\”Seulgi… Mình muốn cậu.\” Jaeyi thì thầm bên tai nàng, hơi thở nóng rực phả lên làn da nhạy cảm khiến Seulgi không khỏi rùng mình. \”Cậu biết không? Mùi hương của cậu… khiến mình phát điên lên đấy\”
Pheromone hương đào của Seulgi bắt đầu bùng nổ, không còn gì có thể ngăn cản được nữa. Không khí như dày đặc lại, nặng mùi ham muốn. \”J–Jaeyi…\” Seulgi khẽ gọi, giọng nàng run rẩy, gần như van xin. Nhưng chính nàng cũng không rõ là muốn dừng lại, hay là muốn nhiều hơn nữa.
Jaeyi nhìn nàng, ánh mắt như lửa cháy. Tay cô nhẹ nhàng lướt trên má Seulgi, rồi dần trượt xuống cổ, từng cái chạm mềm mại mà gợi cảm, như rút sạch sức lực trong người Seulgi chỉ bằng đầu ngón tay.
\”Đừng sợ, Seulgi,\” Jaeyi khẽ nói, môi chạm nhẹ vào vành tai nàng. \”Mình sẽ không làm đau cậu… trừ khi cậu muốn….\”
Câu nói như một đòn đánh trí mạng. Seulgi cứng người lại, tim đập loạn trong lồng ngực. Jaeyi không đợi thêm giây nào. Cô áp sát hơn, môi trượt xuống cổ Seulgi, để lại những vết hôn như tuyên bố chủ quyền.
\”D…dừng lại… Jaeyi…\” Seulgi thều thào, nhưng bàn tay nàng lại nắm chặt lấy áo Jaeyi, như đang tự phản bội chính mình.
\”Dừng?\” Jaeyi ngẩng lên, cười khẽ. \”Cậu đang run lên kìa Seulgi à. Còn nói dừng gì nữa?\”
Seulgi không trả lời. Không thể. Cơ thể nàng đã phản bội mọi lời phản kháng, khi nàng để Jaeyi chiếm lấy môi mình trong một nụ hôn mãnh liệt đến nghẹt thở. Lưỡi Jaeyi lướt sâu vào, cuốn lấy sự ngượng ngùng, khiến Seulgi phải níu lấy vai cô như đang chới với giữa một cơn lũ đam mê.
Rồi Jaeyi nhanh tay xé toạc miếng dán ức chế trên cổ Seulgi đi.
Mùi đào tràn ra, ngọt đến mức như muốn thiêu đốt thần trí. Cùng lúc đó, hương trà Earl Grey từ Jaeyi cũng bung nở, quấn lấy nàng như một sợi xích vô hình. Jaeyi dứt khỏi nụ hôn, ánh mắt cô như thiêu đốt \”Cậu là của mình… từ bây giờ kể cả sau này…\”
Seulgi thở gấp, mặt đỏ bừng như bốc cháy, đưa tay định che đi sự hỗn loạn trên khuôn mặt mình. Nhưng Jaeyi không để nàng trốn chạy, cô chộp lấy cổ tay Seulgi, ghì nhẹ xuống, rồi cúi người, vùi đầu vào hõm cổ nàng, hít sâu hương đào đang tỏa ra.
\”Xấu hổ gì chứ? Chính cậu cũng đang say mình đấy thôi…\”
Jaeyi vẫn không rời khỏi cổ Seulgi, môi cô mơn trớn trên làn da mịn màng, lướt dọc theo đường xương quai xanh như một lời tuyên bố không thể chối cãi: \”Nơi này là của cô, chỉ có một mình cô mà thôi… Đây là lãnh thổ đã đánh dấu bởi cô \”
\”Ngọt thật đấy, Seulgi,\” cô thì thầm, giọng nói trầm khàn chứa đầy ngọn lửa dục vọng \”Từng tấc da thịt của cậu… như đang gọi tên mình vậy đấy\”
Seulgi run rẩy, hơi thở đứt đoạn. Cơ thể nàng đang phản bội lý trí một cách trắng trợn.
\”Mình…… Jaeyi… dừng lại đi…\”
\”Không.\” Một chữ, dứt khoát. Jaeyi ngẩng lên, đôi mắt như thiêu đốt, không cho phép nàng ấy phản kháng. Cô bế Seulgi một cách nhanh gọn, đi đến chiếc giường phía sau, từng cử động không thô bạo, nhưng mạnh mẽ như một mệnh lệnh không thể kháng cự.