Độc Chiếm – Chap 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Độc Chiếm - Chap 10

Kyung dù không phải Alpha cấp cao như Jaeyi, nhưng so với những người khác, cô vẫn thuộc hàng trên. Mà Alpha cấp A thì sao chứ? Số người uy quyền đến đâu cũng chẳng dễ dàng đạt cấp từ A trở lên được. Vậy mà cái tên chết tiệt Jaeyi kia lại có thể phân hóa lên một đẳng cấp cao hơn, chưa kể đến gia thế khủng… Nghĩ mà thấy thật đáng ghen tị.

Một Jaeyi vốn cao ngạo hơn trời, thế mà giờ đây lại đang nũng nịu, dỗ dành một Omega bé bỏng. Nhìn cảnh này thật nực cười, ai mà ngờ được khi vướng vào tình yêu, cậu ta lại trở nên thế này chứ?

\”Nè, trông cậu lố quá rồi đấy. Đang trong lớp mà, có biết không vậy?\” Kyung khoanh tay, bĩu môi nhìn Jaeyi với ánh mắt đầy khinh miệt.

\”Vậy thì sao? Liên quan gì đến cậu à?\” Jaeyi chẳng thèm quan tâm, giọng điệu thản nhiên đến khó chịu. Cô tựa lên vai Seulgi, chọc chọc vào má nàng với vẻ thích thú.

\”Seulgi, cậu thực sự để cậu ta làm vậy á?\” Kyung quay sang hỏi nạn nhân đang bị làm phiền. Seulgi chỉ thở dài. Dù nàng có cố gắng bảo Jaeyi dừng lại, cô ấy cũng chẳng mảy may để tâm đến lời nàng.

\”Jaeyi, cậu nghe thấy rồi đấy. Mau bỏ tay ra khỏi má mình đi. Mọi người trong lớp đang nhìn chằm chằm vào chúng ta kìa\”

Jaeyi chớp chớp ánh mắt lướt qua Seulgi như thể đang cân nhắc lời nàng nói. Nhưng thay vì nghe theo, cô lại cười khẽ cố tình tiếp tục chọc nhẹ lên má nàng.

\”Vậy thì sao? Nhìn thì cứ nhìn, ai quan tâm chứ?\” Giọng Jaeyi đầy vẻ thản nhiên, thậm chí còn có chút thích thú khi thấy gương mặt hơi đỏ của Seulgi.

Kyung trố mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, thật sự không thể tin nổi mà. Jaeyi mà cô biết đâu rồi? Cái con người lạnh lùng, cao ngạo như một bậc đế vương ấy, giờ lại bám dính lấy một Omega như kẹo dẻo như thế này sao?

\”Cậu đúng là hết thuốc chữa rồi.\” Kyung lắc đầu, thở dài chán nản.

Seulgi cũng chẳng biết nên phản ứng thế nào nữa. Nàng cố gắng đẩy đầu Jaeyi ra khỏi vai nàng nhưng vô ích, sức lực giữa hai người quá chênh lệch. Nàng bất lực đành nghiêng đầu, tránh đi ánh mắt của mọi người trong lớp, nhỏ giọng nói:

\”Jaeyi… nghe lời đi mà…\”

Thấy Seulgi có vẻ thật sự khó xử, Jaeyi cuối cùng cũng chịu dừng lại , nhưng không quên nhéo nhẹ má nàng một cái trước khi rút lui hoàn toàn.

\”Được rồi, được rồi. Nhưng lát nữa tan học cậu phải bù đắp cho mình đấy.\” Cô chớp mắt cười tủm tỉm, như thể vừa đạt được một món hời lớn.

Kyung nhìn cảnh tượng trước mắt mà chỉ biết câm nín. Đúng là khi dính vô tình yêu, con người ta có thể thay đổi đến mức khó tin. Nhưng rồi, cô nàng mái ngố chợt nhớ ra mục đích ban đầu của mình.

\”Ngày mai thi xong, hai cậu có muốn đi công viên giải trí với tụi mình không?\”

Nghe vậy, Jaeyi lập tức nhướng mày, khoanh tay lại, giọng điệu đầy vẻ nghi hoặc. \”Ủa? Hôm nay biết rủ rê người khác đi chơi luôn sao ? Không giống cậu chút nào hết? Một Kyung lúc nào cũng chỉ biết học hành mà cũng có ngày này sao?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.