Array
(
[text] =>
Cơn sốt dai dẳng mấy ngày kéo theo cả đau đầu lẫn ho nữa đã kéo mình trở lại rồi đây. Một tuần rồi nhỉ. Thôi không nhảm nữa vào truyện liền. Lịch đăng truyện vẫn vậy nhé.
—————————————
Sự tiến triển tình hình không có cách nào như tôi mong muốn. Khi tôi đứng cạnh người phụ nữ mang theo hàng hiệu, bất đắc dĩ là cảm nhận duy nhất của tôi. Làm người thừa kế gia tộc Higurshi tôi không được ông nội sắp xếp đến đây xử lí việc vướng tay chân. Tôi giương mắt hướng về hai bên nhìn một chút, tường vây kéo dài không nhìn thấy bờ. Ngoái đầu nhìn lại, tôi lại nhìn về phía nhà trong không có tà khí, nơi này quả nhiên là nhà cổ phiền phức.
Hít một hơi tôi giơ tay ấn chuông cửa, một hồi lâu mới nghe được bên trong phát ra tiếng guốc gỗ, chất gỗ của cửa lớn phát ra một tiếng cọt kẹt từ từ mở ra. Bất cứ lúc nào mà đến một mùi nồng đậm, bị nghẹn một trận ho khan. Tôi không khỏi nhíu mày, đó là thuộc về mùi của yêu quái, nhưng mùi nồng đậm như vậy một giây trước tôi lại không ngửi thấy.
“Tiểu thư Higurashi, phu nhân lão gia nhà tôi chờ cô rất lâu.” Âm thanh già nua của một người đàn ông vang lên, tôi ngẩng đầu lên không khỏi lui về phía sau một bước. Trước mắt của tôi xuất hiện khuôn mặt tuổi già, bộ mặt da dẻ nhíu chung một chỗ, ngũ quan khó có thể nhận biết. Do dự tôi không biết có nên đi vào hay không.
“Lão Maruyama, ông đang doạ vị khách của chúng ta.” Theo âm thanh đó mà tới tôi liền bị điểm huyệt, không hề phòng bị trước tôi không có sức chống đỡ. Đó là so với sức mạnh yêu quái của tôi còn mạnh mẽ hơn. Tôi khẽ cắn môi, trong đầu cấp tốc suy nghĩ mở ra đối sách, chủ nhân của âm thanh đã xuất hiện ở trước mặt tôi.
“Khà khà, Kagome, đã lâu không gặp.”
Tôi mờ mịt nhìn người đàn ông trước mắt, dùng lực chớp mắt, lại chớp chớp,
“Shippo!” Tôi bật thốt lên.
“Ha ha, là em!” Shippo thu lại yêu khí, quay vêd tôi gãi tóc. Tôi không thể tin thằng nhóc tiểu hồ ly bây giờ lại thành thiếu niên đẹp trai, chỉ là tại sao em ấy lại xuất hiện ở đây?
“Chị đoán đi, nơi này còn có ai ở?”
Shippo bướng bỉnh nháy mắt. Tôi nhìn toà thành này, nhớ lại người đàn ông trung niên mặc bộ truyền thống kia đầu óc mơ hồ. Tôi thật sự không cách nào đem những gì mình biết bất luận cùng ai liên hệ với hắn.
“Ha ha, Kagome rốt cuộc cô đã tới!”
Bên trong truyền đến giọng nữ vui sướng. Tôi ngẩng đầu lên còn chưa từ trong đả kích khôi phục thì xuất hiện một khuôn mặt khá là xa lạ, cô ấy thân thiện kéo cánh tay của tôi, lôi kéo tôi đi vào bên trong. Trong lòng tôi cảnh báo mãnh liệt, nhưng trên mặt vẫn mang theo nụ cười. Đi vào cửa lớn một khắc, cả người tôi đều sợ ngây người. Bên ngoài nhìn rất bình thường nhưng bên trong lại là cung điện khổng lồ. Ở trong ấn tượng của tôi, chỉ có cung điện của Sesshomaru hiện nay sánh vai. Phảng phất tiến vào cửa lớn một khắc đó, tôi về tới 500 năm trước. Chuyện này thật bất khả tư nghị.
“Ở đây là đâu?” Tôi quay đầu lại nhìn về phía Shippo thu lại nụ cười nhìn thẳng vào con mắt của em ấy. Shippo ngượng ngùng nở nụ cười rời đi chỗ khác đi về phía bậc thang cung điện phảng phất không nghe thấy câu hỏi của tôi. Cô gái kéo cánh tay của tôi dường như cũng không cảm nhận được ý của tôi, nụ cười vẫn xán lạn.
Cung điện không ngoài ý muốn tráng lệ, tôu cau mày nhìn trang hoàng bên trong, lại cùng tôi trong ký ức cung điện của mẹ Sesshomaru giống như đúc. Lẽ nào đây chính là cung điện của mẹ Sesshomaru? Tôi cười lắc đầu, dùng lực đưa chuyện buồn cười này ra khỏi đầu. Nếu như tồn tại nơi ở như thế này, đó không phải là pháo đài của Sesshomaru cũng tồn tại sao? Làm sao có khả năng. Tất cả những thứ này thực sự là quỷ dị. Nếu như bọn họ xuất hiện ở đây, như vậy còn tôi? Từ 500 năm trước vẫn tồn tại đến bây giờ sao?
“Nơi này thật tuyệt. Chúng tôi chờ cô rất lâu. Biết cô cuối cùng cũng sẽ xuất hiện.” Cô gái cười híp mắt nói với tôi, “Thứ này tôi đưa cho cô.”
Nói xong, trong không khí không duyên cớ xuất hiện một quyển giấy bằng da dê. Tôi hồ nghi tiếp nhận, đó là một tờ bản đồ. Tôi nhìn cô gái, cô ấy quay về tôi nhún vai, “Được rồi, được rồi. Tôi thừa nhận. Đây là đại nhân Sesshomaru nhờ tôi giao cho cô.”
“Bây giờ anh ấy đang ở đâu?” Tôi vừa quan sát địa đồ vẽ ra trên tấm da dê vừa cau mày hỏi.
“Ngài ấy đã sớm không ở đây.” Cô gái xoay người trong âm thanh mang theo nhàn nhạt tiếc nuối, “Bất quá tôi tin rằng chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Kagome.”
Tôi cìn muốn hỏi lại gì đó, một yêu khí mạnh mẽ từ bốn phương tám hướng vọt tới, trong nháy mắt tôi cảm giác mình không thể thở nổi, theo cái gì tôi cũng không biết…
#
Trong không khí chen lẫn mùi bùn đất, dương quang nhàn nhạt vẩy lên người ấm áp. Tôi chớp mắt, theo bỗng nhiên ngồi dậy. Đây là một rừng cây nhỏ, trên người đắp một cái chăn. Ấn huyệt Thái Dương, ký ức cấp tốc hấp lại. Đúng, cung điện, Shippo, cô gái xa lạ… Còn có bản đồ. Tôi mở ra đệm đầu, một tấm da dê chỉnh tề. Tôi mở ra quả nhiên trên tấm da dê vẽ ra một tờ bản đồ, tôi nheo mắt lại, ngắm nhìn bốn phía, đừng nói là cung điện, đến một căn nhà nhỏ còn không có. Cất bản đồ lại cẩn thận, tôi vỗ quần áo nhăn nheo, lại quay đầu đồ ăn dã ngoại và chăn gối đều không gặp. Tôi nắm chặt nắm đấm, hít một hơi thật sâu, lợi trảo trên đầu ngón tay lập tức dò ra. Được rồi, nếu không phải như vậy thì tôi cảm giác mình điên rồi. Cơ hồ không có dừng lại, tôi lấy tốc độ nhanh nhất về đến nhà.
“Kagome, cháu đã về rồi.” Ông nội chào hỏi, “Đến đây ăn điểm tâm đi.”
Bạch bạch bạch vài tiếng sau Sota xuất hiện, em ấy nhìn tôi một chút, nhếch miệng mà cười, “Chị hai, chào buổi sáng.”
Tôi từ từ ngồi xuống vị trí của mình, tiếp nhận thức ăn mà mẹ bưng cho tôi, cúi đầu. Quỷ dị còn kéo dài, thực sự quá khác thường. Bọn họ lại không đề cập đến vụ án hôm qua cùng với chuyện cả đêm tôi không về.
“Kagome, cháu vẫn chưa tính đến chuyện trở về sao?” Âm thanh ông nội mang theo mơ hồ chờ đợi, tôi cau mày ngẩng đầu lên, hai tay ông chắp ở sau lưng, mặt ủ rũ banh chặt. Tôi đảo mắt nhìn về phía mẹ đang bận rộn, mẹ giống như không nghe thấy câu hỏi của ông nội, nhẹ nhàng ca bài hát. Sota ăn thức ăn của mình, lúc ánh mắt của tôi rơi vào em ấy tay em ấy hết sức rung một hồi. Tất cả mọi thứ đều biểu hiện hai chữ “Dự mưu”.
“Ông nội, nếu như cháu không có được đáp án, cháu sẽ không đi.” Tôi nói từng câu từng chữ.
“Kagome!” Ông nội bỗng nhiên mở mắt ra, trừng mắt tôi nói, “Ở đây không có đáp án mà cháu muốn!”
“Ông nội, đáp án mà cháu muốn là đáp án gì?” Một tay tôi chống cằm, nhìn ông nội buồn cười hỏi.
Ông nội nghẹn lời, bỗng nhiên đứng lên đi ra khỏi phòng ăn. Sota hít vào một hơi, nhấc túi xách lên cũng như có ý muốn chạy trốn, một bên nói, “Há, chị hai, em sắp bị muộn giờ đến trường rồi. Tạm biệt.”
Tôi chuyển hướng nhìn mẹ, đối với việc người nhà chuyển biến đột xuất lên khiến tôi rất nghi ngờ. Mẹ thả mâm xuống ngồi xuống trước mặt tôi,
“Kagome, còn nhớ mẹ đã nói gì? Giữa người và người thứ quan trọng là sự tín nhiệm. Cho nên phải tín nhiệm người trong nhà. Có một số việc tất cả mọi người không có cách để nói cho con biết. Cũng xin con tin vào việc mình nhất định có thể tìm được đáp án. Kagome, mẹ ở đây chờ con trở về, chờ con và ba của con đồng thời trở về.”
Tôi nheo mắt lại nhìn mẹ, chậm rãi nghĩ tới lời nói của mẹ, chờ tôi và ba đồng thời trở về? Tôi vẫn sẽ còn trở về sao? Dần dần, một ít hình ảnh thiểm vào đầu óc của tôi, nhưng tôi thấy không rõ lắm. Tất cả hình ảnh liên quan tới một bóng người rất mơ hồ, tựa hồ trong hình ảnh tôi gọi ông ấy rất thân thiết, “Ba.”
[text_hash] => ce4d4f2a
)