Đừng Chạy Vào Đêm Giông Tố – Không Cúc – Chương 2: Có thể gọi tôi là giáo sư Hứa – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đừng Chạy Vào Đêm Giông Tố – Không Cúc - Chương 2: Có thể gọi tôi là giáo sư Hứa

Hứa Bồi nghĩ rằng mình đã chết.

Phòng thí nghiệm phát nổ, lửa bùng lên dữ dội. Trong làn khói đen dày đặc, anh cố gắng di chuyển, nhưng cuối cùng lại trượt ngã xuống cầu thang của lối thoát hiểm.

Sau đó là những chuyện khó hiểu xảy ra.

Anh xuất hiện tại một quảng trường đông đúc, xung quanh là đám đông ồn ào, dường như đang tranh luận điều gì đó.

Tia chớp xé ngang bầu trời, gió mạnh thổi từ bốn phương tám hướng, những giọt mưa lác đác rơi xuống mặt, quá nhiều chuyện khiến não bộ Hứa Bồi gần như đóng băng trong giây lát.

Phản ứng đầu tiên của anh là: Đây có thể là nơi tương tự như âm phủ.

Người phụ nữ đứng trên bục, mặc bộ vest màu đỏ đậm có lẽ chính là quan chức của âm phủ, quyết định người đã chết sẽ lên thiên đường hay xuống địa ngục.

Nhưng ý nghĩ đó chỉ lướt qua rồi biến mất.

Bởi vì anh nhận ra những tấm băng rôn xung quanh không phải là quy định của địa phủ, mà lại là khẩu hiệu tranh cử thị trưởng. Những gì đám đông đang tranh cãi cũng không liên quan đến cái chết, mà là vấn đề an ninh đô thị.

Ngay khi anh dần thích nghi với tình huống này, không hiểu sao đột nhiên đám đông xung quanh hét lên và ôm đầu ngồi xổm xuống. Điều này khiến nhận thức vừa mới được xây dựng của anh lại sụp đổ một lần nữa.

Rốt cuộc bọn họ đang làm cái gì?

Anh cần thêm thông tin.

Xoay nhẹ chiếc nhẫn đeo trên ngón út tay trái, anh điều chỉnh chỉ số của bộ lọc, ngay lập tức, hàng loạt mùi hương ùa vào khoang mũi.

Nước mưa, bụi đất, cỏ cây… Hương vị thiên nhiên trong lành đầy thư giãn. Nhưng đây không phải là thứ Hứa Bồi muốn.

Tắt hẳn bộ lọc, những mùi hương nồng nặc hơn lập tức xông tới, quầy bán hotdog ven đường, khói xe trên phố, mùi cống rãnh ẩn giấu dưới nắp cống… Một bức tranh về thành phố dần hình thành trong đầu anh.

Nhưng thứ anh muốn biết nhất -cảm xúc của người khác-lại không hề xuất hiện.

Tại sao lại như vậy?

Một cơn gió mạnh ập đến, mang theo một mùi hương xa lạ mà anh chưa từng ngửi thấy bao giờ…

Hình như là mùi thuốc súng.

Sống trong một thành phố cấm súng, rất hiếm khi Hứa Bồi tiếp xúc với bất cứ thứ gì liên quan đến súng đạn.

Cũng chính vì thế, anh không ngay lập tức nhận ra chuyện gì đang xảy ra ở đây và tại sao mọi người lại chạy trốn.

Anh vô thức nhìn về hướng gió thổi tới, nhưng chỉ thấy một khu rừng nhỏ rậm rạp và những tòa nhà văn phòng ở phía xa.

Cũng trong chớp mắt, hướng gió đột nhiên thay đổi.

Lần này, Hứa Bồi ngửi thấy một mùi hương mát lạnh của quả bách xù. Anh quay đầu lại và nhìn thấy một Alpha điển trai đang đứng ngay sau lưng mình.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.