[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 86: Giáng sinh – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 86: Giáng sinh

Array
(
[text] =>

Dù cho Toru có phân vân hay dằn vặt thế nào, thời gian vẫn là thứ công bằng nhất với tất cả, cứ thế chạy trôi đi mà chẳng chờ đợi. Và thoắt cái, khi cô còn đang nằm lăn lóc trên giường với mớ thuốc thang đắt đỏ thì giáng sinh đã cận kề bên khung cửa sổ quên đóng.

Toru mở mắt khi bầu trời trùm lên tấm vải đen, hơi lạnh áp lên mặt kính cửa sổ khiến cô chỉ muốn vùi mình trong đống chăn ủ ấm vây quanh mình. Giáng sinh mà, cái tiếng nhạc mừng cũng bắt đầu vang lên khắp chốn nheo nhéo tới phát bực, nhắc nhở một mùa đông lạnh này có một dịp lễ đoàn viên ấm cúng hoặc có vài màn ngược cẩu độc thân của mấy cặp đôi yêu nhau nắm tay dung dăng dung dẻ ngoài đường với những bông tuyết lạnh buốt rơi khỏi nền trời đen. Toru vốn muốn như năm ngoái, lờ đi điện thoại đang không ngừng không ngừng réo lên inh ỏi, để có cớ từ chối lời mời lái xe lượn vòng vòng với ai đó trong cái tiết trời lạnh giá cuối năm này. Nhưng vẫn như mọi khi ấy, người lớn hơn căn bản không đọ lại được độ lì lợm của ai kia và cô thật tình chỉ muốn kéo số của nó vào danh sách đen cho qua mùa đông lạnh. 

Phải, chặn số và thằng nhóc đó sẽ vác hẳn mặt tới nhà cô cho xem. Nếu không phải giáng sinh năm ngoái Toru đổ bệnh, chắc mẩm ai kia đã sẵn sàng cho việc xách cổ cô ra ngoài vi vu cùng mình trong cái tiết trời lạnh cóng. Chạy xe giữa trời đông, trong đêm giáng sinh xum vầy có lẽ chỉ có mình Sano Manjirou làm.

Nhưng năm nay sẽ khác thôi, năm nay… Khác? Sao lại khác ấy nhỉ?

Toru ngây người cuộn mình trong đống chăn ấm áp, đầu óc thoáng một giây đình trệ như bộ máy cũ nát lâu ngày không thay mới. Hỏng rồi, cả một bộ máy lớn chầm chậm chạy qua bao ngày đều đứng sững lại, mùi rỉ sét cũ nát đã quẩn quanh trên chóp mũi nghẹn đắng mùi vị của sợ hãi cùng lãng quên. Đầu đau như búa bổ, Toru co mình bịt kín hai tai đang đóng đặc những tiếng kêu rít xé toạc cả màng nhĩ, lấp kín cả nhạc chuông điện thoại mơ hồ hay bài ca giáng sinh nhàm chán. Rè rè tiếng kêu như chiếc ti vi cũ đáng đá vào khu sắt vụn đổ nát, đau đớn và quay cuồng tới choáng váng, khi cổ họng khô khan bị cào nát bởi thanh âm rên rỉ quằn quại từ thân thể đã mệt nhoài cùng kiệt sức. Thở thôi cũng thật khó khăn, khi cả buồng phổi dần rút cạn cả không khí lành lạnh trong phòng kín gió, cả khoang miệng cũng đắng chát, đắng tới độ chẳng còn gì so sánh nổi chỉ biết ngậm miệng rên rỉ nhăn nhó mệt mỏi. Đau đớn là thế, cả cơ thể bị tra tấn bởi cơn đau quằn quại từ đại não giáng xuống, bâu lấy cả thân mình như đàn kiến đen gặm nhấm xác hôi, vặn gãy rồi tha đi chẳng chừa lại chút gì.

Đau đớn tới nghẹt thở, đau tới quằn quại rên rỉ gồng mình lên chịu đựng. Trong căn hộ rộng rãi tới trống vắng, sẽ không có ai đắp lên trán cô một chiếc khăn ấm, cũng sẽ không có mùi cháo trắng đơn điệu mà sưởi lòng, người trên chiếc giường lớn cuộn mình trong ổ chăn của riêng mình, cuộn trong vùng an toàn mà cũng cô độc của riêng mình.

“I…Izana…”

Sẽ không có ai đáp lại, sẽ chỉ có một người gặm nhấm nỗi đau của thể xác hành hạ trong căn phòng tối kín gió. Khi nước mắt thấm ướt cả gối mềm, khi tiếng rên rỉ âm ư ngắc ngứ sâu trong cổ họng cằn cỗi, người trên giường lồm cồm bò dậy đỡ lấy đầu tay còn lại vơ lấy chiếc điện thoại gấp vứt lăn lóc một góc.

Sáng, ánh sáng xanh từ màn hình hộp vuông nhỏ bừng sáng gương mặt tái nhợt của Toru, chiếu lên bờ môi tím ngắt đang rỉ máu sẫm màu cùng đôi mắt đen đang ầng ậng nước long lanh. Toru ôm lấy điện thoại bằng hai tay, vì chỉ dùng một tay là không đủ, cơn run rẩy vẫn chưa dứt khi từng khớp ngón tay cứng đờ rồi lẩy bẩy run. Hít một hơi sâu, người trưởng thành trước hết bỏ qua mục cuộc gọi đã báo dài tới con số đầu ba mươi đỏ chót, ngón cái di chuyển bấm vào mục ghi chú cam chanh trong góc màn hình nhỏ. Ánh sáng xanh trong căn phòng tối kín gió, đến một mảng sáng của ánh đèn lập lòe ngoài kia cũng chẳng thể lọt qua tấm rèm kem sữa dày được đóng chặt và ánh đèn từ điện thoại là nguồn sáng duy nhất phủ lên tấm chăn bông mềm. Người trên giường một hồi lâu vật lộn cùng chiếc điện thoại bấm, từng dòng ghi chú gõ trên màn hình điện tử lại dường như khiến đôi mắt người kia càng thêm tối đen mệt mỏi. Cục chăn bông trên chiếc giường lớn ngả nghiêng, đổ ụp người lại xuống tấm ga giường ấm áp và lấp kín ánh sáng từ màn hình hộp của điện thoại trong tay.

“Mình… còn bao nhiêu thời gian chứ?”

Sẽ không, không có ai trả lời.

Nhưng không có ai trả lời, tiếng điện thoại lại kêu lên khe khẽ lay chuyển ổ chăn ấm áp trên giường. Và rồi, bước chân cuối cùng cũng đặt gót xuống nền sàn lạnh ngắt.

_

Takemichi đã chẳng còn nghĩ được nhiều nữa, cả gương mặt sưng bầm đau đớn khiến tầm mắt cũng dần nhòe đi. 

Thắng? Anh sao? Với Taiju, con quái vật của Hắc Long đời thứ mười?

Như câu chuyện cổ tích mẹ thường hay kể, dỗ ngọt đứa trẻ ngây thơ với đôi mắt màu bầu trời quang mây. Dù với thân mình bầm dập những vết thương hay khoang miệng nồng mùi rỉ sắt của máu tanh ngòm và cả tá những cơn đau nhức nhối sau những cú đấm không chút thương tiếc, thì rằng, chiến thắng đã tới với vinh quang hưởng trọn sau tấm lưng nhỏ của vị tổng trưởng Touman. 

Đợt tuyết trắng vào đêm giáng sinh luôn là đợt tuyết lạnh nhất, cũng là đợt tuyết trắng nhất. Khi cái lạnh ủ trên làn da trần, nỗi ê chề của thất bại chưa từng nếm trải đắng ngắt trong khoang miệng khô. Taiju quỳ gục trên nền sàn lạnh ngắt, cái lạnh trên tấm gạch men của nhà thờ như thể đã đóng băng cả hai đầu gối hắn và lời nói của người em gái, bóng lưng cứng rắn của người em trai dần dần khuất bóng khỏi tầm mắt hắn. Từng bông tuyết trắng đậu trên vai trần, cái lạnh hòa tàn trên làn da xước xác sau trận đánh và cả phần cằm nhức nhói chẳng bằng với cảm giác đổ vỡ, tan tành cả ngàn mảnh ngổn ngang trong lòng hắn. 

Taiju thua rồi, hắn thua một cách triệt để. Thứ sức mạnh mà bản thân vẫn luôn tự hào, vẫn luôn nắm chắc trong tay mình hóa ra vụt mất lại nhanh chóng và dễ dàng tới thế. Khi dòng nước mắt lăn trên gò má kẻ thua cuộc, bóng lưng ai cũng dần nhạt nhòa trong hơi nước lấp kín tầm nhìn buốt lạnh.

Cảm giác thua cuộc chẳng hề dễ chịu, đắng và tê tái cả cõi lòng. Cả một tòa thành lớn của niềm tin lại đang đổ sụp một cách mong manh như thế. Và rồi, nụ cười câu trên khóe môi hắn cay đắng, với sự tê tái từ tận cõi lòng, thấm đẫm bởi cái giá lạnh của bông tuyết đêm giáng sinh.

Đây là cô độc, thứ mà Taiju chưa từng bận tâm. Hắn đã nghĩ bản thân chẳng hề quan tâm tới những điều như thế, chỉ có kẻ yếu mới cần tới bè bạn, chỉ có kẻ không có sức mạnh mới chẳng thể đứng trên đôi chân của mình, vì thế nỗi cô đơn chỉ giành cho kẻ yếu. Nhưng sự thật rằng, Taiju của lúc này, hắn đang cảm thấy thất vọng và cô đơn. Thậm chí cả cơ thể to lớn vẫn luôn đáng tự hào lại bất động như núi, hắn chẳng thể di chuyển bởi sự nặng nề áp đặt trên hai vai mình. 

“Có đứng dậy được không?”

Taiju ngẩng đầu, những bông tuyết chẳng thể tiếp tục làm lạnh cóng hai vai người trẻ tuổi, bị ngăn lại bởi vành ô xám đơn điệu trong tay người đang đứng.

“Toru, tôi thua rồi.” Chỉ đơn giản như thế, Taiju lại thấy từng lời nói ra, ngay cả âm tiết để phát âm cũng thật khó khăn làm sao.

“Ừm, chị biết.” Toru gật gù, kéo kín chiếc khăn choàng nâu trên cổ, ủ ấm bằng hơi thở kết khói trắng tan trước mặt.

“Tình yêu rốt cuộc là thế nào, nếu tôi đã thua vậy tức là tôi đã sai sao?”

Taiju nhìn người lớn hơn và rằng vành ô nghiêng ngả khi người kia ngồi xuống bên cạnh hắn, thở một đợt hơi kết khói trăng trắng, trong cái tiết trời đông buốt lạnh tới tận lá phổi yếu ớt.

“Có lẽ, đã sai rồi. Tình yêu không phải bạo lực, không phải sự dạy dỗ khắc nghiệt tới khổ sở. Có lẽ, tình yêu là khác, là nâng niu hay ân cần, là nghiêm khắc nhưng cũng sẽ mềm mỏng. Và dù có thua, dù có sai, cậu vẫn có thể làm lại, vẫn có thể sửa chữa.”

Chỉ cần cậu có thời gian, còn tôi thì không.

“Yêu là sẽ bảo vệ, dùng cả tính mạng mình để vun vén nâng niu. Dù có chuyện gì đi chăng nữa, yêu, bảo vệ, đánh cược cả sinh mạng mong man này cho hạnh phúc, cho tiếng cười.”

Cho một bữa cơm chiều, ngập trong tiếng cười giòn tan và quây quần trên bàn ăn ấm áp. Cho tới lúc ấy, hi sinh cũng được, trả giá cũng tốt, chẳng quan trọng nữa. Tôi chỉ muốn, bảo vệ họ, tôi chỉ muốn nhìn thấy một khung cảnh đẹp như tranh ấy, tồn tại thực thể trước mắt.

“Toru… Tôi đã sai, hành động sai mà nhìn nhận… cũng sai.”

Toru ngước nhìn, người nhỏ hơn gượng đứng dậy, tay chống lên đầu gối tưởng như đã bị đông cứng ngắc. Taiju nhìn cô, một nụ cười trên khóe môi khô khốc.

Đồng cảm.

“Hóa ra, chị cũng không to lớn như thế. Hóa ra, cả tôi và chị đều giống nhau.” Cả hai chúng ta, đều đã yêu sai. Hay chính là, bản thân ta, đã chẳng biết cách yêu, để rồi bước đi đầy sai lầm.

Mặc cho bông tuyết đậu trên bả lạnh ngắt, Taiju cứ thế bước đi, rời khỏi nhà thờ đang rung từng hồi chuông lúc nửa đêm giáng sinh. Sau lưng hắn, Toru ngồi trên thềm nhà thờ, vành ô chùng xuống che đi phân nửa gương mặt cô, chỉ để lại bờ môi nhạt màu mím chặt. Cuối cùng kẻ ngồi lại đây, là Toru.

Nếu đã là sai, vậy hậu quả sẽ thế nào đây?

[text_hash] => d7c020f5
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.