Array
(
[text] =>
Izana lớn lên trong căn nhà trọ cũ xập xệ với bốn vách tường mỏng dính cách âm dở tệ. Tiếng tivi từ nhà hàng xóm vang tới mỗi đêm khiến gã chẳng thể có một giấc ngủ ngon và cả tiếng chửi mắng ở lầu dưới của đôi vợ chồng trẻ mới lên Tokyo lập nghiệp khiến gã gần như phát điên. Izana nhớ mình đã phải úp mặt vào chiếc gối cũ hiếm hoi được giặt giũ cũ mèm và bốc mùi chỉ để có thể tự ru mình vào giấc ngủ. Mỗi khi đêm tới, mùa hè thì nóng bức cùng tiếng ve sầu như tra tấn lỗ tai gã còn đông tới thì lạnh lẽo run lẩy bẩy. Gã cũng từng thử đưa tay chạm lên lưng người phụ nữ nằm kế bên, người đàn bà đưa lưng về phía gã, đắp tấm chăn nguyên vẹn duy nhất trong nhà vô cảm hất tay gã ra. Ema còn nhỏ, em không biết gì, chỉ nằm cuộn người lại để tự ủ ấm bản thân. Izana cũng từng tự hỏi, nếu khi ấy không có Ema, Izana không rõ mình rốt cuộc có đang tồn tại không.
Chỉ có lúc ở một mình, Izana trong mùa đông mới được phủ ấm đôi chút. Bởi lúc đó gã không phải san sẻ chiếc chăn cũ, nhưng cũng thiếu đi hơi người mà trong nhà nên có.
Mẹ của gã là một người đàn bà ưa nhìn, Izana đoán thế. Bởi đôi mắt bà trong lắm, hàng mi dài cong vút trông mới thật mĩ miều. Izana không được đi học tử tế, vốn từ của gã tệ hại tới đáng thương. Nhưng Izana nghĩ gã sẽ bồi đắp hết những từ ngữ xinh đẹp cho mẹ của mình. Izana cũng từng nhìn xuống lầu dưới, nơi người phụ nữ đơn thân đang vỗ về đứa con trong lòng mình, người đàn bà xa lạ ấy đang yêu thương đứa con trong hoàn cảnh cơ cực bẩn hàn.
Còn mẹ gã thì sao?
Số lần mà Izana nhìn thấy mẹ gã trong tình trạng tỉnh táo có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi. Những hộp mì ly đã là món ăn thường ngày, Izana nhớ loáng thoáng cũng từng có người ở cục bảo trợ tìm tới khi gã sốt mà ngất xỉu trên đường về nhà. Gã và Ema nương tựa vào nhau, sống chật vật dưới những đồng tiền còm cõi lúc được lúc không mà mẹ gã đem về. Còn chuyện ở đâu mà có tiền, Izana không hỏi đến.
Izana lớn lên, cùng một trái tim thiếu đi tình thương.
Phải cho tới ngày gã được đưa tới trại mồ côi, đôi mắt lạnh lùng mọi ngày của mẹ mới chứa chút tình thương mà gã đã luôn ngóng trông. Gã chia tay với người em gái mình đùm bọc, được hai nhân viện ở trung tâm bảo hộ đưa đi. Izana nhớ, hôm ấy là một ngày của tiết trời tháng chín. Gió trở mùa lành lạnh áp trên má, ít ra nếu không có gã, Ema có thể nằm gọn trong chiếc chăn cũ chẳng mấy khi được giặt ủi mà ủ ấm mình. Izana nhìn người đàn bà mà gã gọi lại mẹ, nước mắt lăn xuống gò má bà, gò mái trắng mà cũng hơi gầy. Mẹ nói, từ giờ gã chỉ có một mình, gã phải mạnh mẽ lên.
Gã sẽ mạnh mẽ. Izana chắc chắn thế. Gã có thể dùng nắm đấm, hoặc chân, gì đó tương tự để hạ gục mọi kẻ địch. Đánh đến chết thì thôi, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới bảo bọc gã an toàn. Bởi vì Izana chỉ có một mình.
Thế nhưng
Izana muốn có một gia đình. Gã muốn được nhìn thấy ánh đèn trần vàng cam, muốn ăn một bát canh miso vào mỗi sáng. Cũng muốn thử được ôm khi gặp ác mộng, hay ít nhất là có một giấc ngủ ngon mà không phải trùm gối vì những âm thanh ồn ào giữa đêm khuya. Thế rồi, gã gặp Shinichirou.
Gia đình là thế nào nhỉ?
Gã ngỡ đâu, Shinichirou chính là gia đình của gã đấy. Anh là anh trai, anh trai sẽ bảo vệ Izana. Không phải là mẹ, nên anh nấu ăn có đôi phần vụng về. Không phải là cha nhưng anh dạy gã nhiều điều lắm, chỉ gã cách vung nắm đấm của mình dù cho anh cũng yếu xìu thôi. Shinichirou giống một vầng thái dương, ánh sáng của anh làm gã dường như lóa mắt. Tấm lưng anh cũng thật ấm, nụ cười của anh từ tốn vá lại vết thương trên trái tim Izana. Anh trai của Izana. Trái tim chắp vá vụng về bởi tình thương đột ngột tới, gò má Izana bỗng nhiên nóng rực.
Gã mỉm cười, ngồi phía sau con xe CB250T của anh, vi vu trên cung đường láng nhựa trải dài. Nghe tiếng gió bên tai như người bạn đang hân hoan chúc mừng gã.
Izana có gia đình rồi đấy, phải chứ?
Không, Shinichirou không phải anh của gã. Izana lặng người, đôi mắt co lại, trong mình như thể sụp đổ. Đôi mắt mẹ lại lạnh lùng như bao ngày, mái tóc ánh kim của bà như tấm màn che đi tổn thương của gã. Cũng là để nhắc nhở Izana, gã chỉ có một mình thôi.
Gia đình, Izana làm gì có.
Thế ra, Shinichirou đã lừa gã. Cảm ơn mẹ, đã cho gã biết sự thật này. Là rằng, Izana không có nhà cũng chẳng có gia đình. Gã chỉ có một mình thôi. Không biết mặt cha và cả mẹ ruột, gã còn sống, rốt cuộc là để làm gì chứ?
Trong Izana quay cuồng, cơn bão đen nhấn chìm gã. Cảm xúc méo mó này khiến tầm mắt gã thu hẹp lại, xung quanh chỉ toàn là bóng tối cô độc. Izana thấy khó thở, hình như gã trúng độc rồi. Độc dược của sự cô đơn. Cơn mưa xối xả lên thân mình, Izana nằm trên ghế đá, chẳng cần để tâm mình đang ở đâu nữa. Gã nhắm mắt, chỉ muốn tự kết liễu mình.
Rồi, gã gặp Toru.
Mái tóc nhuộm trắng xác xơ, đôi mắt đen láy cùng gò má trắng nhợt. Lòng bàn tay hơi âm ấm, hộp thuốc lá còn chưa bóc tem cùng chiếc ô mới mua phủ lên Izana một tầng ấm áp. Sự xa lạ mà quan tâm ấy khiến Izana đang đứng trước bờ vực của sụp đổ như được kéo lên. Gã chơi vơi trong đống cảm xúc tệ hại của bản thân, thế rồi, Toru tới, đưa tay ra. Izana thèm khát ấm áp, gã cũng muốn được cứu. Thế nên, gã vươn tay bắt lấy cô.
Toru có giống gã không? Đôi mắt đen của cô cũng trống lắm, không lấp lánh, cũng không sáng sủa mà trầm lắng, Izana thấy được sự cô đơn trong mắt cô. Izana nhìn theo Toru, nhìn theo bóng lưng dần khuất sau làn mưa lạnh. Một miếng vá nhỏ, khâu lên trái tim đầy những lổ hổng đang rỉ máu đầm đìa.
Chỉ một chút thôi, gã luyến tiếc cái hơi ấm từ một người xa lạ.
Chiếc bánh crepe phủ mật ong ngọt ngào, Izana nuốt xuống mà dòng nước mắt rơi từ lúc nào. Tiếng đám trẻ trêu chọc chẳng ảnh hưởng tới gã, Izana chỉ ôm bọc bánh trong lòng như thể níu lấy cây cọc cứu mạng trên dòng sông siết.
Izana đã luôn cô độc như thế, rồi bỗng nhiên gã có gia đình. Gã có anh trai và gã biết mình và “anh trai” chẳng có chút quan hệ nào. Hơi ấm tình thân vun vén trong tim hóa ra còn chẳng tồn tại, cái sợi dây liên kết tưởng như bền chặt kia thực ra mỏng manh quá đỗi.
Gã đưa tay, muốn nắm lấy một sợi dây. Kéo Izana khỏi bóng tối đi, gã sẽ gục ngã mất.
Toru, gã có Toru. Gã đã có nhà, có một người bên cạnh.
Một người kì lạ, dường như lúc nào cũng thật miễn cưỡng khi ở cùng gã. Nhưng lại cứ vô thức dung túng cho Izana. Mỗi ngày ngồi trong phòng mở điều hòa lành lạnh, nghe tiếng chim chóc bên ngoài khung cửa sổ như bản nhạc yên ả. Izana ăn được bát canh miso nóng, muối cho quá tay mà hơi mặn nhưng còn đỡ hơn là ly mì tôm nhạt nhẽo. Gã đã có thể ngủ thật ngon, không còn nghe tiếng tivi cũ sát vách, cũng không cần phải nghe tiếng cãi cọ từ đôi vợ chồng trẻ không quen. Cứ tầm chiều tà, khi ánh cam cháy đổ vào phòng khách tiếng cửa mở khiến lòng gã hân hoan biết bao.
Toru cho gã một mái nhà, một nơi để Izana biết mà quay về.
Nhưng giống với Shinichirou, Toru cũng không phải của riêng Izana.
Người con gái với mái tóc cứ nhuộm màu trắng miết mà lộ ra chất tóc xơ xác cùng đôi mắt đen dần trở nên lấp lánh ấm áp kia không phải của gã. Ai đã thắp ánh sáng trong đôi mắt cô nhỉ? Izana thấy bất an, gã gần như phát điên mất. Nhưng gã không muốn Toru biết điều đó, gã sợ rằng ánh mắt Toru nhìn mình sẽ khác mất.
Liệu cô có xua đuổi gã không?
Izana tìm thấy bệnh án giấu kĩ dưới gầm giường của cô, tìm thấy giấy tờ căn cước được cất trong kệ sách. Ai mà chả có bí mật, Toru cũng thế thôi.
Izana đối với Toru là gì? Là gia đình để dựa vào, hay là còn gì cao hơn cả thế?
Cuối cùng Izana cũng nhận ra, gã yêu Toru.
Yêu. Trái tim méo mó này lấp đầy bởi cảm xúc thương mến. Izana yêu Toru, gã cần có Toru. Gã không biết từ lúc nào nữa, Toru là ánh sáng là ân nhân của Izana và gã đã nghĩ đối với cô, gã chỉ là sự ỉ lại níu kéo hơi tàn. Nhưng không, từ lúc nào, trái tim gã đã thay đổi. Cái suy nghĩ đơn thuần cũng dần méo mó theo.
Izana yêu Toru ấy thế nhưng, Toru yêu Shinichirou.
Mà Shinichirou, chết rồi.
Izana chẳng biết gã nên vui hay nên buồn. Gã muốn tiến lên, hét vào mặt cô, bắt ép cô đón nhận một con người méo mó này.
Rằng Toru à, tôi yêu chị. Yêu chị rất nhiều. Làm ơn, đừng rời bỏ tôi.
Thế nhưng, rốt cuộc Izana lại là người rời đi. Gã chạy trốn, trốn khỏi Toru, trốn khỏi thứ cảm xúc cứ ám ảnh trong tim. Thấm thoát, hai năm trôi đi.
Izana cúi đầu, lòng bàn tay áp lên gò má người đã mất đi ý thức nhưng đôi lồng mày nhăn lại không giãn ra nổi. Má phải sưng lên, trong bóng tối vẫn cảm nhận được làn da hơi tái nhợt lành lạnh. Quả nhiên ban nãy gã đã nhẹ tay với lũ khốn kia nhưng không sao, Ran và Rindou ở ngoài sẽ chăm sóc chúng nốt hộ Izana.
Lúc này, chỉ có gã và Toru. Trong căn xưởng cũ xập xệ này, mùi đất ẩm quện với mùi rỉ sắt bốc lên gai mũi khó tả. Izana cúi người, hôn nhẹ lên gò má người bên dưới. Khóe môi khô hơi nứt nẻ, xúc cảm mà gã vẫn luôn mường tượng trong những giấc mơ nhớ nhung.
Cô không có phản ứng gì, hơi thở vẫn nặng nề đều từng nhịp. Cũng phải thôi, vì gã vừa dùng chiếc khăn tẩm thuốc mà bọn bắt cóc vừa dùng mà.
Izana cười khẩy, tự biết bản thân khốn nạn quá mức. Muốn cứu cô nhưng rồi lại vì ham muốn cùng ghen tị nhỏ nhen mà dùng chính cách đê tiện mà kẻ xấu dùng lần nữa áp lên người cô. Gã chỉ là một tên khốn đốn mạt, đến ân nhân của mình cũng dám làm chuyện đồi bại này. Izana không dám tưởng tượng khi đôi mắt Toru mở ra, nó sẽ là giành cảm xúc gì đối với gã.
Căm phẫn? Sợ hãi? Xa lánh?
Toru sẽ nói gì đây, liệu cô có còn dung túng cho gã không? Như cái cách cô vẫn thường cười khổ khi phải giặt đống quần áo dính máu của gã mỗi khi đánh nhau về.
Làm gì có chuyện đó nhỉ? Chuyện này, đâu giống như quần áo, có thể vò sạch được vết bẩn chứ?
Thế này là yêu sao? Izana không rõ nữa. Gã biết, gã yêu Toru rất nhiều. Nhưng yêu là tổn thương, là cưỡng bức sao?
Izana nhìn thấy nhiều rồi, những phương thức tình dục dơ bẩn nhất đều thấy qua rồi. Gã chẳng hề bận tâm tới nó, Izana không có hứng thú. Thế mà hiện tại, gã đang làm gì thế này?
Ai đó, dạy gã cách để yêu, có được không?
Toru à, liệu có thể tha thứ cho gã không? Bởi vì gã đang dần vấy bẩn cô đây. Gã sắp làm điều mà gã chẳng thể quay đầu, thế nhưng lòng ghen tị che mờ đôi mắt Izana rồi, gã chẳng còn gì, chẳng thấy gì. Izana cúi người, áp lên cánh môi hé mở một nụ hôn sâu. Tách khóe môi mềm, thăm dò sâu bên trong, kích thích từng giác quan rạo rực bên trong Izana.
Cảm giác phấn khích nhưng cũng đầy tội lỗi. Nhưng Izana vẫn không dừng tay, gã tình nguyện chìm trong bóng tối. Một tình yêu vặn vẹo như thế, sẽ chẳng có ai đón lấy nó.
Thế thì ít nhất, chỉ trong một giây, hãy để gã có được Toru trong tầm tay mình. Cảm nhận hơi ấm của cô khăn khít không một khe hở, chỉ để lấp đầy trái tim đầy những lỗ hổng của gã. Làn da lành lạnh áp lên lòng bàn tay, không khí nóng dần lên và ám cái mùi tình dục thoang thoảng. Cũng dường như muốn nói, Izana đã hoàn toàn rơi xuống vực sâu rồi.
Toru, tôi xin lỗi. Đừng tha thứ cho tôi, tôi yêu chị.
_
(. ❛ ᴗ ❛.) trầm cảm đi, tôi yêu mọi người nhiều kkkk
[text_hash] => 5f9bb065
)