Array
(
[text] =>
Toru dù có không cam lòng tới mức nào thì Shinichirou cũng đã phóng xe rời đi rồi.
Toru:(ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ chuyện gì cũng đến tay tôi, thôi để tôi sống hộ luôn cho!
Người thợ làm bánh chỉ có thể nhăn nhó mà dụi tắt điếu thuốc lá cháy gần hết đi, tiếp tục công việc của cô. Bán được một lúc thì vị tổng trưởng hảo ngọt của Touman cũng đi con xe cũ của hắn tới như mọi khi.
Vừa gạc chân chống xe xuống, Mikey đã cười cười giơ hai ngón tay trước mặt Toru ra hiệu. Cô thở dài, gật đầu rồi bắt đầu làm bánh. Chốc chốc lại đánh mắt qua nhìn chiếc xe máy của Mikey. Mà Mikey cũng nhận thấy ánh mắt của cô.
“Xe của tôi đấy, mấy hôm trước là mượn xe của anh trai để dùng.” Mikey chủ động mở lời, còn vươn tay chôm chỉa ngay một miếng bánh dorayaki Toru vừa làm xong đặt trên đĩa.
Một lần nữa, oắt con, cậu tuổi chuột à? Để tôi làm xong rồi mới ăn thì chết ai?! Toru mắt cá chết, lại tiếp tục chửi thầm trong bụng.
Ai bảo cô hèn hả? Ừ cô hèn thật, nhưng bạn có dám chửi cậu ta không? Dám thì cứ việc làm, Toru sẵn sàng cho bạn tiền viện phí. Một sút của cậu ta chắc cô bay thẳng vào viện chỉnh hình nằm quá!
Nhưng cũng là lần đầu tiên Mikey chủ động nói về chuyện nhà, Toru tự nhiên cũng thấy hơi hiếu kì. Phần nhiều là thấy bực vì vụ quê độ với Shinichirou ban nãy. Một bà cô già như Toru lúc này dây thần kinh xấu hổ vẫn còn hoạt động khiến cô không thể ngừng nghĩ về sự ngáo cần của mình lúc đó.
Thật muốn đào một cái lỗ chui xuống nằm luôn cho xong. Cái bộ mặt già này đã hứng đủ mưa gió rồi!
Mà Mikey vẫn như mọi khi ngồi bên cạnh xe hàng của Toru ăn bữa chiều của hắn sau trả tiền và cầm hộp mochi của Draken đi. Để tránh trường hợp Mikey “đột nhiên” lại đói bụng mà “nhỡ tay” mở cái hộp bánh của gã ra thì Toru đã bỏ thêm một ít bánh vào. Mong số mochi đó có thể có phước phần gặp Draken chứ không phải chui hết vào bụng Mikey.
Nói chung là cô cũng không quản được, nhà có ở biển đâu.
_
“Tôi về rồi.”
Izana đang nằm dài trên ghế sofa, hơi nước vẫn còn bốc quanh gã nhàn nhạt hình như là vừa tắm xong. Mái tóc trắng ướt nước mà thằng chủ nhân của nó vẫn không thèm lau chỉ vắt ngang chiếc khăn bông qua vai để thấm nước.
Cái khăn bông không được làm nhiệm vụ của nó mà lại trở thành vật dụng thời trang thừa thãi cho tên nhóc mà oán hận không thôi: chủ nhân! Đi ra dạy nó cách cầm cái khăn và lau đầu dùm đi!
Toru tỏ vẻ, mày dám thì mày làm đi, tao không dám.
Hèn không? Hèn.
Nhưng vẫn không làm gì được nó đây rồi sao?
“Về rồi à, tôi đói. Chị mau làm bữa tối đi, Toru.” Izana đến cái liếc mắt còn không thèm quăng qua, cứ thế dán mặt vào cái tivi đang phát chương trình thời sự nhàm chán.
Toru: Tôi là mẹ cậu hay gì? Quần què, đói thì tự lăn vào bếp nấu ăn đi thứ ăn nhờ ở đậu mà không có tí ý thức nào cả!
“Chị lại đang chửi xéo tôi đúng không?”
“Cậu lại nghĩ nhiều rồi, tôi thì sao mà dám.” Toru cười giả lả, nói dối không chớp mắt. Xời, kĩ năng của người già đấy!
Trời ạ, nó không chỉ ăn bám mà ông trời còn buff thêm cho nó kĩ năng đọc vị người khác. Ông bất công nó vừa vừa thôi nhá, tôi kiếp trước giết người phóng hỏa hay gì mà ông đì tôi thế hả? Ông giời?!
Nhưng mặc kệ là Toru có gào thét thế nào, ông trời cũng không đáp lại cô. Mà Toru cũng phải chậm rì rì rất không tình nguyện đi vào bếp bắt đầu nấu cơm.
Đồng dạng lúc đó, nhà Sano cũng đang nấu cơm tối.
Ema bận rộn chuẩn bị cơm tối cho ba người đàn ông trong nhà nhưng vừa đặt nốt đĩa rau lên bàn thì Shinichirou cười cười chắp hai tay nói anh đã no và không muốn ăn cơm.
Ok, không ăn cơm. Ăn đập không?
Bạn nghĩ Ema sẽ nói thế sao? Thôi nào, chỉ có yang lake mới vậy thôi. Mà Ema chỉ đặt cái bát xuống bàn, mỉm cười dịu dàng nhìn người anh trai.
Shinichirou có no thì vẫn phải tống cơm vào mồm thôi, đố bật được đấy!
“Mà anh ăn cái gì? Thường thì anh có bao giờ ăn bữa chiều đâu, học thói của Mikey à?” Ema nhíu mày hỏi.
“Này, đừng có lôi anh vào.” Mikey xen ngang, rất không vui khi bị điểm danh.
Shinichirou cười gãi đầu, anh đặt lên bàn túi bánh đã nguội nhưng mùi hương bánh ngọt lịm vẫn như cũ quyến luyến người ta. Mà Mikey chỉ mới ngửi thoáng qua thôi cũng biết đây là bánh Toru làm.
“Shinichirou, anh mua bánh của Toru à?” Mikey hỏi ngay.
Shinichirou nghe xong cũng hơi bất ngờ, rồi đáp:
“Anh không biết tên chủ quán, nhưng đó là một cô gái tóc trắng mắt đen.”
“Thế thì đúng là Toru rồi, bánh của chị ấy ngon lắm. Quán quen của em đấy.” Mikey nói, khóe môi kéo lên một nét cười nhàn nhạt.
Cả Ema lẫn Shinichirou đều kinh ngạc trước biểu cảm của Mikey. Còn ông nội của bọn họ thì giờ mới bước vào phòng ăn, thấy ba đứa cháu chụm đầu vào nói nói chuyện ra vẻ thần bí thì cũng hồ nghi.
“Sao thế? Không ăn cơm mà tụm đầu lại làm cái gì?”
“Không, ông ơi, hình như Manjiro nó biết yêu rồi đấy.” Shinichirou cười, nói trêu.
Phụt_!!!
Người ông vừa nghe xong lời anh thì phun thẳng nước trà vừa nhấp uống. Đôi mắt già nua mở lớn, dường như quá đỗi kinh ngạc mà quay phắt qua chất vấn Mikey.
“Shinichirou anh nói gì đấy?! Điên à, em yêu ai? Vớ vẩn!” Mikey cũng giật mình không kém, hắn yêu ai mà nó còn không biết thế?
“Thì lúc này đấy, chú nhắc tới chủ tiệm bánh, mà còn cười tủm tỉm thế kia. Không phải thích người ta rồi chứ? Mà không được, Manjiro. Nhìn thế nào thì cô gái kia cũng là người trưởng thành, có khi cũng ngang tuổi anh đấy, chú là dân chơi hệ đồ cổ à?” Shinichirou cười, tỏ vẻ nghiêm trọng vỗ vai người em trai mà hỏi.
“Anh điên à! Sao em lại yêu Toru? Bánh ngon thì khen, mắc cái gì mà khen xong thành yêu? Đọc ít shoujou manga thôi, Shinichirou!” Mikey gắt gỏng, nó ngồi vào bàn rồi tự xới cơm ăn.
Mà Ema từ đầu tới cuối quan sát cuộc trò chuyện của hai người nhưng không nói gì. Cô cũng ngồi vào bàn và bắt đầu bữa cơm gia đình. Sau khi ăn xong và dọn dẹp, Ema mới lén đi tới chỗ Shinichirou đang đến phiên rửa bát.
“Shinichirou nii-san.”
“Sao thế, Ema?” Shinichirou quay qua, tay vẫn bận rộn rửa đống chén đĩa với lớp bọt rửa xốp mềm trắng xóa.
“Tiệm bánh mà anh nói, nằm ở đâu vậy?” Ema hỏi, còn lén lút nhìn Mikey đang đi về phòng mình.
Shinichirou cũng tinh ý nhận ra nhưng cũng không nghĩ nhiều, mà đáp ngay:
“Đấy là một xe đẩy hàng được cải tạo thành xe bán bánh. Chủ là một cô gái tóc trắng mắt đen như Mikey nói thì tên là Toru, anh gặp cô ấy ở con đường ven biển.”
“Vậy sao? Hm, thế được rồi. Em về phòng trước đây.” Ema nói, rồi cũng nhanh chóng quay đi.
_
“Rồi cậu ăn xong và cũng không có ý định rửa bát luôn hả? Thưa cậu Kurokawa Izana kính mến?” Toru cười hỏi, khóe miệng co quắp đang dồn nén để ngăn con quái thú ba đầu biết phun lửa biết chửi bậy trong cô ra ngoài.
Đm, giờ đến cái bát ăn xong cũng không rửa. Này là ăn bám cmnr!
“Có vật nuôi nào biết rửa bát không?” Izana cười hỏi
Thế có con vật nuôi nào biết uy hiếp chủ nhân nó không? Bạn ey, tôi biết bạn khỏe rồi, bạn không cần phải giơ chân lên thế. Tôi rửa là được chứ gì?! Đm, toàn bắt nạt tôi là thế quái nào? Kakuchou đâu?????? Tự rinh Vua của bạn về và chăm cậu ta đi, sao lại là tôi?
Ấm ức , Toru vừa rửa bát mà ghì lực như muốn cái bát đi về cát bụi. Như thể thứ cô đang cọ rửa không phải đống bát bẩn mà là sự ngang ngược của Izana vậy.
_
Và sáng hôm sau khi làm việc như mọi khi, xe bánh của Toru lại tiếp thêm một vị khách mới.
Sano Ema.
“Xin chào, cho tôi 2 phần taiyaki nhé.” Ema mỉm cười, đánh giá người trước mặt.
[text_hash] => 97be3e40
)