Array
(
[text] =>
Toru bị kéo khỏi cơn mê trong bóng tối bởi những ánh nắng từ đâu tới. Mí mắt run lên, kéo tầm màn mỏng khỏi màn đêm vô tận nơi tròng mắt đen.
“Đau…”
Cả người mệt nhừ, Toru thở dài một tiếng uể oải tầm mắt mơ hồ không điểm tựa. Ánh sáng trong đôi mắt đen như ngôi sao băng vụt rơi vào màn đêm, trôi tuột khỏi bầu trời. Cơ thể mệt mỏi, mà trái tim cũng chẳng khác. Cổ họng cô khô rát, Toru ngờ ngợ mình như lang thang trên sa mạc khô cằn. Từ choáng váng ban đầu rồi tỉnh táo, người nằm trên giường bệnh nghiêng đầu nhìn cây truyền nước bên cạnh nổi trên nền tường trắng xóa.
Bệnh viện? Sao cô lại ở đây?
Toru nhắm mắt, hàng mi nhăn lại chịu đựng cơn choáng váng nôn nao không điểm tựa mà kí ức cũng dần tràn về như thủy triều trong đêm. Dâng lên nhấn chìm bờ cát trắng bằng lạnh lẽo từ nơi lòng biển sâu. Đôi mắt tím nơi đêm tối mờ mờ hiện lên trong trí nhớ, tiếng thở dài nặng nề trầm thấp và cả giọt nước mắt trong trong lăn dài trên gò má gã.
Izana, gã đưa cô tới đây đúng không?
Tiếng cửa mở ngắt ngang dòng suy nghĩ của Toru. Cô vẫn đang nhắm mắt, cố trôi mình trong dòng kí ức mơ hồ vẫn chưa thể nắm bắt nổi.
“Này đáng thương thật đấy nhỉ?…”
Ai đáng thương cơ? Tory nhăn mày, hơi khó chịu khi cứ bị ngắt ngang dòng suy nghĩ vốn đã chập chờn như tivi cũ sóng. Nhưng vẫn còn chưa buông tha cho Toru, tiếng thì thầm to nhỏ vẫn như ruồi bâu mà vo ve bên tai. Mà Toru dần tỉnh táo hơn, tiếng thì thầm cũng ngày trở nên rành mạch và rõ ràng.
“Nghe nói là bị cưỡng bức…”
“Nhưng cưỡng bức mà vẫn lành lặn thế này sao? Tôi còn tưởng là sẽ tàn tạ hơn cơ.”
Rầm_!!!!
Nữ y tá giật thót, chiếc điện thoại trong tay cũng rơi tuột xuống sàn nhà. Đôi mắt người kia mở lớn, dường như quá đỗi kinh ngạc. Nhưng thế chẳng là gì với Toru, người ngã khỏi giường bệnh để lộ ra những vết hôn nơi hõm cổ trắng toát.
Sắc mặt Toru tái nhợt, dạ dày sôi lên như chai coca bỏ sủi chỉ muốn lập tức trào lên mà nổ tung. Tỉnh táo chỉ mới vớt vát lại sụp đổ hoàn toàn, chỉ còn là một bãi hoang phế tiêu điều. Toru bụm miệng, cổ họng chua ngoét dấy lên cảm xúc chán ghét cùng bài xích.
“Ọe…!! Ọe….”
Trong bụng chẳng có gì nhưng không ngăn nổi nôn mửa. Toru nôn, dạ dày quặn lên từng đợt co lại khiến cô choáng váng. Nữ y tá bị dọa sợ cũng lùi về sau, nhìn người bệnh nhân ngã trên sàn bệnh viện đang không ngừng nôn mửa. Dạ dày căn bản không có gì để nôn ra, những thứ rỉ từ lòng bàn tay gầy rơ ấy chỉ có mật xanh mật vàng, nhìn thảm hại tới đáng thương.
“Cô không sao chứ?! Trời đất, tôi sẽ đi gọi bác sĩ ngay!” Nữ y tá hoảng hốt, vội đỡ Toru dậy nhưng lực bất tòng tâm chỉ có thể ra ngoài gọi cho bác sĩ.
Toru bị bỏ lại trong phòng bệnh, cô cảm thấy ghê tởm khôn cùng, cảm thấy mệt mỏi và sợ hãi lần lượt sống dậy trong cô như cơn sóng thần chực chờ nuốt trọn tất cả. Kí ức cũng dần quay trở về, gương mặt người thiếu niên cùng đôi mắt trống rỗng như thể đau đớn tuyệt vọng vô cùng ấy chiếu lại trong đầu Toru như thước phim ngắn. Áo trên người biến đi đâu mất, cảm giác lành lạnh áp lên làn da trần khiến cô run rẩy.
“Iz… Izana… Khô- không thể nào, tuyệt đối không.. Ọe…”
Cổ họng đắng ngắt cái vị dịch mật, cả khoang miệng cũng tê rần cứng ngắt. Như thể chỉ muốn đẩy hết mọi thứ ra ngoài, chỉ muốn tẩy sạch dơ bẩn trên người. Toru tay chống trên sàn chẳng vững nữa, tầm mắt nhòe đi bởi nước mắt lấp đầy rưng rưng rơi. Trước mặt chỉ là bãi nôn mà trên tay cô cũng chỉ toàn là dịch vị đắng chát bốc mùi khiến người ta bài xích.
Toru nghĩ mình điên mất, điên thật sự mất.
Đầu cô cứ kêu lên ong ong như chiếc lò vi sóng sắp nổ tung vì đứa trẻ ngu ngốc nào đó nghịch ngợm đặt chiếc nĩa bạc và bật công tắc. Chỉ trong tích tắc thôi khoang lò nóng lên và bùm, mọi thứ nổ tung, tan hoang. Giống hệt Toru lúc này, quay trong mớ kí ức tệ hại đang nhấn chìm cô.
Nổ tung_!
“Không!!!” Toru gầm lên, tầm mắt bỗng nhiên tối sầm cô ngã trên sàn nhà lát gạch lạnh toát.
_
Manjirou nhìn điện thoại trong tay, ánh mắt lạnh buốt nhìn danh sách gọi không lấy một lần phản hồi. Tiếng nhạc chuông điện thoại cứ vang lên một hồi đáp lại bằng giọng tổng đài quen thuộc tới phát bực. Nó đứng dựa vào con xe sau mình, ngước mắt nhìn tiệm bánh trước mặt. Cửa cuốn sắt đóng chặt, cái vết lõm mà Peyan gây ra vẫn chưa được sửa chữa nhìn gai mắt kinh khủng.
Toru đang ở đâu? Manjirou chẳng biết nữa, nó đã gọi cô tới cháy máy nhưng không một lần nào được đáp lại.
Takemichi đã đi đâu đó sau khi nó cảm ơn vì đã cứu Draken. Manjirou biết Takemichi và Toru có gì đó giấu nó nhưng nó vẫn muốn ép Toru nói ra hơn là Takemichi. Phải chính từ lời của Toru, Manjirou mới nghe.
Đêm hôm qua trong cơn mưa tầm tã, Toru để lại cho nó một lời hứa rồi tắt máy.
Là ai đã cứu cô chứ? Manjirou không biết, cuộc gọi ấy chỉ kéo dài 20s và những gì nó nghe được là tiếng gió rin rít ở ngoài khơi cùng giọng nói run rẩy của Toru chẳng tài nào che giấu.
Toru nói dối rất tệ, cái gì cũng lồ lộ trên mặt. Mà khi để ý tới một người nào đó, dù chỉ một cọng tóc của họ thiếu đi cũng sẽ nhận ra. Manjirou không tin lời hứa qua loa của Toru, nó biết cô chẳng ổn chút nào. Nếu không phải đám Moeb
Manjirou mất cả ngày trời để tìm kiếm Toru nhưng vẫn chẳng có kết quả.
Mà lúc này, Takeomi đang đứng trước cửa phòng bệnh riêng. Trong tay là một giỏ hoa quả mới toanh mà hắn vừa mua ở ngoài cổng bệnh viện, những ánh mắt ngó nghiêng đổ về vị chiến thần lạnh lùng với vết sẹo trên mắt trái.
Takeomi chẳng bận tâm đâu, ngay từ đầu hắn đã biết ngoại hình của mình khá nổi bật rồi.
Đón nhận Takeomi khi cánh cửa phòng bệnh được hắn kéo ra là một bình thủy tinh phi thẳng tới.
Choang_!!
Takeomi liếc mắt, tiếng la hét như thể kẻ điên cùng căn phòng bệnh như một mớ hỗn loạn. Chiếc gối lông mềm mại bị xé vỏ, từng đám lông trắng cũng tung bay trong không trung như thể chốn thiên đường nào trắng toát. Nhưng không, đây chỉ là một căn phòng bệnh với một người không thể chấp nhận nổi sự thật mà thôi.
Sự thật là, bản thân vừa bị cưỡng bức.
“Takeomi! Ta-takeomi.”
Toru chạy tới, ném chiếc gối đáng thương bị mình quăng quật ra khỏi tay. Chỉ biết lao tới ôm chầm lấy hắn, gương mặt úp vào lồng ngực người đàn ông cao hơn mình, bờ vai run rẩy như tìm một điểm tựa hay nói đúng hơn là một nơi để trốn tránh.
Takeomi đưa tay ôm lấy cô, giỏ hoa quả đặt lên bàn nhẹ nhàng bế Toru lên đặt lại về chiếc giường cô đã phá tung lên. Tầm mắt người con gái trong lòng chỉ dừng lại ở bàn tay đang đỡ lấy cô của hắn, cái tròng mắt tối và rối tung hoàn toàn bị xâu xé bởi những cảm xúc tiêu cực. Takeomi kéo ghế, ngồi xuống trước mặt Toru. Căn phòng bệnh riêng, một màu sơn trắng cùng khung cửa sổ mở để ánh nắng tràn vào bừng sáng cả căn phòng nhưng lại chẳng chiếu rọi nổi bóng tối khuất trong trái tim người tổn thương.
“Toru, đừng sợ. Tôi ở đây với em.”
Toru lắc đầu, rồi nước mắt bắt đầu lã chã rơi. Cô nghe được cái chất giọng hơi khàn của Takeomi, ngập trong đó là sự an ủi thương tiếc.
Không, một người như thế nào mới cần thương tiếc? Một người vừa bị cưỡng bức bởi chính người mình tin tưởng à?
Toru không phải người đó, cô tuyệt đối không phải!
Cô không tin đâu. Cô không hề bị cưỡng bức. Tất cả chỉ là dối trá, chỉ là lừa gạt thôi. Toru vẫn còn rất tốt mà, tối hôm ấy Izana cứu cô, tất cả chỉ có vậy mà thôi.
Không có cưỡng bức, tuyệt đối không. Làm sao Izana có thể làm thế với cô, gã không thể, không thể nào đâu.
“T-Takeomi… Đấy không phải sự thật, không phải…” Toru lắp bắp, ngắc ngứ nói trong cơn nấc nghẹn của dòng nước mắt không ngừng rơi.
Takeomi ôm lấy cô, để vai áo bị thấm đẫm bởi nước mắt mặn chát đầy yếu đuối của Toru. Cũng như hai năm trước hắn ôm cô vào lòng, để mặc cô làm ước ngực áo mình trong sự tiếc nuối và dằn vặt khôn nguôi. Không còn là bầu trời xám xịt trước cơn mưa, một bầu trời quang đãng đầy gió lộng cùng một trái tim nứt vỡ đầy tổn thương.
“Là ai làm?”
Toru lắc đầu, tiếng nức nở càng lớn hơn. Vạt áo Takeomi bị cô nắm chặt, bị lòng bàn tay cô vò lấy trút xuống đau đớn giằng xé mình.
“Khô-không phải… Không thể…”
Đúng, không đâu. Sẽ không, tuyệt đối không. Toru không tin, không bao giờ tin.
Dù cơ thể mệt nhừ, dù kí ức có tràn về hay mặc cho những lời bàn tán xung quanh cứ giăng đầy bên tai. Cô không tin đâu, Toru sẽ không tin. Bởi vì ngoài cách này, cô chẳng thể nào cứu vớt bản thân nữa.
“I-Izana… Tại sao chứ?”
Takeomi đảo mắt, vòng ôm vẫn ấm áp xoa dịu Toru. Lòng bàn tay vỗ nhẹ tấm lưng gầy, từng nhịp nhẹ nhàng.
“Toru, nghe này.”
Toru ngẩng đầu, nước mắt vẫn lăn trên gò má gầy. Takeomi chỉ một tay là đủ ôm trọn gương mắt ốm nhom đang tiền tụy của cô. Đáy mắt dao động, thế rồi khóe môi vẫn kéo lên một đường nhẹ nhàng.
“Toru, em nhớ ước định của chúng ta chứ?”
Toru ngây ra, chỉ trong thoáng bị kéo khỏi vũng lầy đen rồi lại sa chân vào một hố tối khác. Nước mắt dừng rơi, đôi mắt đen thoáng tìm lại ánh sáng vụt rơi.
“Bảo vệ nhà Sano.”
Bảo vệ nơi mà Shin để lại, là điều Toru muốn làm.
Thế nhưng, Izana.
“Bảo vệ nhà Sano, bảo vệ mọi thứ của nhà Sano.” Takeomi nói, lặp lại lần nữa lời người con gái đã từng đứng trước anh mà thề.
Ngày hôm ấy, Takeomi đã biết việc hắn cần làm là gì. Lòng bàn tay áp lên gò má Toru, ánh mắt dịu xuống trấn an trái tim đã nát vỡ, dựng lại đống hoang tàn trong đáy mắt cô.
“Bảo vệ…”
Nụ cười xưa cũ chạy nhanh trong trí nhớ, át đi cái màn đêm hoang vu, át đi đôi mắt đẫm nước cùng tự trách và vỡ vụn. Toru ôm mặt, nước mắt lại rơi trong lòng bàn tay cô. Cảm thấy đau đớn lắm, Toru ấy.
Cô muốn hét lên, chỉ muốn rời khỏi nơi này thôi. Thế nhưng Toru đã hứa rồi. Cô không bỏ được, không tài nào buông xuôi.
Cái ngày trong đêm ấy, cái khoảng khắc mà cô được anh ôm trọn vào lòng, Toru đã tự hạ xuống quyết tâm của chính mình. Cô ngu ngốc, cố chấp tới ngu ngốc.
Chỉ vì đôi mắt ấy khiến cô không tài nào buông, chỉ vì đôi bàn tay đầy máu của anh khiến cô không thể trốn tránh. Bởi vì là Toru nợ Shinichirou, bởi vì Toru không cách nào xóa đi được quá khứ.
“Shin à… ” Toru nấc lên, nước mắt ướt đẫm cả gương mặt cô.
_
(•‿•) tương tác ơi tương tác
[text_hash] => 38860f25
)