Array
(
[text] =>
“Em có hiểu như vậy không?
Em có thấy như vậy không?”
Khoảng ba ngày.
Trương Gia Nguyên cảm thấy đã khá lâu rồi mình mới cùng Châu Kha Vũ học gì đó. Thời gian cậu ở trong nhóm “Therefore I am” cũng chỉ tầm đấy thôi, nhưng vì không có nhiều tiếp xúc với Kha Vũ, cũng như áp lực luyện tập nặng nề nên cậu thấy nó lâu chăng? Vốn dĩ bản thân không để ý gì, nhưng khi nghe nhân viên nói rằng Châu Kha Vũ tính chuyển phòng mới nhận ra vậy mà đã một ngày tròn không nói chuyện gì với anh, cũng không có màn trao nhận chai sữa chua nào.
“Anh?”
Hôm nay là ngày nghỉ cuối trước vòng loại 2, mọi người đang tụ hội ngoài căn tin, Trương Gia Nguyên vốn tính đi ngủ, nhưng nằm mãi không vào giấc mộng được, đành ngồi dậy. Cậu đang ôm guitar, trước mặt là sheet nhạc chi chít ghi chú, đặt cạnh một quyển sổ cũng nhiều chữ không kém, để viết lời. Châu Kha Vũ quay về phòng lấy mì cay, xoa nhẹ đỉnh đầu cậu em mới khiến cậu quay lại nhìn. Trước khi anh rời khỏi, cậu mới ngập ngừng kêu.
“Nghe bảo anh tính chuyển phòng à?”
“Hửm? Ừ… Giường tầng nằm hơi khó chịu một chút. Nghe nói là sau vòng loại 2 có thể chuyển, nên anh tính sẽ chuyển.” Kha Vũ gật đầu, quay gót đi đến ngồi cạnh người mới hỏi chuyện, gói mì cay trên tay cũng đặt xuống mặt bàn. “Nhưng nếu mọi người không chuyển thì anh ở lại cũng được.”
“Ồ…” Trương Gia Nguyên cười, nhưng cái nhoẻn miệng lại hạ dần rồi thành hàng ngang. Cậu mím môi nhìn xuống tờ giấy của mình. Dừng lại nghĩ việc khác một chút mới càng thấy, mình trình bày quả nhiên rất lộn xộn, sau khi xong xuôi phải viết lại bản khác ngay ngắn hơn. “Đúng là nên chuyển đi, lần trước anh nói bị mỏi lưng mà.”
Châu Kha Vũ hơi ngơ ra, cố gắng nhớ xem mình đã nói chuyện đó khi nào. Có lẽ là hồi chọn nhóm cho công diễn 2. Anh suýt nữa thì bật ra một nụ cười hơi cay đắng. Việc mỏi lưng của anh thì em ghi nhớ, còn việc anh muốn chung nhóm với em thì em bỏ qua. Nhưng cũng vì thế mà anh không giận được.
“Ừ, mỏi thật. Mà em có kế hoạch nào cho công diễn 3 chưa?” Sẵn lúc nhớ đến việc này, Kha Vũ cũng hỏi luôn. “Vô nhóm nào ấy.”
“Công 3 là bài hát mới mà, đến lúc nghe nhạc em mới nghĩ.” Gia Nguyên dời mắt khỏi đống chữ gà bới của mình, thứ mà bây giờ Kha Vũ mới nhìn vào (và hẳn là đọc chẳng ra).
“Em nhớ luôn?”
“Nhớ chứ. Đàn anh cùng công ty với em có nói cho em biết thể lệ.”
“Anh không hiểu được đâu nhỉ.
Anh đâu đọc hiểu được em đâu nhỉ?”
Nhưng mà hình như, cậu suy nghĩ không nhiều.
Kha Vũ còn nhớ khi nghe mấy bài nhạc đó, anh cũng hơi để ý phản ứng của cậu. Không có ý gì đâu, nhưng anh thật sự tò mò người trong ban nhạc như Gia Nguyên sẽ có cảm nhận thế nào về mấy bài hát của chương trình. Anh quay sang nhìn cậu từ xa, cảm thấy việc quan sát của mình thật vô dụng. Em ấy còn bị tụt hạng, hơi đâu mà biểu hiện mình không thích cái gì. Có khi nào cũng như mình, từng nghĩ rằng bài nào cũng được thôi?
Vừa vặn khi ấy Gia Nguyên cũng quay sang nhìn anh. Được vài giây, Kha Vũ mới xác định được người cậu nhìn đúng là mình, tính hỏi một câu thử “Em có thích không?” Thế mà cũng bị đối phương giành hỏi trước.
Châu Kha Vũ khẽ khàng gật đầu.
Trương Gia Nguyên tươi cười, gật gù đáp lại anh, hình như miệng cũng nói “Đúng là nghe hay thật.” Sau đó lại quay đi xem người ta nhảy bản demo. Nhưng Kha Vũ cho rằng đó chỉ là cậu cảm thán vậy thôi.
Cho đến khi thấy người này đi về phía mình, giữa tiếng hò reo của mọi người mà lướt qua minh, anh vẫn nghĩ hay chỉ là một câu cảm thán.
“Sao anh nghe nói em không tính vào nhóm vũ đạo nữa?” Châu Kha Vũ quay người đi ra sau, hỏi đối phương với một thái độ không thể tin nổi.
“Anh hỏi thẳng em xem chứ cứ nghe nói nghe nói mãi thế?” Gia Nguyên nhíu mày hỏi ngược lại. “Em còn muốn học chứ, sắp hết thời gian rồi.”
À đúng, đúng là còn phải học.
Về phần Kha Vũ, còn phải dạy bù cho người ta. Bài hát anh muốn sáng tác, biết đàn cũng được hơn nửa bài rồi, đàn cũng là mượn của Gia Nguyên, anh cảm thấy mình còn nợ hơi nhiều. Vì thế nên dù cậu không nói ra, Kha Vũ vẫn quyết định giao cho mình trách nhiệm này, mỗi ngày đều rà soát từng đường đi nước bước của đối phương rất kĩ càng.
Nhóm có tổng cộng 5 người, Châu Kha Vũ còn không phải trưởng nhóm. Thật ra dù Trương Gia Nguyên về vũ đạo trong nhóm đúng là yếu nhất, nhưng anh trưởng nhóm đối với cậu vẫn là thái độ dịu dàng mềm mỏng, có một số thứ không câu nệ lắm, chỉ cần làm đúng cách và trông dễ nhìn là được. Nhưng chỉ có Kha Vũ, ai cũng thấy lạ, chính anh là người nằm trong vòng gần gũi nhất với Gia Nguyên, đồng thời nghiêm khắc nhất với cậu.
Mỗi ngày, hai người đều rời đi muộn hơn người khác, mục đích chính là ở lại bóc tách mổ xẻ những lỗi sai ngày hôm nay của Gia Nguyên. Đôi lúc trưởng nhóm cũng bị sự nghiêm khắc của “em Daniel” làm cho căng thẳng theo. Em Gia Nguyên cũng là ma mới, săm soi nhiều lỡ em ấy tủi thân? Dù sao cũng là đá chéo sân.
Nhưng sau ngày đầu tiên thì anh trưởng nhóm cũng chấp nhận được rồi, quay sang chăm lo cho người khác. Tuy Châu Kha Vũ nghiêm khắc với Trương Gia Nguyên, nhưng anh là người kéo cái tay tính đánh vào mặt mình của cậu ra ngay sau đó. Thói quen hình thành mấy ngày của cậu rất dai dẳng, nên khi chỉ bảo gì anh không đứng quá xa được mà phải đứng kế bên ngăn lại.
Vì bên má của cậu cũng đỏ quá rồi.
“Anh hỏi thật đấy, hồi công 2 em dặn người ta không trang điểm má trái đúng không.” Kha Vũ ngồi trên ghế, đưa tay ra sau cái đầu đang hơi ngước lên nhìn trần nhà của Gia Nguyên. “Nó đỏ hồng sẵn luôn rồi.”
“Thôi đi, em cũng có muốn đánh đâu.” Tiếng cậu lè nhè vang cả phòng tập, các thành viên ở góc khác đang xem lại đoạn video quay lần dợt vừa nãy cũng bật cười. Họ biết thói quen này của Gia Nguyên, nhưng gần đây đúng là có cải thiện. Một phần vì cậu nhảy cũng ổn hơn rồi, còn lại thì đúng là cũng sửa thói quen này đi.
Châu Kha Vũ xem bên má trái bớt đỏ đấy là chiến tích của mình. Anh cười, quay sang tính nhìn thêm lần nữa, đúng lúc Gia Nguyên cũng nhìn anh. Tim Kha Vũ hơi run run, tay anh sau đầu cậu cũng run run, đầu ngón tay di di trong mấy sợi tóc ướt mồ hôi. Chẳng lãng mạn xíu nào.
“Em nghĩ xem, hai bên má đỏ đều thế này có phải tốt cho sức khỏe hơn không.”
Trương Gia Nguyên nhớ mãi ánh mắt đó của anh.
Đêm cuối cùng trước vòng loại 3, mọi người mang chăn gối tụ lại ở sân bóng làm tiệc ngủ. Chuyên mục gần cuối là thứ gì đó từa tựa open mic (*) ở các quán cà phê. Anh trưởng nhóm của hai người còn nhảy lại bài hát của nhóm họ phiên bản của riêng anh, thứ anh từng cho nhóm xem vào ngày cuối luyện tập cho công diễn, anh nói một ngày tụi mình phải nhảy lại theo phong cách riêng của chúng ta thay vì là vũ đạo của chương trình. Châu Kha Vũ còn quay sang cậu trêu mấy câu về chuyện học thuộc động tác mới nữa nhé.
Sau đó Gia Nguyên có lên biểu diễn một bài cùng bạn của mình. Bài này rất nổi tiếng, nên ai cũng hưởng ứng theo. Guitar mộc không quá sôi động, nhưng hiệu ứng khiến cho tiết mục có sức sống hơn rất nhiều. Trước khi cậu đi xuống, Kha Vũ đã chạy lên hỏi xin cây guitar cho anh chơi đỡ. Cậu cởi dây đeo ra, anh dường như rất gấp gáp mà vòng tay qua đón lấy ngay, gỡ hẳn ra khỏi vai cậu.
Có điều, Gia Nguyên thấy quen thuộc từ những nốt đầu tiên.
Là bài đó thật nhỉ. Hay là vì anh chỉ biết đàn mỗi nó?
Nhưng phần lời thì đúng là cậu mới nghe lần đầu. Đó giờ chỉ nghe biến thể hay bản mới có tiết tấu của nó. Lời thật nghe đúng là ngớ ngẩn.
“Lòng này không có tình ca, chỉ có em là người không chạm đến được thôi.”
Đúng là ngớ ngẩn. Nghe có hiểu được gì đâu?
“Em có hiểu được tiếng lòng anh không?
Em có cảm thấy như vậy không?
Em có thích anh, có đến bên anh, có muốn nói với anh…
Có đi cùng anh không?
Em có cảm thấy giống như anh không?”
“Nhưng lời này không cần câu đáp.”
Vì em là đáp án của anh.
Đây là câu duy nhất Châu Kha Vũ từng để lộ cho Trương Gia Nguyên biết.
“Em nhất định phải hạnh phúc nhé.”
Để cậu biết bài hát anh viết có lẽ chính là tình ca.
– TIẾNG LÒNG (Hoàn.) –
orestly – 24.04.2021.
Nói sao nhỉ, mình nghĩ có không ít bạn khi đọc đến đây sẽ thấy thất vọng về cách mình viết (ừm thì chính là không có chắc tay xíu nào…) nhưng mình vẫn muốn tâm sự mỏng trước giờ G một chút.
Khi couple mình ship còn là thực tập sinh, sau nhiều lần ship thì mình vẫn chỉ muốn viết canon!AU trong thời gian đó. “tiếng lòng” là chiếc plot mình nghĩ vẩn vơ ra, vốn định two hay threeshot là cùng rồi, nhưng vì thấy viết giai đoạn công 1 xong nhảy luôn đến sau khi xuất đạo thì kì cục lắm, nên là mình nhây tới giờ. (Và đổi kết thành trước vòng loại 3, vì mình chỉ biết đến đó.) Mọi người vất vả rồi.
Thật ra vì là OTP và viết canon!AU nên fanfic cũng chỉ là nơi giải thoát tâm trạng của mình thôi. Giai đoạn đầu YZL với mình là một couple đáng yêu, thú vị, tinh thần mình cũng vững hơn nên mình phải công nhận là phần đầu tiên nó ổn áp thật đấy. Sau đó thì tinh thần mình hơi kì cục, và YZL cũng kì cục nốt, mình thật sự xem YZL là OTP nên việc viết cũng bị ảnh hưởng. Nếu bạn đọc thấy nó mơ hồ, hẫng, thì ừ tại lòng mình nó ngổn ngang thiệt. =)) Với lại cày deadline nữa, mình muốn xong trước chung kết.
Nếu để ý thì mọi người sẽ thấy, mình cũng bỏ qua mấy con moment to to bự bự của YZL, hay phải nói là gần như không đề cập tới trong truyện (Ma sói, Hội thao, chụp họa báo, “Bích” etc.). Ừm thì dù hồi đầu mình nghía YZL vì đẹp đôi nhưng sau đó thì khác, mình có đi hít moment nha.. Chỉ là mình nghĩ, cái thứ này của mình chỉ để mình đọc, không thì là shipper đọc, và những gì đã diễn ra, tai nghe mắt thấy thì mình không cần kể nữa, nó đủ quá rồi. =)) Mình không kể được, nó không có gì để mình tưởng tượng thêm nữa.
Còn không đề cập tên ai thì là do mình không muốn cue.
Về “tiếng lòng” thì chính là mình cảm thấy, Châu Kha Vũ không dễ để nói mình nghĩ gì. Sự tồn tại của Trương Gia Nguyên lại chính là thứ khiến ảnh sống thật hơn một chút, một phương thức để ảnh nói ra nhiều hơn. “tiếng lòng” không viết hoa, vì trước nó có một Châu Kha Vũ, sau nó còn có Trương Gia Nguyên. Truyện kết ở đoạn Kha Vũ nói Gia Nguyên những gì anh ấy cảm thấy, có lẽ chính là tình ca, có lẽ chính là tình yêu. =)))))))))))
Nói sao nhỉ, tác phẩm khác mình sẽ tiếp nhận phê bình chê bai thẳng thắn về nội dung, nhưng riêng với cái này thì không. (đã quá muộn cho việc sửa chữa rồi các bạn ạ..) Nhưng mà cảm nhận hay góp ý thì mình vẫn chào đón (dang tay như một cô pé ham muốn đọc bình luận), chỉ là nếu về nội dung thì mình e rằng không sửa đổi được đâu..
Dù sao cũng mong Nguyên Châu Luật có thích nhau, theo kiểu gì cũng được.
Mong Nguyên Châu Luật đi cùng nhau.
Mong Nguyên Châu Luật cùng nhau thành đoàn, cùng nhau hạnh phúc.
Hẹn gặp lại mọi người vào tối nay, vì chắc là khó ngủ. :))
[text_hash] => 8dcf44ff
)