Array
(
[text] =>
Ema mặc đồ đen, em tới và báo cho Toru về tang lễ của Shinichirou. Cái cúi đầu lặng lẽ và cả hốc mắt đỏ hoe, Toru đoán em cũng như cô – đã thức trắng đêm cùng những giọt nước mắt.
Toru gật đầu, giữ cho mình ngừng run rẩy. Giống như đang tự an ủi bản thân sau một cơn ác mộng.
Cổ họng nghẹn đắng, đến lời chào tạm biệt cũng không nói nổi. Cô cảm thấy rất đau đớn, lồng ngực cứ thắt lại ngổn ngang.
Cơn đau xé ngang cả tâm hồn Toru.
Ema cúi chào, em quay lưng đi và hình như lại rơi nước mắt.
Nỗi đau tiễn đưa, cứ khứa lên tâm hồn yếu đuối từng lát sâu hoắm. Máu đầm đìa chảy, thân thể mệt nhoài muốn ngã khuỵu.
Shinichirou đi rồi, chẳng một ai có thể cứu lấy được anh.
Không phải, trong tay cô đã từng có cơ hội để cứu anh. Nhưng Toru đã để vụt mất nó.
Toru tự hỏi, nếu cô để anh tiễn mình thì liệu Shinichirou có chết không? Phải chi lúc ấy hai người đi chậm lại một chút hay cô chịu đứng lại trò chuyện với Shinichirou thêm một chốc. Thì có lẽ, chuyện này đã chẳng xảy ra.
Đôi mắt đục ngầu nhìn tới ban công đang mở cửa. Gió từ đâu thổi tới làm tung bay tấm rèm trắng tinh, lại như đang mời gọi.
“Đi chết thôi.” – tựa như gió đang rủ cô cùng xuống nơi âm ti lạnh lẽo.
Toru nuốt khan, chậm chạp tiến từng bước ra phía ban công. Bầu trời bên ngoài âm u, từng mảng mây dồn ứ cuộn lên phủ màu xám xịt, không khí ẩm và nặng trĩu. Gió len lỏi nơi những tòa cao ốc cao chót vót, đáp vào căn hộ của Toru, chạm lên cơ thể đang rệu rã của cô. Hình như gió đưa cát bụi tới áp lên tròng mắt khô, kích thích tuyến lệ của cô mà ầng ậng chảy.
Gió làm rối mái tóc nhuộm xơ xác, đẩy con người yếu đuối đang mang đầy những vết thương lòng ngã thẳng xuống mồ sâu của đau đớn.
Shinichirou, liệu em chết đi rồi có thể đến cùng một thế giới với anh không?
Làm sao có thể nhỉ? Mình, đã không thể “chết” từ lâu rồi.
Toru dừng bước, chỉ còn một khoảng ngắn nữa là cô sẽ tiến ra ngoài ban công. Cô cúi đầu, mỗi một bước đi lòng bàn chân nhói lên như đang đi trên thủy tinh.
Mà trái tim cô cũng giống như thủy tinh, mỏng manh đã vỡ vụ.
Bỗng, Toru cả người run lên, cô ôm bụng và phá lên cười. Cô cười, cười đến cay đắng, cười đến chua chát. Toru cười vào cuộc đời nghiệt ngã luôn thích trêu đùa con người, cười lên sự đau đớn trên cơ thể yếu ớt này. Mà cũng là, đang cười lên sự ngu dốt của mình. Cười, cười tới nước mắt lăn dài trên đôi gò má tái nhợt. Tiếng cười mà bi ai đến cùng cực bị xóa nhòa bởi tiếng sấm rền rĩ nơi phía Đông mịt mù.
Ngu xuẩn, con người chống sao lại vận mệnh đây?
Càng cười, nước mắt lại càng rơi.
Càng cười, trái tim lại càng đau đớn.
“…tại sao chứ? Vì sao lại không giết tôi? GIẾT TÔI ĐI! KHỐN NẠN!” Toru gào lên, cổ họng đau rát như bị cào nát từ bên trong.
Dù cô có hét lên thì bầu trời cuộn những đám mây xám xịt kia cũng không trả lời cô. Chúng chỉ cứ chầm chậm mang theo dông tố tới, muốn quật ngã đôi chân vốn đã mềm nhũn kiệt quệ sức lực.
Cô bám lấy lan can ban công, cúi đầu nhìn xuống những hàng xe, những con người bên dưới đều nhỏ bé dưới mắt. Mà cô cũng chỉ nhỏ bé như thế thôi, cô là cái thá gì mà đòi chống lại thiên ý?
Cô là cái thá gì đây? Cô chẳng là cái gì cả.
“HA HA HA!! KHỐN KHIẾP, KHỐN KHIẾP!!!!”
Giống như một tên hề quay cuồng trong cơn say, quên mất mình chỉ là một trò đùa của số phận mà thôi. Từng bước đi đều được viết sẵn, chống không lại mà phá cũng không nổi.
“Ha…ha ha, khốn thật… ” Toru cười gằn gục ngã, hai tay chống trên sàn gạch lạnh lẽo.
Tiếng sấm rền rĩ đâu đây, nghe như tiếng cười đầy nhạo báng. Thế rồi, cơn mưa đến.
Từng hạt rơi xuống đất, rơi xuống thấm ướt người con gái đang quỳ xuống đầy thảm hại dưới bầu trới phủ kín mây đen. Chằng chịt trên cô, trên con người mỏng manh này là những vết xước đang đầm đìa chảy máu.
“Toru vào thôi, chị ướt hết rồi. Sẽ ốm đấy.” Izana ở sau lưng cô, gã nói.
Toru cả người gục xuống, cô không đáp lại gã chỉ thẫn thờ nhìn xuống dưới con đường trải nhựa đang vãn dần người. Izana cúi người chỉ cần thốc một cái đã bế được Toru lên. Cô im lặng mặc cho gã ôm mình, Izana đưa cô vào trong đặt ngồi trên ghế sofa.
Chiếc khăn trắng phủ lên đầu, che đi đôi mắt mịt mù trống rỗng. Izana cẩn thận lau khô mái tóc xơ xác ướt nhẹp của Toru, không ai nói gì chỉ còn lại tiếng đồng hồ treo tường cứ trôi tích tắc.
Tiếng đồng hồ văng vẳng trong tai, tiếng trái tim đập từng hồi lắng lại liệu có ai hiểu nỗi đau này?
Không, không một ai.
“Ngủ đi Toru, có tôi ở bên cạnh chị rồi.” Izana vứt chiếc khăn thấm nước ra xa rồi vòng tay lần nữa ôm lấy Toru.
Toru dụi đầu vào hõm cổ Izana, cảm thấy tầm mắt thật sự nặng nề. Cô cứ thế dần chìm vào giấc ngủ, bản thân quá mệt mỏi rồi.
Izana bế Toru vào phòng cô, cẩn thận đặt người trong lòng xuống rồi đắp chăn. Gã ngồi bên cạnh, ngón tay gảy nhẹ lọn tóc trắng xơ xác kia, im lặng không nói gì. Nhìn khóe mắt phiếm hồng, hàng mi khép lại âm ẩm không rõ là nước mưa hay nước mắt.
Shinichirou chết rồi.
Điều Izana bàng hoàng không thể tin nổi.
Gã cứ ngỡ mình là một kẻ lãng tai hay thậm chí là đang mơ hồ trong một cơn ác mộng. Thế nhưng chẳng ai gọi gã tỉnh dậy. Thực tại chỉ vả một cú vào mặt gã và bắt Izana đón nhận nó một cách tàn khốc.
Izana nói, gã không còn muốn gặp Shinichirou là nói dối đấy. Gã rốt cuộc chỉ là một thằng thiếu thốn tình thương yêu và luôn giành giật nó bằng mọi giá.
Có chúa mới biết, khi gã tới đồn cảnh sát và nhìn thấy bộ dạng thất thiểu của Toru. Cái khoảnh khắc cô như con rối đứt dây mà ngã vào lòng gã, sự tuyệt vọng ấy đã ăn mòn đôi mắt Toru cũng đâm vào tim Izana một cú đau điếng.
Trái tim của Izana cũng giống như Toru, đều bị khoét đi một mảng lớn đầy tàn nhẫn.
Nhưng gã vẫn gắng gượng ôm lấy Toru, bế cô trở về nhà.
Gã biết, Toru tưởng chừng cứng rắn trưởng thành nhưng thực ra cô mỏng manh và dễ vỡ vô cùng.
Gã nghe được, hằng đêm cô rấm rứt khóc lặng lẽ trong căn phòng của mình. Màn đêm yên tĩnh đã tố giác sự yếu ớt của người con gái ấy.
Gã chưa từng hiểu Toru, Izana chỉ đơn giản là nhìn thấy sự lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn mình và cô.
Izana không biết gì về Toru, không biết vì sao cô lại nói dối về tên mình cũng không hiểu vì sao cô lại giấu nhẹm đi tờ giấy khám bệnh dưới gầm giường. Gã không hiểu, không biết lí do những giọt nước mắt hằng đêm cô rơi.
Gã chỉ biết, bề ngoài mạnh mẽ kia thực chất đằng sau lại yếu đuối tới không ngờ.
Gã và Toru cần có nhau, không, Izana cần Toru, như hai mảnh ghép bù lấp cho nhau trong cuộc đời vô tình này.
Izana cần Toru. Cô là bến dừng chân mà gã chỉ muốn mãi mãi ở lại mà gã cũng sẵn lòng để Toru tựa vào vai mình.
_
Fact 1: Do đã chết nhiều lần, Toru thường gặp phải ác mộng về những cái chết trong quá khứ.
:3 sẽ lên art cho Toru sớm.
[text_hash] => 187a721a
)