Array
(
[text] =>
Tôi rốt cuộc mùi xác thối đến từ nơi nào. Trước mắt của chúng tôi là từng hàng binh lính, màu đỏ nửa trong suốt bao vây lấy thực thể mờ mịt. Mùi dày đặc khiến tôi không thể thở nổi. Tôi nhìn về phía Sesshomaru và Inuyasha, tựa hồ phản ứng của bọn họ cũng rất cường liệt. Tôi nheo mắt lại, phát hiện phía sau tất cả các binh sĩ ở vị trí cao nhất có một người đàn ông. Người đàn ông đó có mái tóc màu đỏ, cái trán bên phải còn có cái sừng. Hắn vác Tùng Vân Nha, trên mặt dương dương tự đắc. Hắn chính là Takemaru trong truyền thuyết sao?
“Xem ta!”
Inuyasha vung Thiết Toái Nha nhảy vào trong đám binh sĩ, có thể bất kể cậu ấy chém như thế nào, chém mấy lần, binh sĩ vẫn sẽ tự phục sinh. Đúng, bọn họ là Vong linh, không phải là yêu quái. Thiết Toái Nha đối với bọn họ là vô hiệu. Dần dần, binh sĩ tạo thành một vòng, Inuyasha bị bao vây ở chính giữa. Một tia sáng bắn vào đất trước mặt Inuyasha, rốt cuộc Vong linh không tiếp tục ép sát. Bọn họ chồng chất đè ép lên nhau. Xung quanh Inuyasha tạo thành một kết giới. Tôi quay đầu không muốn tiếp tục xem tiếp, tuy rằng những Vong linh đó không có tri giác, nhưng người thảm như vậy làm cho người khác không thể nhìn thẳng.
“Hả? Thật khiến người ta bất ngờ. Các ngươi định anh em liên thủ, để Thiên Sinh Nha và Thiết Toái Nha hợp tác lần nữa sao?”
Âm thanh trào phúng từ xa đến gần. Nam nhân ở phía xa chậm rãi tiến về phía chúng tôi. Sesshomaru che ở trước người tôi, tay cầm ở chuôi kiếm của Thiên Sinh Nha. Tôi nhìn nam nhân phục sinh. Không biết có phải do sức mạnh của Tùng Vân Nha phục sinh thân thể của hắn hay không. Xem ra hắn và đám binh lính không có linh hồn kia hoàn toàn khác nhau. Năm mươi năm trước hắn được tính là nam nhân tuấn tú.
“Ngươi…” Nam nhân bỗng nhiên chuyển hướng về phía Inuyasha, đáy mắt hắn loé qua một vẻ không rõ tình cảm theo bắt đầu cười ha hả, hắn khinh bỉ nhìn Inuyasha, chậm rãi lắc đầu:
“Ngươi chính là đứa con của người đàn bad ngu xuẩn đó nhất quyết đòi sinh yêu quái ra sao? Người đàn bà ngu xuẩn đó yêu một tên yêu quái, thậm chí cũng vì hắn mà sinh ra yêu quái.”
“Ngươi câm miệng!” Inuyasha vung Thiết Toái Nha hướng về phía nam nhân, nam nhân duỗi ra Tùng Vân Nha trong tay chặn lại công kích của Inuyasha, chạm một tiếng, Thiết Toái Nha bị chấn động liền dội ngược. Tôi kinh ngạc nhìn nam nhân, hắn sử dụng lại là cánh tay trái.
“Ngươi chỉ có sức mạnh như vậy thôi sao?” Nam nhân nhìn về phía Sesshomaru, giơ Tùng Vân Nha chỉ về anh, “Còn ngươi, ngươi cũng chỉ có như vậy thôi phải không?”
Sesshomaru không hề bị lay động, lẳng lặng nhìn người đàn ông này. Đáy mắt nam nhân loé qua tia sát ý.
“Các ngươi nhớ kỹ tên của ta, ta là Takemaru, ngày hôm nay các ngươi đều phải chết ở đây. Đặc biệt là ngươi, Inuyasha… Nghe… Đây là tên gì. Nhưng ta có nhớ, đó là lúc Izazoy mang theo ngươi chạy trốn, cha của ngươi để lại tên cho ngươi. Izazoy chính là một người đàn bà như vậy. Đối với ta là như vậy, đối xử với tên yêu quái kia cũng giống như vậy. Cô ta không để ý đến việc tên yêu quái đó sống hay chết, chạy trốn…”
“Câm miệng! Ta không cho phép ngươi gọi tên mẹ của ta!” Inuyasha vung Thiết Toái Nha đánh nhau với Takemaru. Sesshomaru an tĩnh nhìn, không có ý xuất thủ.
“Ta không có nói sai. Cô ta chính là một người đàn bà như vậy. Cô ta vì yêu quái mà ruồng bỏ hôn ước với ta. Cha của cô ta đã hứa sẽ đem cô ta gả cho ta. Nhưng cô ta lại là yêu quái, còn mang thai. Ta quyết không cho phép xảy ra chuyện như vậy. Ta tự tay giết cô ta, trước khi cô ta sinh ra yêu quái, nhưng tên yêu quái đó lại cứu sống cô ta.”
Takemaru nhìn chòng chọc vào Inuyasha, phảng phất muốn thông qua hắn nhìn thấy một người khác.
“Ta không cho phép ngươi sỉ nhục mẹ của ta!” Sức mạnh của Thiết Toái Nha dường như đã gia tăng gấp đôi, nằm trong thế của Inuyasha từ từ có thể đối kháng lại được sức mạnh của Tùng Vân Nha.
“Anh không muốn đi giúp cậu ấy sao?” Tôi quay đầu quay về Sesshomaru hỏi, Sesshomaru lắc đầu, “Đây là vấn đề lúc đó của bọn họ. Sau đó sẽ đến lượt ta thanh toán hắn.”
Inuyasha và Takemaru tiếp tục quấn quýt lấy nhau bất phân thắng bại. Tùng Vân Nha phảng phất không phát huy ra uy lực vốn có, Inuyasha cùng hắn tác chiến, khiến Tùng Vân Nha không có cơ hội sử dụng Ngục long phá. Nhưng thấy thế nào Tùng Vân Nha không phải chỉ có một chiêu. Tôi nhíu mày, hồi tường một số chuyện có thể liên quan, cảm giác đây là âm mưu. Naraku sao? Chẳng lẽ hắn biết được mục đích của Tùng Vân Nha?
Bỗng nhiên, Takemaru lùi về phía sau vài bước, hắn giơ cánh tay trái của mình, “Sesshomaru, cánh tay của ngươi thực sự là khó dùng.”
“Vậy thì trả lại cho ta là được.” Nói xong, Sesshomaru tiến lên vài bước, rút Thiên Sinh Nha ra, “Tuy rằng bây giờ ta đã không cần, thế nhưng cũng không muốn cho ngươi.”
Takemaru tùy tiện cười ha hả, kèm theo tiếng cười của hắn, sức mạnh của Tùng Vân Nha phảng phất đang không ngừng ngưng tụ, không ngừng tăng cường. Inuyasha gào thét lớn tránh ra, kiếm đã vung về phía Takemaru. Tia sáng bao phủ bọn họ, đợi được lúc tia sáng biến mất, chúng tôi chỉ nhìn thấy mặt đất trống trải. Sesshomaru, Inuyasha còn có Takemaru và đám binh sĩ Vong linh đó đã không thấy đâu.
#
Chờ đợi không có tác dung gì, cho dù tôi có cố gắng thế nào cũng không tìm thấy được lối vào, mùi thuộc về Sesshomaru thật giống biến mất ở thế giới này từ bây giờ. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đây là lần thứ N tôi đến đây, nơi rộng lớn như vậy không có chỗ nào để trốn. Tôi nhắm mắt lại, dùng lực nhớ tới những lời Sesshomaru đã nói, nhưng không tìm được chút manh mối nào. Yêu quái làm sao có khả năng bỗng nhiên biến mất.
“Kagome, đừng tiếp tục tìm nữa. Bọn họ sẽ không xuất hiện.” Âm thanh của Miroku từ sau lưng tôi vang lên, liền tính tôi quay đầu lại cũng có thể đoán được vẻ mặt của anh ấy. Nhưng tôi thật sự không có cách nào rời khỏi nơi này. Tôi lấy tay che ngực, nhắm mắt lại cảm nhận được sự tồn tại của Sesshomaru. Loại cảm giác đó không biểu thị cho cái chết của anh. Cho nên tôi tin chắc anh nhất định còn sống, nhất định là tại đây, bằng mắt thường tôi không có cách nào để nhìn thấy.
“Kagome. Không nên như vậy. Chúng ta cũng rất khó vượt qua.” Sango vọt tới trước mặt tôi, cản trở đường đi của tôi, “Bây giờ có tìm được lối vào cũng không thể giúp gì cho họ đâu. Kagome, cô bình tĩnh đi.”
Bình tĩnh? Tôi giương mắt liếc Sango một chút, trong lời nói của hai người không có nói tục. Kohaku là vết thương của cô ấy không thể đụng vào, tôi không thể nói ra câu sỉ nhục cô ấy. Một trận gió to kéo tới, tôi tự nhiên nheo mắt lại chống đối tập kích của bão cát. Chờ lúc tôi mở mắt ra, đứng trước mặt tôi là một cô gái xinh đẹp. Cô ta mặc bộ đồ truyền thống, không trang điểm. Sứ giả của gió, Kagura, thuộc hạ của Naraku, cho nên chuyện lần này chính là kế hoạch của Naraku sao?
“Hả? Ngươi…” Kagura vươn ngón tay chỉ tôi, khẽ nhếch miệng, đã không có bất cứ lời nào để nói. Tôi tránh Kagura một chút không muốn tiếp tục để ý đến sự tồn tại của cô ta, tiếp tục tìm kiếm dấu vết của Sesshomaru.
“Vì sao lại là như vậy?” Tựa hồ là âm thanh của Kagura, trong giọng nói mang theo vẻ nghi hoặc khó mà tin nổi. Không có người trả lời cô ta, hay đó là vấn đề không đầu không đuôi, làm cho không người nào có thể trả lời.
“Được rồi, các ngươi không ai có thể trả lời ta, vậy các ngươi cũng không cần thiết phải tồn tại.” Nói xong tôi cảm nhận lực gió mãnh liệt cấp tốc cuốn lên. Tôi bỗng nhiên xoay người, một quả cầu lửa đã từ lòng bàn tay của tôi bay về phía Kagura, cô ta xoay người tránh thoát, ánh mắt rơi vào trên người tôi. Tôi sẽ không để cho cô ta có thời gian thở dốc, vòng tập kích lần thứ hai lại bắt đầu. Lần này, tôi phất tay, cuốn lên một đám biển lửa trực tiếp đón nhận gió của Kagura, rất nhanh gió bị quả cầu nuốt chửng, nếu như không phải Kagura né tránh đúng lúc, đã nhận được đòn đó. Tôi nhíu mày, đối với việc dùng lửa để khống chế không như trong tưởng tượng sẽ thuận buồm xuôi gió.
“Ngươi lại…” Kagura rút lông chim trên búi tóc ra, bay lên bầu trời. Nhìn cô ta đã biến thành một điểm nhỏ, tôi nhìn lại công tác hôm nay. Vài tiếng thở dài ở sau lưng vang lên, theo là tiếng bước chân đi xa, tôi ngồi trên mặt đất tính các loại khả năng.
Thiên Sinh Nha là thanh kiếm thuộc về Thiên Đường, Tùng Vân Nha là Địa Ngục. Khả năng bọn họ tiến vào Thiên Đường không lớn, điều duy nhất có thể tính tới chính là bọn họ đã vào Địa Ngục. Nhưng Sesshomaru rõ ràng còn sống, làm thế nào mới có thể vào được Địa Ngục? Tôi muốn đi giúp bọn họ, nhưng đến cùng phải làm thế nào mới vào được Địa Ngục? Tôi không biết.
“Muốn vào Địa Ngục sao? Ta có thể giúp ngươi.”
Âm thanh của một nam nhân vang lên. Tôi theo tiếng nhìn lại, một chàng trai đứng cách tôi không xa. Không, không phải là một người mà là một đám, tên cầm đầu có nụ cười tà khí. Tôi không mở miệng nói chuyện nhiều, nói cách khác, trong bọn họ có người có thể đọc được suy nghĩ sao? Tâm niệm chỉ là xoay một cái, tên cầm đầu nở nụ cười,
“Thế nào? Muốn đi vào Địa Ngục cũng đơn giản, chỉ cần chết là được rồi. Có điều trước khi ngươi chết, không nên quên giao mảnh ngọc tứ hồn.”
Nguyên lai, bọn họ đến cũng chỉ là vì mảnh ngọc tứ hồn.
Tôi đứng lên, đánh giá một đám người. Hoặc nói là, bọn họ cũng không phải là người, mà là một đám yêu quái có chủng tộc khác nhau. Bọn họ tất nhiên sẽ nghe theo người đàn ông cầm đầu, nhưng lại không thu hoạch được gì. Bất đồng duy nhất chính là hô hấp của hắn. Rốt cuộc tôi từ từ thấy được, ở bên trong hắn có một mảnh ngọc tứ hồn.
Tôi khẽ thở dài một cái, muốn thử một chút thuộc tính công kích khác. Nhưng tôi lại liếc lũ yêu quái một chút, tiếp tục tập luyện sử dụng quả cầu lửa.
“Công kích bằng quả cầu lửa sao?” Nam nhân nhấc lông mày lên hỏi dò, lập tức trên mặt tràn ra mỉm cười, “Được rồi, nếu ngươi nhất định phải vậy, ta sẽ chiều theo ý ngươi.”
Nói xong, nam nhân đã nhảy lên một cái. Hắn nhảy rất cao, tôi ngẩng đầu lên, có thể nhìn thấy chỉ là một điểm đen nhỏ. Theo, điểm đen nhỏ càng lúc càng lớn, dường như là một đại cầu hướng về tôi đập tới. Mặc kệ tôi né tránh như thế nào, dường như nó theo gót tôi, tôi làm thế nào cũng không tránh khỏi, khi tôi giơ tay lên, muốn trực tiếp đối đầu với hắn trong nháy mắt. Một vệt cái bóng màu trắng che ở trước mặt tôi, chỉ là nhẹ nhàng vung lên, không nghe được tiếng kêu thảm thiết nào. Nam nhân biến mất không còn tăm hơi, một mảnh ngọc tứ hồn rơi xuống đất.
Tôi ôm lấy cái bóng màu trắng, nước mắt lần thứ hai rơi xuống. Mùi hương quen thuộc, tiếng tim đập quen thuộc, Sesshomaru rốt cuộc lại xuất hiện. Sesshomaru gỡ bỏ cái ôm chặt của tôi, xoay người lau nước mắt của tôi. Tôi nhìn thẳng vào con mắt của anh, Sesshomaru nở nụ cười, ôm tôi vào lòng. Tôi ủ rũ ôm Sesshomaru, tựa hồ đã ba ngày ba đêm tôi không được nghỉ ngơi. Có điều tất cả đều không quan trọng, bởi vì Sesshomaru đã trở lại.
Lúc tôi tỉnh lại lần nữa, đã về tới Vân Lai sơn. Sesshomaru nhắm mắt lại, phát ra tiếng hít thở đều đều. Tôi đẩy đầu lên nhìn anh ngủ, nhẫn không trụ trở lại trong lồng ngực anh cọ cọ. Tuy rằng Sesshomaru vẫn nhắm mắt, nhưng tay ôm bờ vai của tôi, tôi khẽ cười ôm lấy hông của anh. Cảm giác thân cận như vậy thật tốt.
“Thiên Sinh Nha quả nhiên là thần kiếm!” Âm thanh bên ngoài truyền đến chính là Totosai, “Nó lại hấp thụ một phần năng lực của Tùng Vân Nha. Inuyasha, ngươi nói cho ta biết , các ngươi ở Minh giới còn có chuyện gì xảy ra?”
“Không có! Thực sự là chết mệt, bây giờ tôi cũng muốn đi nghỉ ngơi. Lão già, việc tu bổ lại Thiết Toái Nha và Thiên Sinh Nha giao lại cho ông.”
Inuyasha miễn cưỡng nói. Tôi nhìn về phía con mắt đóng chặt của Sesshomaru, ngữ khí của Inuyasha rõ ràng trước lúc biến mất cùng bọn họ rõ ràng không giống. Đến cùng bọn họ đã đi đâu? Đã xảy ra chuyện gì? Tôi bỗng nhiên rất lo lắng.
“Không cần lo lắng như vậy. Cũng như Totosai đã nói, Tùng Vân Nha biến mất rồi, còn Thiên Sinh Nha và Thiết Toái Nha đã hút hết yêu lực của nó.” Sesshomaru chậm rãi mở mắt ra, gần kề bên tai của tôi, từ từ nói. Anh phun ra một luồng nhiệt khí làm một bên tai của tôi ngứa một chút. Tôi lôi kéo vạt áo của Sesshomaru, xoa xoa lỗ tai, âm thanh của Sesshomaru lại vang lên,
” Chúng ta đã đi lâu rồi, đêm nay cùng về nhà đi.”
#
“Đại nhân Sesshomaru… Ô ô ô ô.”
Vừa mở cửa vào trong nhà, nghênh tiếp chúng tôi là âm thanh ủy khuất của Jaken. Theo, hắn đình chỉ tiếng khóc, mà là há to mồm không thể tin nhìn tôi. Được rồi, tôi đã có thói quen bị người như vậy chú ý. Tôi sẽ không quên thân phận của mình bây giờ. Ta là yêu quái Kagome.
“Ồ, ta đang nhìn thấy gì vậy? Sesshomaru đã lâu không gặp. Ngươi thay đổi làm người mẹ như ta cũng không nhận ra. Hơn nữa, lúc ngươi quyết định tiến hành nghi thức thần đàn, đến ngay cả ta cũng không biết.” Giọng nữ dễ nghe, tuy rằng nghe tới là ngôn từ trách cứ, nhưng trong giọng nói mang theo nhiều ý khác.
Đứng sau lưng Jaken chính là mẹ của Sesshomaru. Tôi nhìn vẻ mặt của Jaken, bỗng nhiên tỉnh ngộ, hắn mới vừa gào khóc không phải do quyết định của Sesshomaru, mà đến từ ba ấy. Mẹ của Sesshomaru quan sát tôi, ánh mắt như thế khiến người khác không vui.
“Sesshomaru, quyết định của ngươi thật sự là quá chán ghét.” Mẹ của Sesshomaru lần thứ hai nói lại câu này. Tôi nhìn về phía mẹ của Sesshomaru, không biết phải đối mặt với bà ấy như thế nào.
Lúc còn là con người, tôi biết trên thế giới quan hệ chung đụng là bà tức, không biết, thế giới yêu quái cũng có như thế hay không.
[text_hash] => 375958da
)