Array
(
[text] =>
“Ánh sáng cuối đường, vẫn mong có thể đến kịp lúc.”
Quả nhiên sáng hôm sau, Trương Gia Nguyên dậy không nổi.
Cũng chẳng phải vì cậu ngủ muộn quá. So với Châu Kha Vũ, người em nọ còn dễ ngủ hơn. Anh nhớ tối hôm trước, cậu chiếu đèn cho anh lên giường trên rồi mới mò tìm nơi cất đàn. Thấy anh còn thức, vặn nhỏ đèn hết mức, cậu tinh nghịch chiếu ngược từ cằm lên, nhìn Kha Vũ mà nói một câu không thành tiếng chúc anh ngủ ngon rồi mới chui vô ổ chăn của mình. Dù sao lúc này cậu cũng mới bắt đầu giấc ngủ, nhiều cũng vài giây sau thôi, Kha Vũ đã thấy bên dưới im ru chẳng sột soạt mấy nữa.
Tuy thức muộn hơn một chút vì giấc ngủ đứt đoạn, anh vẫn thấy mình ngủ rất ngon.
Nhưng lại không lâu lắm, chỉ vài giờ sau đã tỉnh dậy, còn thuộc tốp dậy sớm. Châu Kha Vũ nhẩm tính, cảm thấy chưa đủ giấc, ấy vậy mà không thể ngủ tiếp được. Hôm qua anh tập về muộn, trước khi chạy lên giường đánh một giấc còn dặn dò cả nhóm phải qua gọi mình dậy, lúc này người qua chưa gọi đã thấy giường trống trơn, Kha Vũ rảo bước từ ngoài vào với cây lược chải đầu.
Xem cái nết tỉnh dậy rồi mà còn ngáp ngắn ngáp dài của anh, đồng đội vỗ vai trấn an rằng tập muộn chút cũng không sao đâu, thuộc bài hết rồi, ngủ tí đi. Giải thích mấy lần, người kia cũng không chịu tin anh ngủ tiếp không được. Châu Kha Vũ ngán ngẩm, quay đi không nói nữa. Lại nhìn về phía em nhạc công giường dưới của mình, tất nhiên là đang ngoan cố ôm chăn che mặt, cậu bạn cùng nhóm gọi mãi, từ dịu dàng ôn nhu cũng muốn chuyển qua nạt nộ để phối hợp với sự bướng bỉnh của đối phương.
Châu Kha Vũ vốn chỉ định đến góp vui, hỗ trợ người bạn sáng sớm đã phải hao tâm tổn sức của Gia Nguyên, sau đấy mới nhận ra cậu em này hình như không dễ gọi dậy thật. Không chỉ dừng lại ở chuyện che chăn trốn tránh, cậu còn nạt luôn lại người đang gọi mình dậy.
Hình như cái này gọi là “gắt ngủ”.
Vốn dĩ người bị chứng này rất bình thường. Ý là, rất nhiều, Kha Vũ quen không ít bạn cũng thế. Nhưng mà trông Trương Gia Nguyên cáu bẳn buổi sớm, miệng còn lèm bèm mấy câu không rõ nghĩa, chẳng hiểu vì sao cứ khiến anh nhớ tới đứa trẻ sơ sinh vài tháng tuổi hay quấy khóc vì buồn ngủ.
Châu Kha Vũ cũng không biết giải quyết tình trạng này ra sao. Chỉ là so với khi nãy, anh bây giờ đang ngồi xổm kế bên giường, thay người bạn đã đi khỏi đó để tìm đồ ăn sáng kia, trở thành đối tượng “được” nhận mấy lời mắng là đồ ngốc, vô lương tâm, kì cục, quá đáng, nhiều thứ khác nói nhỏ và khó nghe quá, từ cái miệng còn chẳng ló khỏi chăn của Gia Nguyên. Chỉ khác một chuyện là Kha Vũ không kéo chăn ra, cứ để cậu ôm lấy như vậy, tay đều đặn lúc thì vỗ chỗ vai, chỗ ngực, chỗ mặt và cằm (đấy là anh canh chừng như thế). Kèm theo đó là nhịp độ sau mỗi câu mắng nghe được từ cậu, Kha Vũ lại sáp tới gần để nói “Trương Gia Nguyên, dậy đi” hoặc “Trương Gia Nguyên, đi tập với bạn kìa.”
Chuyện đó hẳn cũng không mang tới tác dụng gì, nhưng Kha Vũ cảm thấy khá thú vị. Có thể vì giọng Đông Bắc của Gia Nguyên nặng nhất trại, cho nên việc nghe thôi cũng thấy hay hơn, cứu vãn vài cơn ngáp sáng cho anh bằng mấy lần cười vô nghĩa.
Ai ai xung quanh cũng bận rộn sửa soạn đi giành đồ ăn sáng, không để ý mấy đến liên khúc nhỏ to vừa đủ hai đứa nghe “Anh đúng là xấu nhất thế giới.” – “Trương Gia Nguyên, dậy đi, xấu nhất thế giới mới đặt ở đây cho em nhìn phát tỉnh đó.”
Hai người đồng đội tốt lòng đi giành được phần bánh mì kẹp mang tới phòng, nhìn đôi anh em chung giường lảm nhảm lại thấy rất ngán ngẩm, quay sang hỏi nhau.
“Anh nghĩ xem, người bị điên có ăn được bánh mì này không?”
Thế mà liên khúc đó cuối cùng cũng có hồi đáp tử tế.
“Sao anh không đi ăn đi?” Trương Gia Nguyên bất lực, nhưng cuối cùng cũng đã đạt tới độ tỉnh táo, nhận thức được người nãy giờ mình mắng là ai và chịu dùng tới sức lực để ngồi dậy, dùng tay tự vỗ mặt mình.
“Bạn em lấy đồ ăn cho em rồi đấy, mau đi rửa mặt thay đồ đi. Hồi nữa xe đi rồi.”
Giờ cậu mới để ý cái miệng đang nhóp nhép và chiếc bánh còn chưa tới một nửa trên tay anh, gật gật rồi đi tìm đồ.
Khi quay lại, hiển nhiên Châu Kha Vũ đã đi cùng nhóm của anh rồi.
Nếu gấp thế còn ngồi vỗ chăn mình làm gì, Gia Nguyên khó hiểu nghĩ. Cậu không tự chủ được, hình như cái này có nghĩa là cậu đã mong được đi tới chỗ tập cùng Châu Kha Vũ đi? Thôi, phải xóa đi suy nghĩ này, người ta còn đấu với mình nữa cơ, đang nói gì vậy chứ.
Có hai gói bánh mì, từ phòng ra cửa Gia Nguyên ăn hết một cái, sau khi vẫy tay chào các chị trạm tỷ thì lên xe ăn nốt cái còn lại rồi uống một chai sữa chua Xiaomanyao, quay sang cậu bạn ngồi cạnh bày ra vẻ mặt như đang đóng quảng cáo thật.
Tuy có hơi buồn ngủ, nhưng hôm nay cũng xem như khởi đầu tốt đẹp.
Thật ra kể từ khi vào trại, Gia Nguyên cũng không thể tập đàn thường xuyên. Tập hát thì không thể cải thiện ngay, làm không được thì cậu cũng chẳng bị bắt phải làm, trước đây cũng từng tập qua một chút. Nhưng nhảy thì khác. Đối với người căn bản còn chưa vững như cậu, việc nhảy không chỉ là vấn đề khiến người xem khó chịu, muốn bỏ qua là bỏ qua. Trước khi gặp khán giả hay nhảy cho giáo viên xem, Gia Nguyên lại càng khó chịu về bản thân. Ngày một ngày hai còn chịu được, sau đấy cậu chỉ muốn đánh chính cái cơ thể không chịu nghe lời này. À, không những thế còn phải mắng nó, để nó cho cậu kiểm soát một chút.
Hôm qua, Trương Gia Nguyên thấy rất tệ.
Tâm trạng khó chịu thì không ngủ được, không ngủ được thì nghĩ nhiều. Ngồi trên xe về ký túc, đồng đội không chờ được tranh thủ ngủ một chút, chỉ có Gia Nguyên ngồi mà nóng như lửa đốt, chỉ muốn về phòng.
Rồi tìm guitar.
Cậu thấy nhớ guitar rồi.
Vốn nghĩ chỉ đánh một chút thôi, rồi đi tắm, rồi đi ngủ, mai tới phòng tập phải chăm chỉ hơn nữa, chỗ nào cần sửa chỗ nào cần nhớ đều phải ghi kỹ trong đầu.
Nhưng rồi lại ngủ không được.
Cậu ra ngoài hít thở một chút. Mà lúc này, mọi tâm tư không thể giải thích được, Gia Nguyên đều quy nó về thành “muốn chơi guitar”. Quay về phòng, cậu dùng độ sáng nhỏ nhất của đèn pin, lấy bao đàn ra.
Quyết định đó đã được suy đi tính lại nhiều lần. Gia Nguyên còn sợ nếu mình chơi rồi, mấy ngày sau không được đụng đàn lại thấy khó chịu hơn. Nhưng vẫn là chơi đàn đi đã.
Hóa ra cũng không khó chịu đến vậy. Mấy ngày sau, Gia Nguyên tập quen lại với guitar bass, được dùng cho công diễn nên cũng tập trong phòng cùng anh em. Diễn có mỗi một khúc dạo đầu, thế mà mấy bài cậu đánh trong phòng tập vì lời mời gọi của bạn bè ghép lại hẳn cũng đủ được một danh sách phát nghe chạy từ đây ra biển.
Mấy ngày sau, Gia Nguyên không nói chuyện nhiều với Châu Kha Vũ.
Dù gì cũng khác nhóm, mọi tương tác cũng chỉ là chào hỏi, đôi khi đùa cỡn, nếu không dính phải trường hợp người này về người kia đã say giấc thì có thể chúc ngủ ngon.
Nhưng bằng cách nào đó, hình như đã gần gũi hơn trước kia.
Không thân thiết quá, nhưng nói chuyện nhiều hơn, Gia Nguyên cảm thấy họ nói chuyện khá hợp, hình như chẳng có sự việc bỗng dưng cụt hứng giữa chừng. Thậm chí, đồng đội của Kha Vũ, đôi lúc còn vui vẻ nhắc tới “liên khúc chữa gắt ngủ” khi đi ngang qua nhau trong nhà ăn. Châu Kha Vũ cười thẹn, nói rằng đã chữa được đâu, để người bạn kia đi trước rồi đặt chai sữa chua đến cạnh bên Gia Nguyên, kèm theo một tờ giấy ăn.
“Sữa được tuyên truyền rất tốt, tôi mua rồi.” Anh cười, nói thêm khi cậu ngẩng mặt lên. “Đánh giá 5 sao, tặng cho đại sứ thương hiệu một hộp nhé.”
Trương Gia Nguyên biểu diễn cái màn “sữa chua Xiaomanyao, uống vào liền yêu” n lần trong ngày, Châu Kha Vũ lựa đúng lần cậu ở bàn đối diện nói sau khi uống sữa, dính trên viền môi một đường trắng bệch nhìn xa khó thấy, đặt vào trong mắt, nhiệt tình thả 5 sao.
Buôn bán khổ sở thật đấy, thiếu chuyên nghiệp một tí là bị trả hàng ngay.
23.03.2021.
Ờm.. Mấy câu đầu là lời bài hát đó, nhưng vì nhiều lý do khiến mình không lấy được bài nào, nên mình tự bịa, mọi người thông cảm nha. =)))))))))
[text_hash] => bf4290e4
)