Array
(
[text] =>
Không trung tràn ngập mùi hương quen thuộc, tôi nhẹ nhàng nhảy một cái đã leo lên miệng giếng ăn xương. Tùy theo mà đến một mùi là lạ tôi không khỏi nhíu mày, hay là do quen không khí của thời chiến quốc. Giờ khắc này trong không khí giáp tạp mùi hương dày đặc, lại khiến tôi nhất thời khó có thể chịu đựng. Tựa hồ, khứu giác của tôi càng thêm nhạy cảm.
“Chị hai!” Âm thanh của Sota truyền đến, tôi nhẹ nhàng nhảy một cái, hai chân đã đặt trên mặt đất của Jinja, ôm lấy Sota trước mặt tôi, dùng lực xoa tóc của em ấy. Đã lâu không gặp, cái tên này lại cao lên không ít, cơ hồ muốn vượt qua tôi.
“Chị hai, trước tiên buông em ra đã.” Âm thanh của Sota là lạ, tôi buông tay chỉ thấy trên khuôn mặt trắng nõn của em ấy đỏ ửng. Kỳ quái nhất là bây giờ em ấy đang mặc đồ truyền thống, chân đi guốc gỗ. Dưới ánh mắt của tôi, Sota hơi co cổ lại, nói nhỏ,
“Cái này… Chị hai, chị đừng quên, em họ Higurashi.” Nhất thời hiểu rõ, tôi khen ngợi nhìn Sota, em ấy không hổ danh là người thừa kế đời tiếp theo của gia tộc Higurashi.
“Sota, cháu lại lười biếng nữa sao? Ta cho cháu biết…” Âm thanh thao thao của ông nội vang lên, ánh mắt của ông rơi vào trên người tôi, nhất thời quát to lên, “Kagome, cháu về rồi!”
Tôi cười chạy về phía ông nội, ông nội ôm tôi, dùng lực vỗ lưng của tôi, “Cô gắng. Lần này trở về muốn ở lại bao lâu?”
Tôi cười ha ha, nhưng không đáp lại vấn đề của ông nội. Kỳ thực, lần này trở về, tôi tới là tìm kiếm manh mối của người đàn ông mặc áo đen kia, hắn là ba của tôi sao? Cái người ở trong truyền thuyết, pháp sư mạnh mẽ nhất của gia tộc Higurashi từ trước tới nay. Nghĩ tôi nhìn ông nội muốn nhìn qua ông tìm kiếm cái bóng của ba, nhưng không tìm được điểm tương đồng với người đàn ông mặc áo đen. Ngờ ngợ trong tria nhớ của tôi hiện lên một đường viền, nhưng có vẻ không chân thật. Tôi nhìn chằm chằm nụ cười xán lạn của ông nội, muốn hỏi nhưng không thể nói ra khỏi miệng, chí ít bây giờ hỏi không ra.
“Ông nội, chuyện ở bên kia tạm thời dừng lại mấy ngày, lần này châu sẽ ở lại lâu.” Tôi cười ha ha kéo lên cánh tay của ông nội. Ánh sáng bên ngoài xán lạn, tôi nhắm mắt lại, triển khai tứ chi. Bất chi bất giác, một mùa nữa lại đi qua.
“Thoải mái đi, Kagome.” Ông nội cười ha ha, tôi mở mắt ra, Sota đã không thấy bóng dáng, tiếp cận buổi trưa, Jinja trống rỗng không có du khách cầu phúc. Ở nơi này chỉ có tôi và ông nội. Ông nội nhìn chăm chú vào con mắt của tôi, song trong mắt loé ra một tia tinh luyện. Tôi chớp mắt, ánh mắt hỏi dò kia đã không thấy đâu. Tôi dùng lực chỉ trỏ, nhanh chóng chạy về phía nhà. Mặc kệ thế nào, về nhà là cảm giác vĩnh viễn khoẻ mạnh nhất.
#
Phòng tắm bốc hơi nóng, bồn tắm lớn rộng rãi. Tôi đem mình chôn thật sâu vào trong nước, bên tai vang lên âm thanh của mẹ,
“Kagome, quần áo mẹ để đây nhé.”
Tôi chuyển qua đón nhận khuôn mặt tươi cười của mẹ, “Dạ, làm mẹ cực khổ rồi.”
“Không cực khổ đâu, tắm xong thì xuống ăn tối đi. Hôm nay đều là món mà con yêu thicha đấy.”
Mẹ cười ha ha đi ra khỏi phòng tắm. Tôi ngâm mình ở trong nước ấm, trong lúc nhất thời có một loại ảo giác. Liên quan tới thời chiến quốc đều là do tôi nghĩ ra được. Tôi, Higurashi Kagome, chỉ là một sinh viên đại học. Bước ra bồn tắm lớn, quấn lại khăn tắm tôi tiện tay lau hơi nước trên kính. Trong kính chiếu ra một khuôn mặt tái nhợt, cô ấy có một đôi mắt thật to, nhưng đuôi mắt dài nhỏ cong lên. Vị trí xương gò má quét hai vệt giương lên màu hồng phấn. Tóc của cô gái trong kính được buộc bởi khăn lông lớn. Tôi buông khăn mặt xuống, mái tóc dài buông xoã xuống. Tất cả những thứ này không có gì là không chứng minh liên quan với thời chiến quốc các loại đặc biệt là lợi trảo của tôi. Bây giờ tôi đúng là con Khuyển yêu.
“Kagome, ăn cơm đi.” Âm thanh của mẹ từ dưới nhà truyền đến, tôi nhanh chóng lau khô mình, mặc quần áo ở nhà buộc tóc lên nhanh chóng chạy xuống nhà. Mẹ, ông nội và Sota ngồi vây quanh ở trước bàn, trên mặt bàn đầy món ăn mà tôi thích.
Tôi chạy về phía mẹ ôm cổ của mẹ làm nũng. Mẹ nhẹ nhàng vỗ vỗ tôi, chỉ vị trí bên cạnh của mẹ. Sota cười híp mắt nhìn chằm chằm tôi, lại không có vẻ cười nhạo.
“Quấy rầy rồi.” Cửa phòng ăn bị kéo ra, một bóng người cao lớn xuất hiện ở nơi nào. Khuôn mặt Sesshomaru xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Mẹ hơi sững sờ, lập tức chào hỏi, “Không quấy rầy, cậu vào ngồi đi.” Mẹ nhìn về phía Sota, Sota lập tức xoay người cầm một bộ bát đũa, rời khỏi chỗ ngồi. Ông nội bất động thanh sắc liếc mắt nhìn Sesshomaru, thu lại nụ cười. Sesshomaru tựa hồ cũng không ngại, ngồi xuống bên cạnh tôi nhận lấy sự nhiệt tình của mẹ. Tôi nhìn Sesshomaru, cảm giác như vậy rất kỳ diệu. Dường như chúng tôi chỉ là một cặp vợ chồng bình thường, ngày hôm nay chỉ là anh ấy theo tôi về nhà mẹ vợ thôi.
Dùng qua bữa tối, tôi chủ động giúp mẹ rửa chén. Mẹ cẩn thận lau chùi mỗi bộ đồ ăn, chăm chú để tâm. Mẹ cúi đầu, trên cổ mang theo một sợi dây chuyền. Tôi vung lên lông mày, mặt đá này dường như không phải là trang sức đơn giản. Mẹ cảm thấy tôi đang nhìn mẹ, mẹ xoa tay, cầm lấy mặt đá giơ lên, “Đây là trước lúc Sota sinh ra, ba của con đưa cho mẹ.” Mẹ mỉm cười hạnh phúc, ánh mắt của mẹ rơi vào chỗ nào đó, dần dần bắt đầu phóng không, dường như rơi vào trong hồi ức tốt đẹp.
“Mẹ, Mẹ… hận ba sao?” Tôi cẩn thận từng li từng tí một hỏi.
Mẹ thấy buồn cười, sờ sờ tóc của tôi, cười nói, “Tại sao mẹ lại phải hận ông ấy? Kagome, mẹ tin ông ấy sẽ trở về. Ông ấy rời đi là vì con, con là đứa con gái mà ba và mẹ yêu nhất.”
Tôi gật đầu, còn muốn hỏi chút gì, chỉ nghe mẹ nói,
“Mẹ gặp ba của con lúc mới 16 tuổi. Ông ấy là học trưởng của mẹ, đối với mẹ mà nói vẫn là người nên tôn trọng. Nhưng mãi đến tận có một ngày, ông ấy lại chờ mẹ tan học…” Mẹ ngượng ngùng cười cợt, “Mẹ và ông ấy qua lại 6 năm, năm lúc mẹ tốt nghiệp đại học, ngay ở dưới ngự Thần Mộc, ông aya cầu hôn mẹ. Mẹ đều biết ba con đang làm những gì, mẹ lấy ông ấy làm vinh.”
Tôi nhìn chằm chằm mẹ, đều cùng là phụ nữ, giờ khắc này toàn thân mẹ tràn đầy tình yêu bên trong phong vận của người phụ nữ. Tôi lại nhớ tới vóc người kiên cường của người đàn ông mặc áo đen, thăm dò hỏi, “Mẹ, mẹ có bức ảnh của ba không? Tại sao trong nhà của chúng ta chưa từng có dấu vết tồn tại đến ba? Khi còn bé, mọi người nói cho con biết ông ấy chết vì tai nạn xe cộ. Bởi vì sợ thấy vật nhớ người, mẹ và ông nội đem di vật của ông ấy giấu đi, đợi sau khi bọn con lớn lên thì đưa cho chúng con…”
Mẹ chần chờ một hồi, mẹ bỗng nhiên nhìn về phía tôi, đột nhiên không kịp chuẩn bị thẳng tắp nhìn về phía con mắt của tôi. Được rồi, không ai hiểu con gái bằng mẹ, dù cho bây giờ tôi vẫn chỉ là yêu quái, nhưng tôi vẫn là con gái của mẹ.
“Lần này con gặp phải một người, tuy con không nhìn thấy rõ ràng, nhưng con lại có cảm giác kì lạ. Thật giống như hắn chính là ba.” Tôi dời ánh mắt, không nhìn mẹ, nói ra một nửa chuyện. Trong truyền thuyết đây là pháp sư to lớn nhất, nhưng giống như so với nhân vật phản diện Naraku có ngàn vạn quan hệ…
“Kagome, giữa người và người quan trọng nhất là gì?” Mẹ đột nhiên hỏi.
Tôi chớp mắt không hiểu cho lắm, chỉ nghe mẹ tiếp tục nói, “Là tín nhiệm. Các vị tin tưởng mình, thế nhưng cũng xin con tin ba của con.”
Tin tưởng người cha tôi chưa từng gặp mặt? Yêu cầu đó phủ đầy bụi ký ức của tôi, đắp nặn ra người đàn ông giả tạo?
“Được rồi, nhà bếp đã thu dọn xong, con lên nhà nghỉ sớm một chút đi.” Mẹ nhẹ nhàng nói, sau đó dứt khoát xoay người không để ý tôi. Tôi cúi đầu ủ rũ trở về phòng. Sesshomaru đứng trước cửa sổ, tôi bước nhỏ đi đến bên cạnh anh, dựa vào cửa sổ, ánh mắt của Sesshomaru rơi vào bầu trời đêm, dường như không để ý đến sự tồn tại của tôi.
“Em xin lỗi.” Tôi nhỏ giọng nói. Kỳ thực, lần này trở về tôi chưa nói với anh.
Sesshomaru quay đầu, đưa tay nhẹ vỗ về gò má của tôi, theo cúi đầu xuống hôn môi của tôi. Môi của anh mềm mại chạm được tôi, lập tức dò ra đầu lưỡi đẩy hàn răng của tôi ra, không cho tôi phản kháng. Không hề chuẩn bị, tôi đấu tranh mấy lần, ôm cổ anh. Hồi lâu sau, rốt cuộc anh thả tôi ra. Nhưng ánh mắt rới vào giường đơn nhỏ hẹp kia. Tôi theo ánh mắt của anh nhìn lại. Không kịp mở miệng, anh đã ôm tôi nhảy ra ngoài cửa sổ, chạy về phía giếng cạn.
“Không được, Sesshomaru, em muốn ở lại đây tìm kiếm đáp án.” Tôi ôm cổ của Sesshomaru, ghé vào lỗ tai của anh nhỏ giọng nói rằng. Sesshomaru dừng bước, cho tôi xuống.
“Trực giác nói cho em biết, ở đây có tin tức liên quan tới ông ấy. Em nhất định phải…”
Tôi còn chưa nói hết, Sesshomaru ôm chầm bờ vai của tôi, hôn toca của tôi một cái, nói nhỏ, “Về sớm một chút. A- uh sẽ ở lại trong thôn chờ em.”
Tôi vung cổ lên, cảm kích nhìn người đàn ông trước mắt, nhẫn không trụ nhón chân lên ôm chầm cổ của anh, hôn lên môi anh. Dưới ánh trăng, cái bóng của chúng tôi bị kéo rất dài, tôi ỷ ôi trước ngực của Sesshomaru, hi vọng thời khắc này tức là vĩnh viễn.
#
Chung quy Sesshomaru quay lại thời chiến quốc trước. Nơi này dù sao cũng là nơi mười tám năm tôi sinh sống. Tôi chải mái tóc dài, dùng kem che khuyết điểm che lấp dấu ấn trên mặt. Ở tấm gương xuất hiện lần nữa là một cô gái bình thường.
“Kagome, cháu có khách!” Âm thanh của ông nội từ ngoài phòng truyền đến, tôi ra ngoài cửa. Một người phụ nữ mặc bộ đồ truyền thống hoa lệ đứng ở trước mặt Jinja. Ánh mặt trời chiếu sáng trên người cô ấy, nhưng phản xạ ra mấy phần cảm giác mát mẻ. Tôi nheo mắt lại, nhìn về phía ông nội, nhưng không để ý chào hỏi người phụ nữ.
“Phu nhân, đây chính là cháu gái của tôi, cũng là nữ pháp sư, con bé nhất định có thể giúp được cô.”
Ông nội cận lực chào khách hàng. Người phụ nữ mỉm cười nhìn về phía tôi, trong ánh mắt loé lên ánh sáng tôi không hiểu cho lắm. Tôi không hiểu nhìn ông nội, chuyện bắt quỷ ở khu ma đã lâu tôi không tham dự. Sẽ tới nơi này trong vài ngày, tuy tôi nghĩ tiến vào tất cae biện pháp muốn từ trong miệng ông nội hỏi thăm liên quan tới tin tức của ba, nhưng cuối cùng không thu hoạch được gì. Ông muốn tìm cho tôi một số chuyện, bỏ qua sự chú ý của tôi sao?
Có thể biết chân tướng của người ba, mẹ phảng phất có thể che giấu, ông nội lại bỏ mặc, còn đại sư Inoue lại đi Vân Du, ngày về thì không biết. Đến cùng bọn họ còn giấu chuyện gì?
[text_hash] => 070b63cc
)