đơn vị ZxY – tiếng lòng (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

đơn vị ZxY - tiếng lòng (1)

Array
(
[text] =>

“Chính là nhất thời thích em, vừa đủ cho chúng mình.
Em có hiểu như vậy không?”

Lúc Châu Kha Vũ tỉnh giấc, anh nghe được mấy tiếng động ở phía dưới. 

Cửa còn hơi hé, chút ánh sáng lọt vào trong, nhưng vì lúc này đã hơi muộn, những người còn lại đều chìm sâu vào giấc ngủ để chuẩn bị cho ngày mai, trừ Kha Vũ chẳng còn ai bị ảnh hưởng nữa hết. Anh hơi nheo mắt, định bụng đi ngủ tiếp, nhưng sự tỉnh táo chợt đến làm anh thấy… khát nước. Cổ họng hơi khô khan buộc Kha Vũ ngồi dậy đi xuống khỏi giường, từng bước đi phải cẩn thận vì xung quanh đều là một khoảng tối tăm.

Kha Vũ phát hiện ra giường dưới của mình trống trơn.

Tuy biết rằng nhóm “Lover Boy 88” luyện tập rất chăm chỉ, nhưng chí ít thì hầu như lúc nào cũng thấy được bóng em trai nhỏ lê lết về giường trước khi Kha Vũ an giấc. Chưa nói, muộn thế này, con sâu ngủ kia dù ở phòng tập cũng không nhảy nổi, hơn nữa trong trí nhớ của anh, Gia Nguyên vẫn biết giới hạn của mình.

Hay mấy tiếng động lúc nãy là của em ấy? Kha Vũ dần thấy hợp lí hơn.

Đi đâu thế nhỉ? Chợt tỉnh táo đến lạ, anh liền đi ra khỏi phòng.

Không bất ngờ, cái bóng nhỏ gầy kia quả nhiên đang ở ngoài hành lang. Trương Gia Nguyên tay ôm bao đàn, đi từng bước hết sức rón rén để không ảnh hưởng tới ai. Kha Vũ biết thế nên chưa kêu cậu lại vội, lặng lẽ nhìn theo, chân cũng vô thức khẽ khàng đi đằng sau.

Có thể là vốn làm việc này một cách quen thuộc rồi, cậu bé kia cũng không ngó ngang ngó dọc quá nhiều, tuy có rón rén nhưng vẫn là một đường thẳng tới cầu thang đi lên tầng trên. Có lẽ là cậu bé không nhận thức được, hoặc biết mà không bận tâm người anh giường trên đã rời giường để đi theo mình.

Lên tầng trên, Kha Vũ cố gắng đi nhanh hơn mà không phát ra tiếng động, chạy tới choàng tay vỗ vào vai của Gia Nguyên.

“Ôi mẹ ơi!” Em nhỏ giật bắn, quay người lại đối mặt với nam nhân mới giở trò hù dọa mình, cái giọng Đông Bắc đặc quánh phá tan sự tĩnh lặng của tầng lầu. “Anh ở đâu ra thế?”

“To mồm quá nhỉ.” Kha Vũ đưa một tay đỡ hờ trên bao đàn, phòng khi có người giật mình làm rơi, tay còn lại vẫn giữ trên vai của cậu trai nhỏ hơn. “Em ở đây làm gì? Cũng hai giờ sáng rồi?”

Gia Nguyên chớp chớp mắt, chưa trả lời. Có lẽ cậu nhớ tới cái hôm mình đi tập về còn muộn hơn, Kha Vũ đành nói thêm để ngăn cậu trả treo. 

“Anh thấy bọn Lâm Mặc về rồi mà.”

“À.” Gia Nguyên gật gù, quay đi mở đèn phòng tập. “Em tập đàn.”

“Tập nhảy chưa đủ mệt hay sao mà muộn rồi còn đi đàn nữa?” Kha Vũ kéo ghế, ngồi ngược lại, tay đặt lên bàn, ngực áp vào lưng ghế nhìn Gia Nguyên ngồi xuống.

“Mệt thì mệt, nhưng em đâu bỏ tập đàn được.” Cậu em trả lời, cúi mình kéo mở bao đàn, lấy ra cây guitar mộc quen thuộc mà Kha Vũ từng thấy qua mấy lần kể từ khi cùng phòng. “Ai cũng thế thôi.”

“Không phải nhạc cụ giống như thể thao hả, kiểu như tay em sẽ nhớ?” Kha Vũ hỏi, thật ra cũng biết câu trả lời. Nhưng nhìn quầng thâm mắt của đối phương, anh có chút muốn kéo về phòng ép nằm ngủ.

“Thì sao em quên cách đàn được. Nhưng lâu ngày không luyện sẽ đàn kém đi.” Gia Nguyên bình tĩnh nói trong khi chỉnh dây đàn, tay thử gảy một tiếng. “Còn anh thì sao? Em tưởng anh phải đi ngủ rồi chứ.”

“Ngủ không ngon.” Kha Vũ chép miệng, tự nhiên lo lắng cho sáng hôm sau. “Do em làm anh tỉnh đấy, đền bù đi.”

“Thật ạ?” Gia Nguyên mở to mắt, có lẽ cậu làm vậy nhiều rồi, tận giờ mới biết có người bị mình đánh thức. Kha Vũ thấy thế mới nhận ra mình làm em nhỏ ngại, cố gắng chữa cháy.

“Đùa thôi, anh bị tỉnh rồi mới thấy em mò ra.” Kha Vũ nói, cười nhìn em nhỏ lườm mình, thoáng chốc đã quẳng đi cái biểu cảm quýnh quáng muốn xin lỗi ban nãy. Có vẻ lúc này giống Trương Gia Nguyên hơn rồi. “Nhưng anh vẫn muốn nghe em đàn đấy. Chơi một bài thử xem.”

“Tất nhiên rồi, em lên đây để đàn mà.” Gia Nguyên chun mũi, tùy tiện gảy nhỏ một nốt để khè ông anh. “Anh muốn nghe em đàn bài em tự sáng tác không?”

“Tất nhiên rồi, anh lên đây để nghe mà.” Kha Vũ nhoẻn miệng, rướn người lên nhìn vào mắt em nhỏ, thấy cậu bé hơi ngượng vài giây, sau đó thì cúi đầu gảy thử vài nốt, không trả lời.

Gia Nguyên hít vài hơi, xoa thân đàn một cái, lẩm bẩm nào là “Lâu rồi em không đàn nó, sợ quên mất quá.” hay “Sao em viết nhạc phổ khó thế nhỉ.” nhưng Kha Vũ không đáp lời. Anh thoáng nghĩ, có lẽ nào thật ra cậu cũng không căng thẳng đến vậy, mà là do hai người quen biết chưa lâu. Có hôm, anh đã nhìn qua màn biểu diễn của cậu mà nhân viên xem rồi, cũng điêu luyện lắm.

Ở ban nhạc em tự tin và giỏi giang đến thế, sao lại chọn con đường khó khăn như đến đây nhỉ?

“Có lời hát đấy, mà em hát dở anh không được chê nhé.” Hình như lấy được chút tinh thần rồi, Gia Nguyên lại quay về rào trước, cũng khiến cho Kha Vũ đỡ nghĩ vẩn vơ. “Anh mà chê em bắt anh chơi fingerstyle.”

“Ừ, em dạy thì anh học.” Kha Vũ cười, nhìn cậu đến khi đối phương chớp mắt mới hạ tầm nhìn xuống cánh tay tấy những vết muỗi chích.

“Được rồi, em đàn đấy nhé.”

Thực tế thì Kha Vũ còn chẳng nghe lấy câu đó.

“Em sợ nếu em không hát thì anh không hiểu.”

“Em sợ dữ vậy hả?” Châu Kha Vũ bật cười, rướn người gần hơn về phía cậu. “Sợ thì hát thôi. Ở đây không có máy quay đánh giá em đâu mà.”

“Em cảm thấy nếu nghe, thì người ta phải muốn hiểu.”

Cuối cùng thì, Trương Gia Nguyên cũng chịu gảy những nốt đầu tiên. Nghe rất lạ tai, có thể là cậu tự biên ra. Kha Vũ chống tay trái lên bàn, nhìn lọn tóc không chải chuốt xòa xuống trên mặt Gia Nguyên khi cậu mải chìm vào tiếng đàn tự phát, gật gù theo nhịp. Tay phải đặt tùy tiện trên bàn, chênh vênh bàn tay ngoài không trung.

Dường như rất gần với bàn tay của Gia Nguyên, nhưng không ai để ý cả.

Gia Nguyên được chạm vào đàn có vẻ không còn căng thẳng nhìn theo động tác của bạn bè thầy cô để làm theo, chỉ còn làm những gì bản thân mong muốn nhất, ở nơi phòng học tối tăm vắng vẻ thế này cũng có thể biến thành sân khấu của mình, trình diễn vừa chuyên chú vừa thả hồn vào âm nhạc.

Châu Kha Vũ có chút, ngẩn ngơ.

Hóa ra đây là dáng vẻ mà Trương Gia Nguyên thường có khi mang lên từ “biểu diễn”.

Tuy cuối cùng cậu vẫn không hát, nhưng trong anh vẫn hình thành một loại cảm giác khó mô tả.

Trong phim ảnh mà Kha Vũ từng xem, ai ai cũng nói làm nghệ thuật là phải thả hồn vào nó, chơi đàn phải thả lỏng, phải chuyên tâm vô tư, không có ý nghĩ gì. Sau thời gian học hỏi, tập luyện, anh vẫn khó hiểu. Thả hồn kiểu gì, vô tư kiểu gì, khi mà nó có đầy rẫy nguyên tắc chứ?

Nhưng Trương Gia Nguyên này, chỉ có hai phút đàn để cho anh thấy, thật sự có cái gọi là thả hồn. Thật sự có cái gọi là, tình yêu to lớn với nhạc cụ. Cậu cúi đầu, hạ mi, hai tay thoăn thoắt phối hợp với nhau, lúc nhanh lúc chậm, khóe miệng còn vô thức cong lên một chút. Có thể là vì Châu Kha Vũ hơi buồn ngủ, bài đàn của cậu nhạc công kia cũng nhịp nhàng đưa anh ra nơi vũ trụ vời vợi. Thần trí anh hơi mơ màng.

Bỗng chốc cảm thấy, Trương Gia Nguyên cứ như thiên sứ vậy. Hình như có chút không thực, lại mang đến cảm giác an tâm rằng cậu sẽ mãi không biến mất.

“Người chơi nhạc như em, có phải đều rất không bình thường?”

“Anh nói vậy là ý gì?” Người mới nãy còn nhắm mắt phiêu lãng đàn một bài trữ tình, lúc này đã chau mày phản bác lại.

Châu Kha Vũ chẳng giải thích, chỉ cười một cách đẹp trai với ánh mắt “Nói chi mà khó hiểu” của em giường dưới. Gia Nguyên ngáp một cơn, lặng lẽ cất đàn lại vào vỏ. Từng thao tác rất cẩn thận, Kha Vũ nghe nói cây đàn được cậu xem như bạn gái mà cưng chiều, biểu hiện này chẳng có gì lạ. Đến lúc kéo khóa xong, cậu thấy anh trai kia cũng đã đứng dậy, thế mà chẳng phát ra tiếng động gì.

Nhìn em trai khoác bao đàn lên vai, Châu Kha Vũ mới nhớ đến cổ họng của mình.

“Này Trương Gia Nguyên, đi uống nước với anh đi.”

Gia Nguyên trố mắt, không phải vì chuyện uống nước, mà là vì hai bàn tay đang nhấc bao đàn lên khỏi vai cậu. Sững lại ba giây, không biết nên hỏi chuyện gì trước.

“Anh lấy đàn em làm gì?” Cậu nhíu nhẹ mày, bước tới tính lấy lại.

“Để cảm ơn em đàn cho anh nghe, anh cầm đàn xuống cho.” Châu Kha Vũ phất tay không cần. “Đi uống nước với anh đi, anh mang đàn của em theo.”

Thật ra vốn còn định bảo chẳng phải đánh đàn để chuộc lỗi à, tự dưng Gia Nguyên lại tính hỏi anh nãy giờ có nói bao nhiêu đâu mà đã khát nước, nhưng suy nghĩ thì hẳn là vì khát nên mới nói không nhiều?

Ầy, quả nhiên là buồn ngủ rồi, càng nghĩ lại càng nhảm nhí.

Mà Châu Kha Vũ không nghĩ cậu lại nghĩ xa tới vậy, cho rằng có lẽ cậu không để tâm lắm. Anh chỉ là thấy thắc mắc, sao bản thân không thấy khát nước, trong khi chính mình là người tỉnh dậy từ mộng đẹp vì cơn khô cổ, hơn nữa lại còn nói được mấy câu với Trương Gia Nguyên.

Nếu sau này mối quan hệ biến chuyển gì đó tốt hơn, anh có thể đùa cợt rằng những bản nhạc cậu đàn tưới mát cho anh, nên anh không khát nước nữa.

Hoặc nghĩ kĩ lại, có thể là nhất thời lúc đó, Châu Kha Vũ thật sự thấy thích Trương Gia Nguyên.

Tính theo thang điểm sinh lý, thích ở mức độ quên mất mình khát nước.

22.03.2021.

[text_hash] => 1c9ded0b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.