trần Đăng Dương sẽ ôm cậu vào lòng, để đầu cậu tựa vào ngực mình.
Lúc đầu Nguyễn Thanh Pháp có hơi không quen, nhưng cảm giác an toàn thường trực này lại khiến cậu lưu luyến không thôi.
Mới có nửa tháng, Nguyễn Thanh Pháp cũng đã quen thuộc cái cảm giác sáng sớm tỉnh lại trong lồng ngực Trần Đăng Dương.
Trong lúc Trần Đăng Dương đắm chìm trong suy nghĩ, Nguyễn Thanh Pháp đã dần tỉnh lại.
Cậu còn đang ngái ngủ, lúc thấy Trần Đăng Dương đứng bên cửa sổ lồi thì hơi giật mình, trong phút chốc cậu còn tưởng mình đang mơ.
Trần Đăng Dương nhìn dáng vẻ ngơ ngác đáng yêu của cậu, nhịn không được đưa tay xoa đầu Nguyễn Thanh Pháp: “Sao em lại ngủ ở đây?”
Nguyễn Thanh Pháp xác định đây không phải là mơ, cậu ngồi dậy, ôm lấy eo Trần Đăng Dương. Vì vừa mới tỉnh dậy nên có hơi mềm nhũn, đến cả giọng nói cũng mềm mại: “Em đang sửa lại tiểu sử về nhân vật rồi ngủ thiếp đi mất.”
Trần Đăng Dương nhìn qua cửa sổ lồi, bên trên ngổn ngang kịch bản và tiểu sử do chính Nguyễn Thanh Pháp viết, dù là trong kịch bản hay tiểu sử nhân vật, các điểm mấu chốt đều được cậu đánh dấu kín bằng các màu mực khác nhau, có thể thấy được Nguyễn Thanh Pháp rất tâm huyết.
Nguyễn Thanh Pháp cọ cọ vào ngực Trần Đăng Dương: “Sao hôm nay Trần tiên sinh về sớm vậy ạ?”
Trần Đăng Dương: “Về nhà với em.”
Lúc này Nguyễn Thanh Pháp mới nhớ ra ngày mai mình sẽ tiến tổ.
Ngày hôm qua Trương Ly đã gửi thông báo cho cậu, dự định ban đầu của bộ phim “Để phần còn lại của cuộc đời tôi được hạnh phúc” là quay trong bốn tháng, từ mùa thu đến mùa đông.
Nói cách khác, bốn tháng sau cậu sẽ không thể gặp được Trần Đăng Dương.
Nguyễn Thanh Pháp thở dài trong lòng, bọn họ mới kết hôn được nửa tháng, sắp chuyển thành yêu xa rồi.
Vì tương lai họ sẽ phải xa nhau bốn tháng, chẳng phải hôm nay cậu nên tận dụng hết nửa ngày còn lại sao? Nguyễn Thanh Pháp tính toàn trong đầu, ngẩng đầu lên nhìn Trần Đăng Dương.
Một đôi mắt mèo hãy còn nhập nhèm vừa mới ngủ dậy, lại có chút lười biếng.
Nguyễn Thanh Pháp: “Trần tiên sinh, bốn tháng tới chúng ta không thể gặp mặt nhau.”
Trần Đăng Dương cúi đầu, bắt gặp ánh mắt của Nguyễn Thanh Pháp, nhìn cậu hơn một giây: “Cho nên là?”
“Cho nên……” Nguyễn Thanh Pháp cố ý kéo dài giọng, tựa như một cọng lông chim, nhẹ nhàng lướt qua trong lòng Trần Đăng Dương.
Cho nên cái gì Nguyễn Thanh Pháp chưa kịp nói ra, bởi vì Trần Đăng Dương đã cúi đầu khóa môi cậu.
Đôi tay thon dài trắng nõn của Nguyễn Thanh Pháp nắm chặt rèm cửa sổ lồi, các đốt ngón tay trắng bệch, khẽ run lên.
Trần Đăng Dương ôm lấy Nguyễn Thanh Pháp từ phía sau, nhỏ giọng nói vào tai cậu: “Lần trước tôi dạy em cảnh hôn, em đã học được chưa?”
Nguyễn Thanh Pháp nghiêng đầu hôn Trần Đăng Dương, dùng hành động thay cho lời nói cho Trần Đăng Dương biết cậu đã học được hay chưa.
Nụ hôn kết thúc, Trần Đăng Dương hài lòng mỉm cười: “Quả là một học trò giỏi, học giỏi đến vậy.”
Trần Đăng Dương: “Hôm nay thầy Trần sẽ dạy em cảnh trên giường diễn như thế nào, được không?”
Nắng chiều ấm áp chiếu vào cửa sổ lồi, in hai cái bóng chồng lên nhau trên tường.
Mà thầy Trần và bạn học Nguyễn đã cùng nhau trải qua buổi chiều cuối cùng bên cửa sổ lồi trước khi chia tay.
-Hết cảnh “ấy”-
Ngày hôm sau, Tề Vận tới đón Nguyễn Thanh Pháp.
Nguyễn Thanh Pháp vừa mới lên xe đã dựa vào ghế sau nhắm mắt lại, dường như lại sắp ngủ mất.
Tề Vận vốn muốn nói cho Nguyễn Thanh Pháp biết lịch trình của ngày hôm nay, nhưng khi thấy bộ dạng cậu như vậy cô lập tức nuốt lời ngược trở lại, đưa tay vặn nhỏ âm lượng nhạc trên xe, nhỏ giọng bảo tài xế lái xe chậm lại.
Chuyến xe thuận lợi đi đến sân bay, lúc đến sân bay, Tề Vận quay người đánh thức Nguyễn Thanh Pháp: “Thanh Pháp, đến sân bay rồi.”
Nguyễn Thanh Pháp không ngủ, chỉ là hôm qua cậu hơi điên cuồng, ngủ hơi muộn, cậu chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi trong xe suốt quá trình.
Cậu tỉnh dậy ngay khi Tề Vận gọi.
Đang định xuống xe, Tề Vận lại gọi cậu lại: “Chờ một chút.”
Nguyễn Thanh Pháp nhìn về phía cô: “Sao vậy?”
Tề Vận cúi đầu, từ trong túi mỹ phẩm lấy ra cây bút che khuyết điểm đưa cho Nguyễn Thanh Pháp, ẩn ý nói: “Che đi một chút.”
Nói rồi, ngón tay cổ chỉ vào cổ cậu.
Nguyễn Thanh Pháp lập tức hiểu ra, cầm lấy chiếc gương nhỏ từ tay Tề Vận.
Mở gương ra, cậu thấy trên cổ mình có một vết dâu nhỏ.
Mặc dù hôm qua Trần Đăng Dương đã cố gắng hết sức để không để lại dấu vết trên cổ cậu, nhưng thỉnh thoảng hắn vẫn mất kiểm soát.
Nốt dâu tây này là bằng chứng của việc mất kiểm soát.
Nguyễn Thanh Pháp chọc chọc vào nốt dâu tây, không khỏi mỉm cười.
Cuối cùng, cậu dùng bút che khuyết điểm để che đi nốt dâu tây.
[text_hash] => 9682b542
)