Array
(
[text] =>
Bao kiếm của Bạo Toái Nha chế tạo rất nhanh. Bao kiếm màu trắng tinh phía trên còn vẽ ra hoa văn màu đen, tôi nhè nhẹ vỗ về bao kiếm, cảm giác hoa văn màu đen kia giống như một loại bùa chú nào đó. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Totosai, vừa định hỏi chút gì, đã thấy ông ấy hơi co cổ lại, trên mặt lộ ra vẻ cười lúng túng.
“Lão già, tôi đã nói sớm, Kagome không phải là yêu quái bình thường. Ông làm những chuyện này, người khác còn có khả năng không biết, thế nhưng không chạy qua được tầm mắt của Kagome.”
Quỷ nương nâng chum trà lên nhàn nhạt uống một cái, quay về Totosai lắc đầu. Theo, bà ấy nhìn về phía chúng tôi, quay sang Sesshomaru mở miệng trước, giải thích,
“Sesshomaru, cây kiếm này thực sự là thuộc về ngươi. Ngươi là người thừa kế Khuyển tộc, nhưng mà bởi vì ngươi quá cố chấp ở bên dưới sức mạnh của cha ngươi. Cây kiếm này sẽ xuất hiện, đại diện cho việc ngươi đã thoát khỏi ràng buộc của cha ngươi, có thể làm chi vương Khuyển yêu chân chính.”
Gò má tôi nhìn về phía Sesshomaru, vẻ mặt của anh rất bình tĩnh, trong ánh mắt không có bất cứ rung động gì. Tôi quay đầu lần thứ hai đem tầm mắt quay lại quỷ nương, bà ấy vuốt ve Bạo Toái Nha, trên mặt cực kì kiêu ngạo, “Bạo Toái Nha là một thanh kiếm có lực phá rất cao. So với ba thanh đao của Khuyển đại tướng hoàn toàn khác nhau, nó có lực phá kéo dài. Một khi Bạo Toái Nha dùng lực phá đến ngay cả việc chữa trị cũng hết cách. Bùa chú trên bao kiếm giúp nó ở trạng thái ôn hoà. Cho dù là lúc Sesshomaru nổi giận, bao kiếm cũng sẽ thúc giục Bạo Toái Nha để không cho nó phá hoại những đồ vật khác…”
Quỷ nương có ý riêng nhìn về phía Sesshomaru. Bà ấy căn bản không phải ám chỉ công khai. Linh hồn của Sesshomaru hẳn là ý chỉ của bà ấy… Tuy rằng giờ khắc này Sesshomaru đã có Bạo Toái Nha, mặc kệ bây giờ anh ấy và Inuyasha có chung sống hoà bình được hay không, giữa bọn họ đều cần một hồi quyết đấu công bằng. Sesshomaru không quan tâm, chỉ là tiêps nhận Bạo Toái Nha trong tay tôi thắt ở bên eo.
“Chớ nói nhảm, Totosai. Chuyện của ông đã làm xong, bây giờ hãy nói cho chúng tôi biết thanh kiếm Tùng Vân Nha gì gì đó xảy ra chuyện gì đi.”
Âm thanh thiếu kiên nhẫn của Inuyasha truyền đến. Tôi xoay người, cậu ấy không che giấu vẻ thiếu kiên nhẫn của mình. Tôi quay đầu bĩu môi, không chấp cậu ấy. Sango và Miroku cũng coi như không nghe thấy. Shippo trốn sau lưng Kikyo. Từ ba ngày trước, Inuyasha và Kikyo từ thần đàn trở về vẫn giữ trạng thái như vậy. Không biết tại sao pho tượng nữ thần của thần đàn không tiếp nhận yêu cầu của bọn họ.
“Sesshomaru, Inuyasha, thật sự các ngươi hiểu rõ cha của mình sao?” Totosai bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi.
Kinh không trụ, độ cong của bĩu môi ở tôi lớn hơn mấy phần. Quả nhiên, một giây sau Inuyasha đã nắm vạt áo của Totosai lên gào thét,
“Phí lời! Tôi căn bản không có gặp lão! Rốt cuộc ông không muốn nói sao?”
Tôi hướng về Sesshomaru nhích lại gần, anh nắm tay của tôi hơi căng thẳng, trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Totosai vẫn không nói gì, roi của quỷ nương đã vung về phía Inuyasha, Inuyasha thả Totosai ra trốn khỏi công kích của quỷ nương, lập tức duỗi ra lợi trảo,
“Âu yếm…” Âm thanh êm tai vang lên, thân thể Inuyasha không bị khống chế lập tức nằm xuống đất. Tôi nghiêng đầu không muốn nhìn thấy vẻ mặt của cậu ấy. Quả nhiên, Inuyasha lúc đứng dậy lần thứ hai giơ tay quệt mồm, nhưng đàng hoàng về tới bên cạnh Kikyo.
“Tùng Vân Nha rốt cuộc là thanh kiếm gì?” Lần này người hỏi vấn đề lại là Kikyo.
Totosai hắng giọng một cái, sau khi quét mắt một vòng, rốt cuộc vào đề tài chính,
“Khuyển đại tướng đã từng có ba thanh kiếm: Thiết Toái Nha, Thiên Sinh Nha và Bạo Toái Nha đại biểu cho tam giới, ba thanh kiếm xưng danh bá chủ thiên hạ, đồng thời Khuyển đại tướng nắm giữ ba thanh kiếm trên thực tế có sức mạnh của tam giới.”
“Tam giới? Vậy đó là gì?” Shippo sợ hãi ở trên bả vai của Inuyasha, em ấy trốn trong tóc Inuyasha, khắp khuôn mặt là vẻ sợ hãi. Lông mày Inuyasha co quắp một hồi, cậu ấy cầm đuôi của Shippo, tiện tay ném cho Miroku.
Totosai còn chưa mở miệng, Miroku dùng giọng nói trầm thấp của anh ấy bắt đầu giải thích,
“Tam giới chính là Thiên Đường, Mặt Đất và Địa Ngục. Thiên Đường chính là chỗ ở của Phật và Thần, Địa Ngục chính là nơi chúng ta thường gọi là địa phủ hoặc là khu vực mà người chết đi về…”
“Cho nên Mặt Đất chính là thế giới bây giờ của chúng ta?” Shippo nghiêng đầu nhìn Miroku, Miroku gất đầu.
Ánh mắt của mọi người lần thứ hai tập trung trên người Totosai. Ông ấy ho khan vài tiếng, tiếp tục nói,
“Ba thanh kiếm cũng là vì bảo vệ thế giới của mình đang tồn tại…”
“Chờ một chút, không phải ông nói Thiết Toái Nha cà Thiên Sinh Nha được chế tạo từ răng nanh của cha tôi sao?” Hai tay Inuyasha vẫn ôm trước ngực chậm rãi đi về phía Totosai, “Lời ông nói đến cùng ở đâu mới là thật, những chuyện kia là giả.”
“Ta cũng không nói sai. Rất nhiều năm trước, tam giới đã xảy ra chiến tranh một lần. Chiến tranh lần đó cũng là bởi vì Tùng Vân Nha, cha của ngươi có Tùng Vân Nha, mà Thiết Toái Nha, Thiên Sinh Nha cũng bị phú dư sứ mạng của bọn họ.”
Totosai xem thường liếc mắt nhìn Inuyasha, “Xem ra so với ngươi Sesshomaru thấu hiểu cha của các ngươi hơn, chí ít hắn còn biết Khuyển đại tướng nắm giữ sức mạnh như thế nào.”
“Ông…” Inuyasha liền muốn duỗi lợi trảo ra, Kikyo vừa nói ra một chữ, cậu ấy cấp tốc trở lại bên cạnh Kikyo ngoan ngoãn ngồi xổm xuống.
“Thiên Sinh Nha là đại biểu cho Thiên Đường, nó nắm giữ sức mạnh cứu vớt sinh mạng. Thiết Toái Nha là thanh kiếm trừ yêu diệt ma để bảo vệ con người. Sai đó là thanh kiếm Tùng Vân Nha là thanh kiếm Địa Ngục, nó có thể mở cánh cửa Địa Ngục, triệu hồi người chết. Cho nên, Inuyasha, Sesshomaru, muốn khống chế Tùng Vân Nha lần nữa thì hai người các ngươi phải cùng hợp tác.”
Nói câu cuối cùng, Totosai vô cùng chờ mong nhìn hai người. Hợp tác sao? Tôi nhìn về phía Sesshomaru, ánh mắt anh lạc ở nơi nào đó xa một chút. Nhưng Inuyasha đứng lên, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn trầm mặc.
Kỳ thực, Sesshomaru và Inuyasha không phải là không thể hợp tác. Nhưng quan hệ của bọn họ hiện giờ đang không ngừng rút lui, thậm chí so với lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau còn tệ hơn bây giờ. Khuyển đại tướng rốt cuộc là người như thế nào? Tôi bỗng nhiên nhớ tới một chuyện. Tôi đã thấy mẹ của Sesshomaru, tựa hồ bà ấy và Khuyển đại tướng không có oán hận. Còn có đám yêu quái khác sùng kính. Khuyển đại tướng… Tôi nheo mắt lại, nói thầm danh từ này.
“Đi thôi, Kagome.” Sesshomaru kéo tay của tôi, tôi mới vừa muốn mở miệng nói chuyện. Chỉ cảm thấy trước mắt loé qua một ánh sáng màu hồng, Inuyasha đã mang theo Kikyo đi ở đằng trước chúng tôi. Kirara đã lớn lên, Sango và Miroku ngồi ở bên trên.
“Đi tìm Tùng Vân Nha.” Sesshomaru giải thích. Theo, tôi cảm giác chân mình đã rời khỏi mặt đất, Sesshomaru mang theo tôi bắt đầu bay trên bầu trời. Phóng tầm mắt nhìn lại, Inuyasha đã không thấy đâu, Kirara đã bay ở dưới chân chúng tôi.
“Anh quyết định thật sao?” Tôi lôi kéo tay của Sesshomaru vờn quanh ở bên hông tôi, nghiêng đầu hỏi. Trả lời tôi là vẻ trầm mặc của anh. Cho nên anh còn chú ý sao? Tôi nhìn Bạo Toái Nha ở bên hông anh, tựa hồ cây kiếm này xuất hiện hoàn toàn không đủ để mở ra khúc mắc của anh.
Một đường trầm mặc, đi cùng bọn họ dừng lại ở trong rừng trúc. Sau khi đi lại một đoạn đường, một bia mộ bị phá hỏng xuất hiện ở trước mắt tôi, trên bia mộ viết vài chữ “Takemaru”. Nhìn dấu vết bia mộ bị hư hại, như là chuyện xảy ra không lâu. Nhưng phần mộ hoàn toàn trống rỗng…
“Đây chính là nơi mà Tùng Vân Nha tìm chủ sao?” Sesshomaru nhàn nhạt nói, phảng phất là đang nói một mình. Anh nhìn tôi không tìm được manh mối, đảo qua Inuyasha một chút, nhàn nhạt nói, “Hắn chính là người mà lúc trước cha ta đấu cùng hắn.”
Tôi mở to hai mắt, nhìn về phía Inuyasha. Cậu ấy cắn răng, tay nắm chặt Thiết Toái Nha. Thiết Toái Nha phảng phất có cảm ứng, đồng thời run rẩy.
“Ta muốn biết đến cùng Naraku có bao nhiêu chân tướng.” Lần đầu tiên, Inuyasha thận trọng đến trước mặt Sesshomaru, bình tĩnh nói ra yêu cầu của mình.
Sesshomaru quét Inuyasha một chút, lôi kéo tôi đi ra ngoài vài bước kéo ra khoảng cách giữa chúng tôi và Inuyasha. Anh nhìn chằm chằm bia mộ, trầm mặc chốc lát, vẫn là giải quyết vấn đề của Inuyasha.
“Ta không biết hắn nói thật hay giả, ta chỉ biết, ngày đó cha vốn đã bị trọng thương. Nhưng ông ta biết mẹ của ngươi gặp nguy hiểm, vẫn lập tức đuổi tới. Dù cho ông ta biết là phải đánh đổi mạng sống của mình. Sau đó ta không còn gặp ông ta nữa. Thiên Sinh Nha bị đặt ở trước cung điện của ta trong rừng cây. Lần gần đây nhất gặp mặt, ta nhìn thấy chính là xương cốt của ông ta, chính là lần đó…”
Sesshomaru dừng một chút, nhìn tên trên bia mộ, nói nhỏ, “Takemaru, lại là kẻ thù cuối cùng của cha.”
Inuyasha nhảy lên một cái, lúc cậu ấy hạ xuống lần thứ hai, bia mộ đã biến thành mảnh vỡ. Tôi nhìn chằm chằm Sesshomaru cảm giác vô lực từng trận kéo tới. Tôi hầu như đã quên gần hết nội dung vở kịch. Đối với nhân vật này càng không ấn tượng. Tôi không cách nào cung cấp bất cứ thông tin hữu dụng.
“Ngục long phá…” Sesshomaru bỗng nhiên nhìn về một hướng khác, hộc ra một chữ. Theo ánh mắt anh nhìn, tôi cảm nhận được tử khí. Cái đó tựa hồ thuộc về mùi của Vong linh. Cái đó tựa hồ là một đám người trong thời gian ngắn liền tử vong.
“Món đồ quỷ quái gì vậy…” Inuyasha một bên nói, một bên vung Thiết Toái Nha liền bỏ đi. Nơi mà cậu ấy biến mất chính là nơi tử khí phát ra. Kikyo nhìn chằm chằm Inuyasha, cô ấy không nói một lời bò lên Kirara. Sango và Miroku liếc nhau một cái, cũng theo bò lên.
Sesshomaru ngoái đầu lại nhìn tôi, tôi cầm tay anh thật chặt. Sesshomaru giật giật khoé miệng, mang theo tôi lần thứ hai bay về phía bầu trời. Tôi dán chặc Sesshomaru, nguy hiểm phía trước có thể để lại một mình tôi. Nhưng lần này sẽ không ở lại nơi an toàn trong phạm vi chờ đợi Sesshomaru, tôi nắm giữ sức mạnh sóng vai cùng anh ấy.
Phương hướng truyền đến tử khí so với tôi tưởng tượng nó rất xa, sắc trời đã tối sầm, chúng tôi vẫn không chạy tới. Sau khi trời tối, chúng tôi không có cách nào tiếp tục chạy đi, chỉ tạm thời nghỉ chân gần đây. Đống lửa đã được đốt lên, Inuyasha ngồi yên một chỗ, hai tay vẫn ôm ở trước ngực, dáng dấp trầm mặc của cậu ấy trông rất giống Sesshomaru. Sango và Miroku vội vàng chuẩn bị bữa tối, Sesshomaru lôi kéo tôi chọn vị trí ngồi xa Inuyasha nhất.
“Này, hai người lại đây ăn cùng đi.” Inuyasha đông cứng chào hỏi chúng tôi.
Tôi lôi kéo Sesshomaru, anh liếc mắt nhìn Inuyasha, lắc đầu, “Ta không ăn đồ ăn của con người.”
Tôi bĩu môi một cái, nhìn về phía Sango và Miroku đang chuẩn bị đồ ăn, hiểu lý do anh từ chối. Tôi sẽ không quên anh là yêu quái kén chọn.
“Ngươi…” Inuyasha vẫn không tiếp tục nói, mọi người không hẹn mà cùng đứng thẳng lên, mặt hướng về một hướng. Liền ở nơi đó, một luồng yêu khí không tên cuồn cuộn không ngừng bốc lên. Hoặc là đó vốn không phải là yêu khí, bởi vì trong không khí truyền đến một mùi xác thối khiến người ta buồn nôn.
“Họ chính là do Tùng Vân Nha triệu hồi sao?” Inuyasha quay đầu hướng về phía Kikyo hỏi. Kikyo nắm mũi tên thật chặt vẻ mặt phức tạp.
Do Tùng Vân Nha triệu hồi? Lẽ nào nó được gọi là triệu hồi vong hồn từ Địa Ngục sao?
————————-
Lịch đăng truyện: thứ hai, tư, sáu hàng tuần.
Sang tuần sau mình sẽ tạm gác để đi nghỉ mát cùng cả nhà. Mình đi từ thứ hai đến thứ tư nên thứ sáu sẽ có chap mới nhé.
[text_hash] => f0036cdc
)