[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] – Chương 32: Em yêu anh. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN_Tokyo Revengers] _Sweet_ [Bitter] - Chương 32: Em yêu anh.

Array
(
[text] =>

Tang lễ hôm ấy, trời đổi gió.

Nền khoảng không ấy cứ mang mác ảm đạm, ngày hôm qua vừa mưa. Tàn dư của trận mưa đêm để lại những mảng mây xám xịt, nhàn nhạt trên cái bầu trời phai sắc cũng não nề như tâm trạng bao kẻ đưa tiễn ngày hôm nay.

Lễ tang của Shinichirou cử hành vào chín giờ sáng. Vào cái tầm gần trưa ấy mà ánh sáng vẫn nhạt màu trên lòng bàn tay đưa lên chạm vào bông hoa viếng lễ cài bên ngực áo. Đồ tang đen thế mà cũng hợp với đôi mắt đầy nỗi đau đớn giằng xé khôn nguôi. Toru im lặng theo chân bước vào trong buổi lễ.

Cô quỳ gối trên tấm chiếu tatami xếp bằng, người chủ trì tốt bụng nhường cho cô một tấm đệm vuông nhưng Toru đã từ chối.

Cô, lần đầu tiên muốn cảm nhận đau đớn về thể xác. Để ít nhất xua đi cái đau đớn mà cõi lòng đang gánh chịu.

Toru đầu cúi thấp, lặng lẽ chờ tới lượt mình. Tiếng gõ mõ của nhà sư già văng vẳng bên tai cô như tiếng nước đọng trên nhánh lá rơi xuống mặt đất. Khi phía trước trống người cũng là lúc Toru lên viếng tang, cô dần bước lên với lòng bàn chân từng bước truyền tới cảm giác nhói đau. Vết thương vẫn chưa lành, khiến bước chân Toru cứ khập khiễng cứng ngắc. Cô dừng bước, nhìn di thể Shinichirou lạnh ngắt trong cỗ quan tài bằng gỗ.

Gương mặt anh, tái và trắng nhợt. Toru chạm nhẹ lên má mình, cô hơi lạnh và cũng mang cái gang màu da tái nhưng chẳng thể nào bằng anh đang nằm trong cỗ quan tài kia. Trông anh thanh thản tới lạ, dù anh ra đi trong khi mới tuổi đôi mươi và con đường tương lai vẫn còn trải rộng trước mặt.

Cái cảm giác bàng hoàng, não nề, tức giận, tuyệt vọng,… Nhiều lắm, những thứ cảm xúc ấy cứ ngổn ngang trong Toru khiến cô thậm chí đến rơi nước mắt cũng thật khó khăn. Cảm giác tệ hại ấy, vẫn như cái lúc cô còn ở trong tiệm xe mô tô.

Chỉ mới ngày hôm kia, lòng bàn tay anh còn ấm áp phủ lên tay cô. Chỉ mới đây thôi, anh còn mỉm cười, chúng ta hẹn nhau ngày mai sẽ gặp lại thế nhưng anh chẳng có cái gọi là ngày mai nữa rồi. Tất cả chỉ còn lại một di thể lạnh băng trong chiếc quan tài rải những bông lưu ly trắng muốt thương tiếc.

Xin lỗi, là lỗi của tôi.

Toru quỳ xuống, cô im lặng cúi thấp. Trán chạm lên tấm chiếu tatami, rất lâu không đứng dậy. Không ai thúc giục cô, một khoảng lặng nặng nề chỉ trùm lên không gian nhà tang lễ.

Bỗng nhiên tuyến lệ như chiếc vòi van hỏng, nó bắt đầu rỉ nước rồi chảy ra xối xả không cách nào kìm nén được. Nước mắt rơi xuống ướt tấm chiếu, mái tóc trắng được cuốn gọn lại đứt dây, mảng trắng xóa xơ xác xõa ra che đi bờ môi bị cắn tới bật máu.

Cô ngẩng đầu, vuốt nếp áo rồi chầm chậm đi về phía chủ tang. Rồi lại khó khăn chống tay, quỳ gối lần nữa cúi đầu thấp trước mặt ông Sano. Nét chân chim nơi khóe mắt ông đong nỗi bi thương không tài nào đếm xuể, Toru chẳng tài nào diễn tả nổi nỗi đau mà người ông mất đi đứa cháu trai trẻ tuổi phải gánh chịu. Mu bàn tay ông đặt trên đùi, dường như vị võ sĩ già ấy đang ngăn lấy những giọt nước mắt của mình, đang ngăn cơn run rẩy mệt nhoài khi phải mang trên vai nỗi đau kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Bởi vì ông là trụ cột, ông không được phép gục ngã. Ema và Manjirou ngồi hai bên cũng không che nổi trái tim đau đớn đầy những vết xước vẫn đầm đìa rỉ máu. Manjirou cúi đầu còn Ema thì cứ chốc chốc lại lau đi nước mắt.

Toru bỗng cảm thấy, mình thậm chí còn không được khóc. Bởi vì cô đâu xứng. Vì cô, mà họ mới phải gánh nỗi đau này cơ mà.

“Cháu là Momonaka Toru, cháu là bạn của Shinichirou. Thưa ông, vì cứu cháu mà anh ấy mới gặp chuyện chẳng lành. Cháu không biết phải làm gì cho phải, cháu chỉ có thể cúi đầu mong ông tha thứ.”

Ông Sano vươn tay, lòng bàn tay ông áp lên mái đầu trắng xóa của người trẻ tuổi trước mặt.

“Ra cháu là cô gái mà Shinichirou thích à? Quả là một cô gái ngoan, Shinichirou ở dưới hẳn cũng yên lòng rồi.”

Tiếng khóc, tiếng nức nở cứ nghèn nghẹn đầu mũi cay xè. Hốc mắt đỏ hoe và nhòe nhòe nước mắt, nỗi đau chia ly hẳn là nỗi đau nghiệt ngã nhất.

Từ giờ về sau, em chỉ có thể nhìn thấy anh qua khung ảnh. Anh sẽ vĩnh viễn dừng lại ở tuổi 24 còn em thì vẫn sẽ tiếp tục già đi hơn cả thế.

Liệu ở trên trời, anh có đang nhìn ngắm mọi người không, Shin?

Nhưng mà thật không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng thảm hại này. Anh nên tới một nơi thật hạnh phúc, nơi mà vĩnh viễn em cũng không thể tới.

Nỗi đau của người ở lại, thấm thía khôn cùng. Cơn đau ấy quằn quại như thuốc độc, đau tới tan hoang, vụn nát.

Toru đứng lên nhưng đôi chân không còn sức lực của cô chằn thể chống đỡ nổi. Cô lảo đảo, ngã vào vòng tay người đằng sau.

“Cẩn thận, Toru.”

Là Takeomi.

Khóe mắt cũng như tất cả, đều hoen đỏ vì những giọt lệ đã khô. Cô được anh dìu ra ngoài, Takeomi đứng và châm cho mình một điếu thuốc lá còn Toru thì chỉ ngồi gục đầu trên chiếc ghế dài. Cuối cùng, vẫn là Toru lên tiếng trước.

“Takeo này, Shinichirou trước khi chết… Anh ấy đã cười với tôi đấy, trông ngốc lắm…”

Takeomi liếc mắt, anh chỉ thấy đỉnh đầu trắng xóa xơ xác khi Toru đang cúi gục đầu và cả giọt nước mắt rơi trên đôi tay đang đan vào nhau co quắp của cô.

“Vậy à? Shin đúng là một tên ngốc mà, cậu ta đã kịp nói lời trong lòng chưa?” Takeomi hỏi, ánh mắt chỉ dừng lại nền trời xám xịt đọng mưa.

Toru cười, tiếng cười tê tái vỡ vụn. Cô ngẩng đầu, nhìn Takeomi:

“Có nói… Có nói đấy, Takeomi. Nhưng còn chưa kịp nghe câu trả lời của tôi thì…đã đi rồi. Ra đi ngay trong vòng tay của tôi…”

Người đàn ông không để Toru nói hết câu, anh kéo tay cô để gương mặt tiền tụy của cô úp lên ngực áo vest đen.

“Người đã chết thì không thể sống lại.”

Người đã chết, thì không thể sống lại.

Thế tôi, tại sao vẫn còn sống chứ?

Toru cứng đờ, ánh mắt trống rỗng nhìn ngực áo Takeomi. Nước mắt nhanh chóng làm nhòe đi tất cả, thấm ướt ngực áo anh. Cả người cô run lên, nghiến răng không cho tiếng nức nở phát ra nơi cổ họng khô khốc.

Chết rồi, thì không thể sống lại nữa.

Shinichirou đi rồi, thực sự đi mất rồi. Toru cũng mất đi một phần trái tim rồi.

Cô nắm lấy vạt áo Takeomi, trong lặng lẽ rơi nước mắt. Takeomi im lặng, nỗi đau trong lòng mà ai cũng đang có, nhấm nháp nó từng chút một trong cô độc. Anh vươn tay xoa nhẹ đầu Toru.

“Cứ khóc đi.”

Cứ trút hết ra đi.

Chẳng còn gì nữa, khi tất cả chỉ còn là một mảnh kí ức. Trôi dạt đi như bọt biển xô bờ.

Takeomi ôm lấy người con gái đang không ngừng run rẩy trong lòng. Nỗi đau càng lớn thì tiếng khóc lại càng nhỏ. Bởi vì đau tới tê tái, đau tới quằn quại, đau tới không thể hít thở. Nỗi đau ăn mòn cả trái tim yếu đuối, đến nước mắt cũng giống như là một sự giải thoát xa xỉ.

Cứ khóc đi, nếu điều đó khiến em nhẹ lòng.
_

Toru đi theo khi quan tài của Shinichirou được hạ huyệt. Nhìn từng mảng đất nâu sẫm kia cứ dần đắp lên rồi vùi sâu chiếc quan tài bằng gỗ xuống, cô dường như đã chết lặng.

Cảm giác bàng hoàng vẫn còn đó, dư âm chẳng hề phai đi. Cứ như cô vẫn đang ở trong cửa tiệm xe tối om, ôm lấy anh với đôi tay đầy máu tươi âm ấm.

Toru đã đứng trước bia mộ của Shinichirou rất lâu, tiếng réo rắt nhạc tang rút đi cho tới những người tham gia tang lễ cũng đi mất. Chỉ còn lại mình cô đứng trước bia mộ của Shinichirou, nhìn dòng tên mộ như đang khắc từ hồi lên cõi lòng đã nát tan thành mảnh vụn.

Toru khuỵu gối, mỉm cười chạm tay lên mặt đá khắc mộ.

“Shinichirou, em yêu anh.”

Đây là câu trả lời của em, liệu anh ở trên trời có nghe được không?

Shinichirou đừng lo, em sẽ thay anh bảo vệ những điều quan trọng. Thế nên, yên nghỉ đi nhé.

“Em sẽ thay anh, bảo vệ mọi người, Shin à. Anh ở trên trời, hãy phù hộ cho mọi người bình an.”

Em sẽ bảo vệ Manjiro, bảo vệ Ema. Em cũng sẽ không để bất cứ ai phải chết nữa. Nỗi đau quằn quại tới tan nát này, em không muốn bất cứ ai phải nếm trải nữa.

Vậy nên, nhìn em nhé, Shinichirou.

Cơn gió từ đâu tới, như chạm nhẹ lên đôi vai gầy của người con gái mặc đồ tang đen. Để lại trên vai cô, một chiếc lá khô xơ xác tiêu điều.

_

Toru không biết, không xa một người đang cầm bó cúc trắng nghe được lời của cô rõ ràng.

Yêu anh.

Bó cúc trắng rơi trên nền đất, chỉ thấy bóng lưng người kia chậm chạp rời đi, đôi khuyên tai hanafuda cứ đung đưa theo bước chân gã.

[text_hash] => 5eafbf53
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.