Độc Chiếm – Chap 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Độc Chiếm - Chap 13

Sáng hôm sau Seulgi choàng tỉnh cũng là giữa trưa. Nàng đã ở bên ngoài cả đêm qua, và điều quan trọng hơn là cả người nàng còn mỏi nhừ, làn da dường như vẫn còn ám ảnh bởi cảm giác bị pheromone của Jaeyi đè bẹp đêm qua.

Nhưng điều kinh khủng nhất với nàng có thể ngửi thấy mùi trà Earl Grey ở khắp nơi trên người mình. Và nó đã cho nàng biết được là đêm hôm qua các nàng đã xảy ra chuyện gì….

Seulgi rùng mình, vội vàng đưa tay lên cổ. Vết cắn vẫn còn đó, dù chỉ là đánh dấu tạm thời, nhưng vẫn để lại một dấu đỏ chói mắt, giống như một ký hiệu rõ ràng rằng nàng đã bị tuyên bố chủ quyền.

\”Trời ạ…\”

Seulgi đỏ bừng mặt, nàng bật dậy khỏi giường, nhưng cơ thể lại nhũn ra ngay lập tức, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống giường. Cái tên điên đó rốt cuộc hôm qua đã làm bao nhiêu lần vậy!!!!!!!!

\”Woah, từ từ nào, bé con. Cậu chạy đi đâu vậy, định ăn no rồi bỏ chạy sao?\” Giọng nói trầm ấm, trêu chọc vang lên ngay bên cạnh.

Seulgi cứng đờ. Nàng từ từ quay đầu lại… và thấy Jaeyi đang thảnh thơi nằm trên giường, chống cằm nhìn nàng, ánh mắt đầy vẻ đắc ý và trêu chọc. Thật sự muốn đục cho mấy phát mà!?

Jaeyi cười nhẹ, đưa tay vươn lên, kéo Seulgi lại gần. \”Vừa mới tỉnh dậy đã muốn bỏ chạy rồi sao? Đừng nói là cậu đang nghĩ đến những gì đã xảy ra đêm qua đấy nhé?\”

\”KHÔNG CÓ!\” Seulgi gần như hét lên, nhưng giọng nàng lại run bần bật, khiến lời phủ nhận trở nên cực kỳ vô dụng.

Jaeyi nhướng mày, như bắt được thóp, rồi cười nham hiểm đầy quyến rũ.

\”Ồ? Vậy sao? Thế tại sao mặt cậu đỏ quá vậy?\”

\”CẬU CÂM ĐI!\” Seulgi vội vàng giật chăn lên che người, nhưng vừa kéo lên, nàng lại ngửi thấy mùi trà đậm đặc bám trên vải, khiến nàng muốn chết ngay tại chỗ.

Jaeyi chống tay lên giường, nghiêng người lại gần, giọng nói đầy mùi trêu chọc. \”Nhưng Seulgi à…\” Cô cúi sát xuống, môi gần như chạm vào vành tai nàng.

\”Cậu rên rỉ đến mức đó… Bây giờ còn xấu hổ gì nữa?\”

\”JAEEEEYIIIIIIIIIIIIII!!!!!\” Tiếng hét đầy xấu hổ, tức tối và bất lực của Seulgi vang vọng khắp căn phòng.

Seulgi sau khi gào tên Jaeyi xong, mặt đỏ như cà chua chín, trùm chăn lên đầu như thể là nếu có thể chui xuống lòng đất được thì nàng chui luôn cho đỡ nhục.

\”Cậu có thôi ngay không hả!?\” nàng rít lên từ dưới lớp chăn.

Jaeyi ngồi dậy, vừa vươn vai vừa ngáp nhẹ, bộ dạng thong thả y như thể không hề là người vừa đánh dấu người ta xong đêm qua.

\”Seulgi à~\” cô kéo dài giọng, ngón tay thon dài thò vào chăn, gõ nhẹ lên trán nàng qua lớp vải. \”Bé con rên rỉ như vậy mà sáng ra đã lật mặt hả? Mình cũng biết tổn thương đấy nha\”

\”Cậu…Cậu còn dám nhắc lại!\” Seulgi quăng chăn ra, định trừng mắt nhìn Jaeyi nhưng vừa ngẩng đầu đã bị đôi mắt kia áp đảo.

Ánh nhìn Alpha… vẫn là thứ khiến Omega của nàng mềm nhũn, dù đang tức đến mức muốn cắn người.

Jaeyi ngắm nàng một lúc, rồi chồm tới, bất ngờ ôm nàng vào lòng từ phía sau, cằm tựa nhẹ lên vai Seulgi. Pheromone vẫn còn vương vấn trên da, giờ lại thêm hơi ấm của Jaeyi, khiến Seulgi giật nhẹ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.