Array
(
[text] =>
Sanzu là kẻ phản ứng đầu tiên nhưng quá trễ, hắn quay phắt lại:
“ĐỪNG NGHE MIKEY!”
Nhưng đã quá muộn, tất cả những gì hắn thấy chỉ là vẻ sụp đổ như đốm cháy tan tro của Mikey. Người phía sau hắn, vị vua của hắn, chúa tể của Bonten đã đối mặt với cơn ác mộng tệ hại nhất.
Tệ hơn cả nỗi nhớ nhung tuyệt vọng trong mười hai năm ròng rã, tệ hơn cả khoảnh khắc thân xác người nó thương dần lạnh ngắt.
Không một nỗi đau nào, sánh được.
Cả người nó như tòa thành cũ nát, mục rỗng tận trong xương lung lay sắp sụp đổ. Nó tiến một bước xong lại như quá sợ hãi ác mộng trước mắt. Kẻ được xưng là mạnh nhất kia cũng có ngày vì sợ hãi mà lùi bước. Dù sở hữu cái sức mạnh như quái vật rốt cuộc vẫn chỉ là một kẻ với trái tim yếu đuối.
_
Toru quay đầu, đồng tử đen co rút khi vẻ mặt xám tro của nó. Cái đôi mắt ấy, như thể đã chết.
Hình như đâu đó hơn mười ba năm trước, cái ngày mà Shinichirou ôm lấy cô, ngày mà anh từ từ trút hơi thở cuối cùng, đôi mắt ấy cũng lặng lẽ như thế này. Toru bàng hoàng, sâu thẳm trong linh hồn run rẩy quặn đau trong gió tuyết buốt giá.
Không thể nào là thật được.
Ảo giác sao? Nó là ảo giác thôi đúng không?
Vì sao? Tại sao chứ? Hình ảnh của bọn họ là trùng nhập tới vậy, bởi vì họ là anh em sao? Thế nên đôi mắt của họ khi ở cận kề cái chết giống nhau đến khó tin.
“Á!”
Lưỡi dao lam găm sâu vào vai trái, mọi giác quan gần như tê liệt chỉ để não có thể tiếp nhận mọi nỗi đau mà dây thần kinh truyền tới từ vết đâm sâu hoắm.
Huỵch_!
Toru bị đẩy ngã vật ra đất, cô ôm lấy vai trái máu rỉ ra len lỏi từng kẽ ngón tay. Cơn đau tê liệt cả bả vai, những dây thần kinh nhạy cảm xen trong từng thớ thịt bị đâm xuyên bởi lưỡi dao vô cảm.
“Đáng ra cô nên đâm nó xuyên thủng cổ họng tôi ngay kho có cơ hội mới phải, hàng thật ạ.” 17 cười lạnh, máu từ vết thương trên áo sơ mi trắng kia càng kích thích cô ta hơn.
Cô gái cười, như thể mọi thứ thật quá khôi hài, cô ta ngửa mặt cười lớn, cười thật tươi, cười cho lần cuối cùng cô ta có thể, lấn át cả tiếng thở dốc sợ hãi của Toru, tiếng trấn an lo lắng của Sanzu.
Tất cả, chỉ cho lần này.
17 lồm cồm bò dậy, trông cô ta thật ngạo nghễ khi cúi đầu nhìn Toru sắc mặt trắng bệch đang ôm lấy vết thương nằm trên sàn. Cô ta tiến tới, mũi giàu búp bê vung đi, một đường cong bán nguyệt đá thẳng lên chuôi dao bằng gỗ.
“AAAAAA!!!!!!”
Đau, đau đớn quá.
Toru ôm lấy vết thương, quằn quại trong đau đớn mà la hét. Những cái chết thường chỉ có một giây đau đớn, nếu là một cái chết nhẹ nhàng bằng thuốc ngủ mọi thứ còn dễ dàng hơn bao giờ hết. Nhưng khi phải gánh chịu một cơn đau mà không tiếp cận với cái chết, khi mọi tế bào não đều chỉ chứa một thứ thông tin duy nhất.
Nỗi đau.
Thật quá khó để chấp nhận.
Nước mắt ứa ra như chiếc vòi van hỏng, lăn dài trên má rơi trên sàn gỗ. Mọi suy nghĩ đều tê liệt trước cơn đau quá to lớn, đè ép tiếng cười điên cuồng của 17.
Pằng_!
Và thế là, tiếng cười dứt.
Khi hé tầm mắt mình, Toru thấy nhòe nhoẹt bởi nước mắt có gì đó màu đỏ chói mắt lơ lửng giữa không trung, cùng một tiếng rơi va chạm như ly vỡ.
“A! Đau quá!… A-ha… Đau quá, đau đớn thật đấy… Ha…hư, đa-đau…”
Đau thật đấy, nỗi đau khi đến gần cái chết. Đã bao nhiêu lần rồi cô ta chưa cảm nhận được nỗi đau này? Lần đó cũng giống thế này sao? Khi cô ta ở trong cái cũi sắt ấy, mùi rỉ sét và ôi chua khiến cô ta trông như một mớ vải rách. Lúc ấy cô ta đã thế nào, vì sao chỉ mới mấy năm thôi đã không thể nhớ được.
Tất cả những gì sót lại trong kí ức là ánh sáng mơ hồ như được bước chân trên thềm của thiên đường, để rơi xuống vực thẳm của địa ngục. Mũi giày da đen của người kia vì sao lại không cách nào nhớ được gương mặt ấy đã có biểu cảm gì.
Không, tất cả không còn quan trọng nữa.
Nhưng cái khoảnh khắc ấy, cô ta có cười không? Cô ta có khóc không?
Vì sao lúc này, khi cũng đứng trước tiềm của cái chết, cô ta lại cười chứ? Vì sao nước mắt lại rơi nhưng không thể ngừng cười.
Hình như đạn đang ở đâu đó trong nội tạng của cô ta, lẫn đâu đó trong máu thứ sắt lạnh hình mũi nhọn. Các thớ thịt của cô ta đang căng cứng, phản ứng khẩn cấp của cơ thể khi mất máu quá nhiều khiến tầm mắt 17 dần mơ hồ.
Có phải người ta đã nói vậy không? Khi cận kề cái chết, người ta sẽ thấy được, kí ức cuộc đời mình. Từ khi sinh ra, lớn lên cho đến khi tử thần đến và cướp lấy linh hồn nhỏ bé.
“Ah… T-tôi sắp chết… rồi phải không?” 17 cười, có lẽ vì đuối sức cũng có thể vì đã bình tĩnh lại, tiếng cười nhỏ dần thều thào đầy hối tiếc.
Gương mặt người kia vẫn như trong trí nhớ, nhưng cô ta lại chẳng nhớ ra được gì nữa. Hình như cũng là đôi mắt này, cũng là sống mũi cũng lag đôi môi này, có thể là hơi thở này, giọng nói này, tất cả đều thân yêu như vậy.
“Ha… ha, Mik-Mikey… Tôi được anh cứu s-sống… Khục, cũng bị anh giết chết.”
Sinh mạng của tôi có đáng giá không? Nó được định giá trong mắt anh như thế nào?
Đồng tử cũ có đáng giá trăm đô không? Hay cánh tay đầy sẹo này, trái tim yếu ớt, nội tạng suy nhược?
Không, giá trị của tôi không định giá bằng tiền. Những tờ giấy ấy là vô giá trị, trước anh.
Trong mắt anh, sinh mạng của tôi có giá trị thế nào?
“Những kẻ làm hại chị ấy đều là rác rưởi cần loại bỏ.”
Hình như tôi đã nói ra tiếng sao? Anh nghe thấy những gì tôi đang nói sao?
Này Mikey, tôi yêu anh, nhiều hơn cả sinh mạng mình. Nếu như sinh mạng này không đáng giá, vậy tôi yêu anh hơn cả thế giới này. Dù có là rác rưởi, dù có là vải rách thì em vẫn yêu anh, nhiều hơn bất cứ ai trên đời.
Nhiều hơn, người mà anh yêu.
“Ha… Đa-đáng thương, ca… Cả hai chúng ta.” đều thật đáng thương.
“Tôi sẽ KHÔNG BAO GIỜ YÊU MIKEY, bởi vì người tôi yêu là…Shinichirou.”
[Shinichirou?]
[Vâng, đó là anh trai của Mikey. Theo tôi điều tra, trước kia ‘người đó’ và anh ta từng rất thân thiết, có thể gọi họ là…]
Tình nhân.
Đúng vậy, Mikey. Chúng ta đều là những kẻ đáng thương. Em là thế thân mà anh tạo ra để tìm kiếm bóng dáng của Toru nhưng chính anh cũng chỉ là thế thân cho người anh trai đã chết.
Chúng ta, đều là thế thân của một người đã nằm dưới nấm mồ lạnh lẽo.
Thật đáng thương.
Pằng_!
Máu lan ra thấm trên sàn gỗ, viên đạn nằm đâu đó trong hộp sọ của cô ta như lưỡi hái tử thần kết thúc một cuộc đời khốn khổ.
Tận cho đến cuối cùng, cô ta vẫn không thể nhớ ra mình từng tên là gì. Tất cả còn lại chỉ là số hiệu của cô ta cùng cái tên cô ta từng giành giật để sở hữu.
Mười bảy.
[text_hash] => 51fb9659
)