Độc Chiếm – Chap 9 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Độc Chiếm - Chap 9

Hai người bước ra khỏi thư viện, ánh hoàng hôn rực rỡ trải dài trên con phố nhộn nhịp. Seulgi lặng lẽ hít một hơi, cảm giác không khí buổi chiều thật dễ chịu, nhưng điều làm nàng chú ý hơn cả lại là Jaeyi, cô bạn đi bên cạnh, bước chân thoải mái như thể mọi thứ trên thế gian này chẳng có gì đáng phải vội vàng.

\”Lẩu ở đâu đây?\” Seulgi hỏi, cố tình giữ giọng bình thản.

Jaeyi liếc nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch lên. \”Có một quán mới mở ngay gần đây, nghe nói nước lẩu ngon lắm á. Cậu muốn đi thử hông?\”

Seulgi gật đầu, không chút phản đối. Thực ra, nàng chẳng quan tâm lắm quán nào ngon, miễn là có đồ ăn thì đều ổn cả. Nhưng nàng biết Jaeyi đã chọn, thì chắc chắn đó sẽ là một chỗ đáng để thử.

Khi đến quán, Jaeyi tự nhiên kéo ghế ra cho Seulgi ngồi trước, rồi mới thong thả ngồi xuống đối diện. Nàng nhìn cô với vẻ nghi ngờ.

\”Hôm nay ga-lăng vậy sao?\”

Jaeyi chống cằm, cười nhàn nhã. \”Thì mình đang có \’hẹn\’ với một cô gái xinh đẹp mà.\”

Seulgi suýt sặc nước lọc. Nàng trừng mắt nhìn Jaeyi, nhưng kẻ đầu sỏ chỉ nhún vai, tỏ vẻ vô tội với nàng.

\”Cậu gọi món trước đi.\” Seulgi vội vàng lái sang chuyện khác, mắt dán vào thực đơn.

Jaeyi mỉm cười, không trêu nàng ấy nữa. Cô chọn mấy món yêu thích rồi đưa lại cho nhân viên. Trong lúc chờ đồ ăn, Jaeyi đan hai tay lại, tựa nhẹ vào bàn, ánh mắt chăm chú nhìn Seulgi.

\”Cậu có hay đi ăn ngoài thế này không Seulgi ?\”

Seulgi suy nghĩ một chút rồi lắc đầu. \”Không nhiều lắm. Chủ yếu là ăn ở nhà hoặc đi một mình.\”

Jaeyi gật gù. \”Vậy tức là đây là lần đầu tiên cậu đi ăn riêng với mình ?\”

Seulgi thoáng khựng lại. Nói thế nào nhỉ… đúng là trước giờ hai người cũng đi ăn chung, nhưng thường là đi một mình, chưa bao giờ chỉ có hai người thế này.

Nàng chớp mắt, nhìn Jaeyi với vẻ nghi hoặc. \”Cậu để ý mấy chuyện này làm gì?\”

Jaeyi cười nhẹ, không đáp thẳng mà chỉ lơ đễnh khuấy ly nước của mình. \”À… mình chỉ cảm thấy có chút đặc biệt thôi.\”

Seulgi định đáp lại, nhưng rồi nhân viên mang đồ ăn ra, giúp nàng tạm thời thoát khỏi bầu không khí kỳ lạ này. Nàng vội vã cầm đũa lên, tập trung vào nồi lẩu bốc khói nghi ngút trước mặt.

Jaeyi nhìn nàng một lát, rồi cũng cầm đũa lên, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt.

Bữa ăn bắt đầu như thế, với mùi thơm của nước lẩu, những câu chuyện vu vơ, và một cảm giác gì đó nhẹ nhàng nhưng đầy rung động giữa hai người. Sau khi no nê với nồi lẩu nghi ngút khói, Seulgi đặt đũa xuống, thở phào một hơi. \”Được rồi, xong rồi nhé. Xem như mình đã trả công cho cậu rồi đấy nhá\”

Jaeyi chống cằm, chậm rãi khuấy ly nước trong tay, ánh mắt lấp lánh vẻ thích thú. \”Ừm… Nhưng sao mình cứ có cảm giác như mình lời quá đi à?\”

Seulgi nhướn mày. \”Lời gì?\”

Jaeyi cười tủm tỉm. \”Vừa có đồ ăn ngon, vừa có người đáng yêu ngồi ăn cùng mình nè\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.