Đừng Chạy Vào Đêm Giông Tố – Không Cúc – Vụ án thứ nhất: Tay súng vô hình – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đừng Chạy Vào Đêm Giông Tố – Không Cúc - Vụ án thứ nhất: Tay súng vô hình

Chương 1: Cậu bị bắt

\”Xin lỗi, tôi đến muộn.\”

Người đẩy cửa đi vào bước chân trầm ổn, tiếng giày da chạm vào thảm tạo nên những âm thanh nhẹ nhàng, có nhịp điệu. Dáng vẻ điềm tĩnh ấy dường như không mấy phù hợp với lời xin lỗi thốt ra từ miệng hắn.

Đến muộn hơn nửa tiếng cho buổi đánh giá tâm lý có liên quan đến sự nghiệp, có lẽ cũng chỉ có viên cảnh sát Hạ Diệc Tuần, người từng nhận nhiều giải thưởng mới dám làm vậy. Cố vấn viên cũng không tỏ ra ngạc nhiên, chỉ mỉm cười ôn hòa: \”Không sao, chúng ta bắt đầu thôi.\”

Chiếc ghế sofa có thể ngả ra một góc độ khiến người ta thoải mái, nhưng sau khi ngồi xuống, bả vai Hạ Diệc Tuần vẫn không tựa vào lưng ghế, hắn chỉ đơn giản bắt chéo hai chân, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, dáng vẻ tinh anh trông chẳng giống một người đến để được đánh giá tâm lý, mà giống như đang tham gia một cuộc họp hơn.

Thời gian đã không cho phép tiến hành theo từng bước, mà đối tượng đánh giá cũng không có vẻ gì là sẽ hợp tác. Cố vấn viên bỏ qua phần xã giao, đi thẳng vào vấn đề:

\”Hôm đó khi nổ súng, anh đã nghĩ gì?\”

\”Con tin đang gặp nguy hiểm.\” Hạ Diệc Tuần đáp.

Văn phòng bệnh viện, bệnh nhân tuyệt vọng, bác sĩ bị bắt làm con tin, đám đông hoảng loạn.

Thời gian như đưa họ quay lại buổi chiều đầy tranh cãi đó.

\”Nhưng sau đó đã được chứng minh rằng súng của kẻ tình nghi chưa mở chốt an toàn.\” Cố vấn viên bình thản nói ra sự thật, cẩn thận quan sát phản ứng của Hạ Diệc Tuần, \”Anh ta bắt giữ bác sĩ làm con tin chỉ vì muốn lấy lại công bằng. Anh ta đã phải chờ đợi rất lâu mới tìm được nội tạng phù hợp để cấy ghép, nhưng lại bị tầng lớp đặc quyền chen ngang. Việc anh ta chĩa súng về phía cảnh sát có lẽ vì cảm thấy tuyệt vọng, không được cấy ghép kịp thời cũng đồng nghĩa với cái chết, nên dứt khoát mượn tay cảnh sát để kết liễu mình.\”

\”Đó chỉ là suy đoán của anh.\” Giọng điệu của Hạ Diệc Tuần không chút gợn sóng, giống một người đứng xem hơn cả cố vấn viên, như thể người đã nổ súng giết chết nghi phạm không phải là hắn. \”Cũng có thể, anh ta chỉ muốn kéo tất cả mọi người chết chung, chỉ là quên mở chốt an toàn mà thôi.\”

\”Anh có biết dư luận đang như thế nào không?\” Cố vấn viên hỏi.

\”Tôi không quan tâm.\” Câu trả lời của Hạ Diệc Tuần như trong dự đoán.

Việc tên tội phạm có thực sự muốn làm hại con tin hay tấn công cảnh sát hay không, dư luận gần như nghiêng về một phía.

Những kẻ có số phận đáng thương luôn dễ dàng giành được sự đồng cảm. Người dân phớt lờ đi khả năng xấu và đều cho rằng tên tội phạm là một người đáng thương không đáng chết, Hạ Diệc Tuần không nên kết thúc cuộc đời của anh ta.

Hậu quả có thể đoán trước: Sự thù ghét đối với tầng lớp đặc quyền bắt đầu lên men, những lời chỉ trích nhằm vào Hạ Diệc Tuần cũng dần lan sang toàn bộ cảnh sát.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.